Cuối cùng, Phó Dạ Xuyên cũng như ý, để Tô Nam đẩy xe cho dạo quanh bờ sông Seine.
Tô Nam chỉ là ngắm cảnh, cũng tiện tránh Ngô Đồ Đồ lải nhải, quá phiền phức!
Sau khi thoát khỏi đám , sắc mặt Phó Dạ Xuyên rõ ràng lên nhiều.
Phía là một vô gia cư hình vạm vỡ, đầy hình xăm, đang say sưa kéo đàn vĩ cầm. Xung quanh ít dừng xem.
Nếu tiếng đàn du dương, hòa cùng tiếng nước sông Seine róc rách, cảnh hẳn sẽ khiến lòng rung động, nhưng âm thanh , nhập môn, chẳng khác nào tiếng than của một bà lão, the thé, t.h.ả.m thiết đến chói tai.
Tô Nam bất giác dừng , Phó Dạ Xuyên cũng cùng cô một lúc, cả hai đều chút biểu cảm.
Một khúc kết thúc, thở phào nhẹ nhõm, lục tục tản .
Người vô gia cư liếc đôi chân của Phó Dạ Xuyên, ngó sang Tô Nam xinh rạng rỡ, ánh mắt đầy tiếc nuối và cảm thông, như thể đang thương cho một đóa hoa uổng phí.
Phó Dạ Xuyên mặt đổi sắc, nhíu mày, dường như đang suy nghĩ gì đó.
Người nhịn hỏi:
“Anh hiểu tiếng đàn của ?”
Nếu hiểu thì cho .
Hắn Phó Dạ Xuyên, ngoài gương mặt còn tạm , những thứ khác chẳng gì hồn, đặc biệt là đôi chân , khiến khỏi khinh thường.
Phó Dạ Xuyên nhướng mày, khẽ khẩy:
“Khó .”
“Cái gì?” Gã cau mày, lạnh mặt, định bước tới lý luận.
Tô Nam kinh ngạc, hiểu bầu khí lãng mạn đột nhiên trở nên căng thẳng như sắp đ.á.n.h .
“Rất khó .” Giọng bình thản, lạnh nhạt, ánh mắt hờ hững.
Người lập tức xắn tay áo, lộ đầy hình xăm, trông dữ tợn vô cùng, bước thẳng về phía họ.
“Xin , đầu óc vấn đề, đ.á.n.h thì đ.á.n.h !”
Tửu Lâu Của Dạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-tai-san-hang-ty/chuong-440-day-anh-quay-lai.html.]
Tô Nam khựng , nhanh chóng đẩy xe lăn của Phó Dạ Xuyên lùi về vài bước, chỉ tay về phía Trương Lịch phía , kéo chạy .
“Nam…”
Xe lăn xóc nảy, Tô Nam chẳng buồn đầu.
Phó Dạ Xuyên rốt cuộc nhịn mà gọi, cô mà cố nhịn .
Chạy gì chứ? Đây tính cách của cô!
Tô Nam lạnh giọng:
“ bỏ mặc đó là . Quản gia Ngô Đồ Đồ cũng chẳng thuê cho vệ sĩ.”
Nghe thấy giọng cô lạnh nhạt, Phó Dạ Xuyên im lặng mấy giây, thấp giọng :
“Quả thật là khó .”
Hắn chỉ thật thôi, đường đường là tổng tài tập đoàn Phó thị, chẳng lẽ bắt dối để dỗ vui một gã vô gia cư ?
Không thể!
Tô Nam lạnh lùng :
“Vậy đẩy , tự với .”
Cô định đặt tay lên tay cầm xe thì căng nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn:
“Đừng…”
Hắn chợt cảm thấy xúc phạm, nhưng đối diện là Tô Nam, thôi kệ, x.úc p.hạ.m thì x.úc p.hạ.m .
“Nghe em, chúng nữa. Em xem, dòng sông thật đấy, chẳng giống một chuỗi dây chuyền kim cương ?”
Nếu vì đôi chân, liệu sợ? Nực !
Tô Nam khẽ lạnh, hèn hạ!
Hai thong thả tới giữa cây cầu nhỏ, khí ngập tràn sự lãng mạn tĩnh lặng. Khoảnh khắc thật khiến say mê, dường như thời gian cũng chậm .
Phó Dạ Xuyên cánh tay cô chống lên lan can cầu, đường nét khuôn mặt nghiêng thanh tú, đôi mắt sáng rực, khóe môi cong cong, cả tỏa sáng rạng rỡ đến mức khiến thể rời mắt.
Hắn khẽ mỉm , câu vẫn giấu trong lòng bỗng thốt :
“So với em, bất kỳ ai chơi vĩ cầm cũng đều là rác rưởi.”