“Chuyện của bọn nhỏ, vẫn để bọn nhỏ quyết định ! Nếu Manh Manh thật sự thích Tiểu Dương, bọn em cũng thể ngăn cản.”
Quan Vi Dân tìm bậc thang cho , ý nghĩ của ông cũng khác vợ Từ Diễm Phân là mấy, khi con 688 biến thành vật thật, tâm lý cũng đổi.
Cha nào hi vọng con cái sống chứ!
Người bình thường để ý loại chuyện ly dị và nuôi con riêng, chủ yếu là suy tính về kinh tế, thêm một đứa bé, nhiều thêm một phần chi tiêu, cũng dính đến vấn đề phân chia tài sản.
Thế nhưng loại vấn đề vấn đề trong mắt kẻ tiền, chỉ cần đời lập nghiệp, rơi bài bạc nghiện ngập, cả đời đều lo ăn mặc.
Từ Diễm Phân cảm thấy lời của chồng trình độ, bà gật đầu phụ họa: “Vi Dân đúng, chuyện của bọn nhỏ, để bọn nhỏ tự lựa chọn .”
Từ Diễm Phân miệng như , nhưng trong lòng đang tính, khi về nhà dạy cho con gái một bài học, để con bé bắt c.h.ặ.t cơ hội .
Tuy Dương Hạo ly dị và con riêng, nhưng một phú ông ở độ tuổi và ngoại hình trẻ tuổi, tuyệt đối vô cô bé tranh giành.
Trong những kẻ tiền bà tiếp xúc, nhiều đàn ông già đầy mỡ mà vẫn nhiều phụ nữ trẻ vây quanh, huống chi là loại trẻ tuổi tài cao như Dương Hạo.
Không cẩn thận sẽ khác cướp mất, các cô bé bây giờ lợi hại!
Thấy em gái và em rể thống nhất chiến tuyến!
Từ Diễm Hà thất vọng thở dài, thật bà cũng là chỉ tình nguyện thôi, cho dù Quan Manh Manh đến với Dương Hạo, Phùng Lệ Na chắc thể bắt vị phú ông trẻ tuổi .
Bởi vì điều kiện tổng hợp của con gái đúng bằng cháu gái Quan Manh Manh, quan trọng nhất là tuổi tác.
Loại phú ông như Dương Hạo, suy tính đầu tiên chính là vấn đề sinh để, trẻ tuổi tự nhiên sẽ ưu thế ở mặt .
Bốn dạo một vòng, tiếp đó tụ hợp với Dương Hạo và Quan Manh Manh ban công.
Ban công tầm , thể bao quát bộ phong cảnh hai bên bờ sông và vịnh, cảnh sông tuyệt , bất kỳ vật che chắn nào.
Trên ban công hai chiếc ghế mây, thưởng thức cảnh thì sướng .
“Tiểu Dương, nhà cháu quá rộng . Chỉ là tiếp theo trang trí cũng tốn ít tiền nhỉ?” Từ Diễm Hà than thở.
“Cũng , nhờ bạn trang trí . Dự toán là 20 triệu!’
Dương Hạo bình tĩnh trả lời một câu, tiếp đó nháy mắt với Quan Manh Manh ở bên cạnh, giống như đang : Thế nào, mặt mũi ?
Quả nhiên, trang bức cực kỳ thành công.
Nghe thấy con ’20 triệu ’, bốn đều trợn tròn mắt, ngay cả Quan Vi Dân trầm cũng yên lặng hít một khí lạnh.
Nghe , tiền chuyện thế nào!
Trang trí phần mềm cho một căn nhà, cần 20 triệu!!
Đây là chuẩn dát gạch vàng ??
“Tiểu Dương, trang trí phần mềm mà hết tận 20 triệu ?” Từ Diễm Hà nhịn mà hỏi một câu.
Dương Hạo sờ cằm, vẻ : “Chắc là , hôm nay mua giường hết hơn 2 triệu.”
Khi ở nhà hàng Tây, Mạnh Trà Trà gửi ảnh biên lai cho , phía là 2,4 triệu, là mua giường.
Tuy cuộc điện thoại , tiểu quấy rầy nữa, nhưng vẫn nhiệt tình, đại khái là để chứng minh tham ô.
Thật Mạnh Ngọc Ngọc cũng ý nghĩ tham ô thật, nàng thông minh, sẽ vì cái nhỏ mà mất cái lớn!
khi Dương Hạo bỏ hơn 2 triệu để mua giường, mấy yên lặng, mặt trừ vẻ khiếp sợ , thì chỉ còn phức tạp.
Người mua giường mất hơn 2 triệu!
Mà nhà của họ cũng chỉ giá hơn 2 triệu thôi!
“Giường 2 triệu, coi như cho , cũng dám ngủ! Nếu hỏng thì sẽ đau lòng c.h.ế.t, còn đáng tiền hơn cả mạng .” Sửng sốt một lát, Từ Diễm Hà tự giễu.
“Không khoa trương như dì hai , cơ hội, đến nhà chơi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-83-dang-gian-lai-tu-y-doi-kich-ban.html.]
Dương Hạo vẫn thích vị ‘dì hai’ Từ Diễm Hà , bởi vì bà là một vai phụ , thể giúp trang bức.
Mấy trò chuyện xoay quanh chuyện nhà cửa một lúc, tiếp đó liền kết thúc quá trình tham quan, đến phố thương mại Tinh Vân ở bên cạnh, tìm một quán cơm xa hoa và riêng tư.
Trung hợp là, phía chếch đối diện là cửa hàng mà Dương Hạo chuẩn mở tiệm lẩu.
“Cửa hàng nơi đắt đúng ?”
Dì hai Từ Diễm Hà vẫn là vai phụ chuẩn, chuyển đề tài đến giá cả cửa hàng ở đây.
Thật bà cũng thuận miệng mà thôi, cũng nghĩ sẽ nhận đáp án.
Phùng Trường Phú tiếp: “Nhất định, một cửa hàng ít nhất cũng mấy triệu.”
“Dượng ít .” Dương Hạo ha ha .
“Mấy triệu còn ít?” Phùng Trường Phú giật Dương Hạo, mấy còn cũng về phía .
Dương Hạo chỉ chỉ cửa hàng của ở bên ngoài cửa sổ phòng riêng: “Mọi thấy cửa hàng bên ? 15 triệu!”
“A?”
“Đắt thế á!”
“Lại tận 15 triệu!’
Mấy than thở một phen.
Mà vai phụ tiêu chuẩn Từ Diễm Hà : “Tiểu Dương, cửa hàng bên 15 triệu?”
Dương Hạo : “Bởi vì đó là của cháu mà!”
“Của ??”
“Chuyện …”
Mấy đưa mắt , ngờ vẫn còn một cửa hàng 15 triệu ở đây.
nghĩ cũng đúng, một thể bỏ 20 triệu để trang trí phần mềm cho căn nhà, sở hữu một cửa hàng như cũng là bình thường.
Thậm chí nếu bây giờ Dương Hạo cả con đường đều là của , mấy lẽ cũng nghi ngờ.
Bởi vì phận đại gia của Dương Hạo, in sâu trong lòng họ .
Quan Manh Manh cạnh Dương Hạo thì c.h.ế.t lặng, nàng vị bạn trai tạm thời một chút, nàng nhớ mục đích của khi tìm Dương Hạo bạn trai tạm thời, hình như là để chọc tức .
bây giờ, kịch bản phát triển theo hướng ngược , chẳng những giận, trái còn Dương Hạo với ánh mắt vợ con rể.
Thế nhưng thẻ trải nghiệm bạn trai chỉ còn hơn 2 tiếng!
Sau đó ??
“Sao nào, bạn trai tạm thời em mất mặt chứ!”
Lại trang bức một phen, Dương Hạo nhỏ giọng tranh công với Quan Manh Manh.
“Thật tuyệt! Quá lợi hại…”
Quan Manh Manh c.h.ế.t lặng giơ ngón tay cái lên, trong lòng thì điên cuồng đậu xanh rau muống: Anh mất mặt, nhưng ?
tìm con rể giá trị bản hơn 100 triệu cho họ.
Không cầm kịch bản ly dị nuôi con, nghèo già của !
Dĩ nhiên tự ý đổi kịch bản!!
Ông già đáng giận!!
Khi Quan Manh Manh đang yên lặng c.h.ử.i bới, Dương Hạo nhân wechat của Mạnh Ngọc Ngọc, là lát nữa giường sẽ chuyển đến, hỏi thăm Dương Hạo qua nhận , là để nàng qua.