Càn Khôn Đại Na Di
Tiêu Vũ đến đây đặc biệt cạn lời. Quách Bình chê buồn nôn nhưng nàng còn chê buồn nôn đấy. Nàng trực tiếp đến phòng khách mà Chương Ngọc Bạch sắp xếp cho bọn họ từ để nghỉ ngơi. Tối nay cho dù là Thiên Vương lão t.ử tới nàng cũng sẽ tiếp khách nữa. Bận rộn nhiều như , nếu dựa Linh Tuyền Thủy thể bổ sung năng lượng chống đỡ, Tiêu Vũ sớm gục ngã !
Lúc ngủ là nửa đêm, cho nên ngày hôm Tiêu Vũ đến tận giữa trưa mới dậy. Trong thời gian đó Chương Ngọc Bạch tới hai , đợi mãi mới thấy Tiêu Vũ tỉnh dậy.
Nga
“Tạ cô nương.” Chương Ngọc Bạch thấy Tiêu Vũ xong vui mừng.
Tiêu Vũ Chương Ngọc Bạch nhất định nhiều lời với , thế là liền : “Có lời gì thì xuống , cưỡi ngựa nhiều quá đau m.ô.n.g.”
Chương Ngọc Bạch gật đầu, vội vàng : “Người ! Dâng một bình ngon!”
Tiêu Vũ Chương Ngọc Bạch : “Thực ngài cần quá lo lắng chuyện Anh hùng đó .” Mất ngựa , chẳng lẽ bộ tới công thành ? Tất nhiên, cho dù bộ tới thì binh khí cũng đủ dùng! Nồi nấu cơm cũng mất , hoặc là đến trong thành Dự Quận mua, hoặc là Thương Ngô mua. Đi Thương Ngô một chuyến một chuyến về cũng mất khá nhiều ngày đấy. Còn đến Dự Quận? Chương Ngọc Bạch cũng c.h.ế.t.
Chương Ngọc Bạch chút căng thẳng hỏi: “Là xảy chuyện gì ?”
Tiêu Vũ liếc Chương Ngọc Bạch một cái: “Quận thú đại nhân nếu , hà tất úp mở với ?”
Tiêu Vũ khẳng định Chương Ngọc Bạch chắc chắn cài gián điệp trong sơn trại. Trước đó Chương Ngọc Bạch tâm tư tiễu phỉ, đương nhiên thể sự sắp xếp. Cho dù nàng tới thì lẽ tương lai Chương Ngọc Bạch cũng sẽ chủ động tiễu phỉ, sự xuất hiện của nàng chẳng qua là đẩy ngày lên sớm hơn mà thôi.
Thần sắc Chương Ngọc Bạch ngưng trọng: “Cô nương quả thực là cao nhân, đó là Chương mỗ thất lễ. Chỉ là trong lòng Chương mỗ băn khoăn, cô nương rốt cuộc dùng cách gì mà thể dọn sạch đồ đạc trong sơn trại ?”
Tiêu Vũ : “Không sợ cho ngài , quả thực phàm nhân. Ta là một đồng nữ tọa của Thiên Thần nương nương, năng lực thông thiên, một môn công phu gọi là Càn Khôn Đại Na Di, thể dịch chuyển những tài vật đó đến một nơi khác.”
Chương Ngọc Bạch thấy lời liền Tiêu Vũ đang hươu vượn . … Càn Khôn Đại Na Di thực sự tồn tại cũng khiến tò mò. Tiêu Vũ sở dĩ thể hiện năng lực của với Chương Ngọc Bạch một chút là lừa thành của . Như mới dễ bề trong ứng ngoài hợp, tích lũy sức mạnh.
Chương Ngọc Bạch moi lời nào từ chỗ Tiêu Vũ, liền sai cung phụng nàng ăn ngon uống say, để nàng cứ việc chờ đợi, bao lâu nữa sẽ chuẩn đầy đủ những thứ hứa.
Còn Quách Bình? Hắn trồng cây chuối tiêu chảy ai , nhưng luôn lo lắng ngũ đại sơn trại thực sự đến bao vây tấn công Dự Quận. nhanh Quách Bình liền phát hiện lo xa . Anh hùng của Kim Sơn Trại quả thực gửi , nhưng cuối cùng đối tượng mà tấn công là Dự Quận mà là Lục Lâm Trại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-mat-nuoc-cong-chua-mang-khong-gian-vet-sach-kinh-thanh/chuong-198.html.]
Lục Lâm Trại họa từ trời rơi xuống! Thực bây giờ đối với đám sơn tặc mà , chuyện rốt cuộc do Lục Lâm Trại còn quan trọng nữa. Bọn chúng tổn thất nặng nề, thiếu v.ũ k.h.í ít ngựa, còn thực lực để đối phó với Dự Quận nữa . Bây giờ việc thể chính là cướp bóc Lục Lâm Trại để “hồi m.á.u” cho . Hơn nữa dựa cái gì mà đều mất đồ, chỉ Lục Lâm Trại là bình yên vô sự?
Sau khi chuẩn đầy đủ đồ đạc, Tiêu Vũ liền chuẩn rời khỏi Dự Quận. Trước khi rời , nàng đến tiệm rèn chuẩn lấy hết binh khí đặt. lúc , một đám quan sai kéo đến bao vây bọn họ . Người dẫn đầu chính là Quách Bình.
Tiêu Vũ thấy Quách Bình liền : “Các ngươi đây là qua cầu rút ván ?”
Quách Bình thấy là Tiêu Vũ cũng bất ngờ: “Là Tạ cô nương , chuyện vẫn nên về với Quận thú của chúng !”
Tiêu Vũ cứ như một nữa đưa đến mặt Chương Ngọc Bạch. Thấy Chương Ngọc Bạch đang nhàn nhã uống , nàng liền sầm mặt hỏi: “Chương Quận thú đây là ý gì?”
Chương Ngọc Bạch khá kinh ngạc Tiêu Vũ: “Sao ngươi ?”
“Bớt giả hồ đồ ! Không định trả nợ còn bắt chúng , ngài rắp tâm gì?” Tiêu Vũ hỏi ngược .
Chương Ngọc Bạch nhíu mày liếc Quách Bình. Quách Bình tủi : “Ta đó nhận mật báo là tiệm rèn lén lút rèn binh khí. Ta theo dõi lâu mới bắt mua binh khí, cũng ngờ là Tạ cô nương.”
Chương Ngọc Bạch về phía Tiêu Vũ: “Ngươi cần nhiều binh khí như gì?”
Tiêu Vũ lớn lối : “Kẻ thù quá nhiều, thuê thêm mấy gia đinh tay sai, kẻo đêm c.h.é.m c.h.ế.t.” Nói đến đây, nàng hỏi: “Chương Thái thú định thả chúng ?”
Chương Ngọc Bạch : “Các ngươi , cứ coi như chuyện từng xảy .”
Tiêu Vũ lúc mới hài lòng. Xem Chương Ngọc Bạch vẫn còn chút lương tâm. Thế là nàng khen ngợi một câu: “Ngài là một Quận thú , cũng là một !”
Trình Vận Chi cũng ở đó, là tâm phúc của Chương Ngọc Bạch, thấy lời liền căm phẫn bất bình : “Quận thú của chúng vốn dĩ một lòng vì nước vì dân, nếu lúc vị công chúa đầu óc hố , Quận thú của chúng cũng sẽ đến cái nơi chim thèm ỉa Quận thú!”