Sau Khi Mất Trí Nhớ, Chim Hoàng Yến Phản Công - Chương 40: Ngày thứ hai mươi mốt mất trí nhớ

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:39:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn một bữa cơm đơn giản, chỉ là một tô hoành thánh lớn, ăn xong, Trình Đình Nghị cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Anh ngả , nghiêng đầu, một tay đặt lên thành ghế, chống cằm, Lâm Phong vẫn đang mải mê xem điện thoại. Anh khẽ nhếch miệng “Sao thư phòng xử lý công việc?”

Mọi giới thiệu với về căn biệt thự , cả thư phòng, cả phòng tập thể d.ụ.c, thứ đều đầy đủ tiện nghi.

Nếu công việc quan trọng thế, Lâm Phong tự còn ở đây với ?

Lâm Phong chậm một nhịp, ánh mắt từ điện thoại dời , ngẩng đầu Trình Đình Nghị, vẻ mặt khó hiểu “Không đủ ăn ?”

Trình Đình Nghị chút tức giận, ánh mắt Lâm Phong tràn ngập sự bực bội.

Thật , Lâm Phong vất vả chăm sóc … Vất vả cái gì chứ, chỉ ở bên cạnh khác thôi.

Anh cố gắng tự thuyết phục bản , nhưng càng thuyết phục càng thấy bực. Trình Đình Nghị đập tay lên bàn. Không cái bàn bằng chất liệu gì, âm thanh to nhưng khiến tay đau nhói.

Ngón tay vô thức run rẩy.

Mẹ kiếp! Hôm nay thật sự chuyện gì suôn sẻ!

Lâm Phong mặt chẳng biểu cảm gì đổi, chỉ là ánh mắt khẽ lướt qua bàn tay cùng khuôn mặt đau đớn của Trình Đình Nghị, cơn giận đang dâng lên trong lòng cũng thế bằng một chút buồn .

Nhìn bàn tay , Lâm Phong khẽ , giọng mang theo ý trêu chọc:

“Không đau ?”

Trình Đình Nghị nhíu mày, trong lòng thầm mắng, nhảm, đau chứ?

miệng nhanh hơn não, liền nở một nụ gượng, lắc đầu chắc nịch:

“Không! Em đau!”

“Thật ?”

Lâm Phong chậm rãi cất điện thoại .

Giọng như hỏi, nhưng chẳng chút nghi ngờ nào, bộ đều là mùi nhạo.

Trình Đình Nghị lập tức cảm nhận Lâm Phong đang châm chọc !

Sĩ khả sát bất khả nhục.

Trình Đình Nghị nghiến răng giữ vững tinh thần, kiên quyết:

“Đừng đến chuyện em đau , trả lời câu hỏi của em .”

Lâm Phong nhướng mày. Thật , quả thực để tâm đến Trình Đình Nghị, chỉ bên cạnh ăn cùng, chứ chú ý gì.

, những lời khi nãy Trình Đình Nghị , ấn tượng gì.

Trình Đình Nghị mất chút “khí thế đàn ông”, đành lặp :

“Em là, tại về thư phòng việc?”

Ánh mắt Lâm Phong khẽ đổi, Trình Đình Nghị với vẻ sâu xa.

Câu thì hiểu, ý của Trình Đình Nghị chẳng tập trung ở đây, việc bồi ?

Bị ánh mắt đến mức nổi da gà, Trình Đình Nghị rụt , cố gắng khiến trông nghiêm túc một chút, để Lâm Phong xem đây là trò đùa mà gạt .

Lâm Phong khẽ thở dài, nhỏ đến mức gần như thấy, đó , cố tình trêu:

“Sợ chạy mất.”

“Bao giờ thì em—”

Chưa kịp xong, Trình Đình Nghị chợt nhớ chuyện ở bệnh viện… Cuối cùng, vẫn Lâm Phong tìm .

từng bỏ chạy thật…

Khoan , vì nào Lâm Phong cũng tìm ?

Chẳng lẽ là…

Ngay đó, giọng Trình Đình Nghị mang theo chút nghi hoặc, hạ thấp:

“Anh… gắn định vị lên em ?”

Lâm Phong thoáng sững , hiểu gì cả.

Còn Trình Đình Nghị thì bắt đầu động tay áo của .

Đừng nghĩ mất trí nhớ là quên hết!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-mat-tri-nho-chim-hoang-yen-phan-cong/chuong-40-ngay-thu-hai-muoi-mot-mat-tri-nho.html.]

Anh từng ít tiểu thuyết tình cảm “mạnh bạo” — loại mà đối phương vì sợ yêu bỏ trốn nên gắn thiết định vị .

Hiểu quá chứ!

Nhất định là Lâm Phong gắn định vị lên cơ thể !

Nếu chắc chắn vết sẹo nào đó!

Lâm Phong còn kịp phản ứng, thấy Trình Đình Nghị hai ba động tác cởi áo khoác, vén cả áo trong lên, cúi đầu chằm chằm bụng .

Một lớp cơ bụng mỏng, đến mức vạm vỡ, nhưng cũng yếu đuối, eo nhỏ, cơ căng nhẹ, đường nét rõ ràng.

Tự nhiên thể trông khá .

Không đúng!

Sao mải thưởng thức thể của Trình Đình Nghị chứ?!

Trọng điểm là chim hoàng yến của ?!

Phát điên ở ngay phòng ăn !!

“Trình Đình Nghị, —”

Lâm Phong định mở miệng, nhưng cắt ngang ngay lập tức.

“Đừng chuyện!”

Trình Đình Nghị tìm thấy vết sẹo nào khả nghi ở phía , liền dậy, cúi xuống, bắt đầu… kéo quần xem tiếp.

Lâm Phong: “…”

Mười phút .

Sau khi kiểm tra xong tất cả những chỗ thể kiểm tra, Trình Đình Nghị dừng ở đầu gối , nơi một vết sẹo mảnh.

Anh trầm tư.

Có thể nào thiết định vị gắn ở đây nhỉ…?

Nghĩ thế, đưa tay ấn thử lên vết sẹo. Không thấy gì lạ, liền xuống ghế, nhấc chân lên, để lộ đầu gối vết sẹo , chỉ chỗ đó, ngẩng đầu Lâm Phong hỏi:

“Cái sẹo … là do ?”

Lâm Phong: “…”

Không chứ, ?

Hắn chẳng qua chỉ là kim chủ của Trình Đình Nghị thôi mà.

“Anh… thật ?”

Thấy Lâm Phong im lặng, Trình Đình Nghị cẩn thận mở miệng hỏi thử.

Lâm Phong vẫn trả lời.

Tim Trình Đình Nghị bỗng lạnh .

Tại ? Chẳng lẽ… vết thương là từ khi và Lâm Phong ở bên ?

nếu , họ yêu suốt năm năm, lẽ nào Lâm Phong từng thấy vết sẹo ? Nếu từng thấy, tại bao giờ hỏi?

 Hay là bởi vì, vốn quan trọng.

Trình Đình Nghị im lặng, cũng chẳng còn hỏi thêm.

Dù cho là đây từng “hái hoa ngắt cỏ”, những đoạn tình cảm nào quên mất, thì giờ cũng còn ý nghĩa gì nữa.

“Trình Đình Nghị.”

Lâm Phong đan hai tay , đặt sang một bên, giọng trầm , bình thản:

“Cậu đang suy nghĩ cái gì thế?”

Trình Đình Nghị cụp mắt, cả như héo rũ.

Anh dám tưởng tượng, nếu thật sự và Lâm Phong trải qua năm năm yêu , thì thời gian mất trí nhớ … trong mắt Lâm Phong hẳn là buồn lắm.

“Trước khi em mất trí nhớ…”  giọng yếu ớt  “giữa chúng xảy khủng hoảng tình cảm ?”

Lời mơ hồ, sức lực, mang theo một chút sợ hãi trốn tránh câu trả lời của Lâm Phong.

 

Loading...