Cát Mẫn xong, trong phòng rơi yên tĩnh.
Xem như ‘phụ ’, Vu Cửu Cửu nhíu c.h.ặ.t mày, tuy cuộc sống của nhà nàng bây giờ hơn, nhưng yêu cầu của Cát Mẫn vẫn vượt qua năng lực của nàng bây giờ.
Vu Đông Đông thì mờ mịt cúi đầu, nếu chỉ dựa chính , chỉ sợ cả đời cũng thực hiện những điều kiện .
“Mẹ, điều kiện của quá !”
Mã Văn Văn nắm c.h.ặ.t t.a.y bạn trai bên bàn, nàng tỏ thái độ của , đồng thời phản bác .
“Văn Văn, con còn trẻ, hiểu cuộc sống khó khăn!”
“Cuộc sống khi kết hôn phong hoa tuyết nguyệt, mà là củi gạo dầu muối, những điều kiện đều là đảm bảo cuộc sống của con !”
“Cho nên, những điều kiện là thể thương lượng!”
Thái độ của Cát Mẫn cứng rắn, tiếp đó về phía Dương Hạo, bà đối phương mới là chủ đạo trong cuộc gặp mặt hôm nay.
Tuy thể đoán đại khái thực lực của , nhưng con gái cũng gả cho , mà là ‘em vợ’ chuyện .
Cho nên, bà nhất quyết hạ thấp điều kiện của , lúc ánh mắt Dương Hạo thậm chí còn chút khiêu khích.
Cậu thực lực đúng !
Vậy xem bây giờ thế nào!
Nếu như bản lĩnh thật, bỏ tiền cho ‘em vợ’ kết hôn !
Đối mặt với ánh mắt của Cát Mẫn, Dương Hạo nhếch miệng : “Dì, chỉ ba điều kiện thôi ?”
“A? Chỉ ???”
Cát Mẫn cảm thấy đối phương dùng từ quá, cái gì gọi là chỉ ?
Chỉ ba điều kiện , thể đ.á.n.h bại 95% gia đình quốc !
Nhà 140m2 trong nội thành Giang Thành, ít nhiều cũng 3 triệu, thêm 3 triệu sính lễ, và một chiếc xe 300 ngàn, còn nhiều chi phí cho hôn lễ và các vấn đề khác, ít nhất cũng 7 triệu.
Trong nước, ít gia đình thể lấy 7 triệu.
“Tiểu Dương, ý của là thể thỏa mãn ba điều kiện ?”
Cát Mẫn nhướng mày, bà cho rằng Dương Hạo sẽ bỏ nhiều tiền như cho một em vợ.
Dương Hạo dùng ngón tay gõ gõ lên bàn, ha ha với Cát Mẫn: “Nhà 140m2 thì cháu …”
Không ?
Không thì gì!!!
Cát Mẫn thầm bĩu môi, đang vài câu.
Lại thấy Dương Hạo tiếp: “240m2 ?”
A??
Cát Mẫn trực tiếp ngẩn ngơ.
Ngạc nhiên đến há hốc miệng, trợn tròn mắt Dương Hạo.
Mã T.ử Lương bên cạnh cũng ngơ ngác, ông xác định nhầm .
Đối phương là nhà 240m2 đúng ?
Không chỉ hai giật , mà Mã Văn Văn cũng cực kỳ giật , thật nàng cũng nghĩ đến vấn đề hôn nhân, trong suy nghĩ của nàng thì hai mua một căn nhà 80, 90m2 là .
Trả tiền cọc trả góp dần dần thôi!
Dù đại bộ phận thanh niên bây giờ đều như , thể trả hết trong một chỉ là ít.
Mà bây giờ, vị ‘ rể’ mới gặp đầu , dĩ nhiên cho hai họ một căn nhà 240m2 phòng kết hôn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-550-khong-dua-day-chu.html.]
Chuyện quá chấn động!
Cát Mẫn hít sâu một , xác định hỏi: “Tiểu Dương, bỏ một căn nhà 240m2 nhà kết hôn ư??”
“, chính là như !” Dương Hạo khẽ gật đầu một cái.
Mà nhận câu trả lời, Cát Mẫn lập tức trợn tròn mắt, bà mở miệng : “Tiểu Dương, chắc hiểu ý của !’
“Kết hôn dù cũng thể ở nhà của , nhà tên Đông Đông, cũng tên Văn Văn!”
Cát Mẫn đưa yêu cầu, hơn nữa còn gọi Vu Đông Đông là tiểu câm điếc nữa.
Dù nếu như Dương Hạo thật, tiểu câm điếc sẽ thành con rể của bọn họ.
Dương Hạo thì lắc đầu: “Căn nhà tên Đông Đông!”
Lâm Giang Hoa Viên còn mấy căn nhà bỏ , cho Vu Đông Đông một căn nhà kết hôn cũng vấn đề.
Tuy nhiên, tuy ấn tượng đầu tệ với Mã Văn Văn, nhưng Dương Hạo cũng thể trực tiếp chia một nửa căn nhà giá trị gần chục triệu cho nàng.
Nghe Dương Hạo , Cát Mẫn cau mày, yên lặng tính toán.
Thật bà cũng , nếu như một căn nhà 240m2 mà trực tiếp thêm tên con gái , yêu cầu quá đáng.
bà chút cam tâm, hi vọng tranh thủ một ít lợi ích cho con gái khi kết hôn.
Lúc , Mã Văn Văn tỏ thái độ: “Mẹ, con cần!”
Cát Mẫn đáp lời, mà về phía Dương Hạo: “Căn nhà 240m2 thật ? Nhà sẽ tên Đông Đông?”
Dương Hạo chắc chắn : “Nếu như hôm nay bàn bạc xong, ngày mai thể sang tên!”
“Ở tiểu khu nào?”
Cát Mẫn tò mò truy hỏi, nhà 240m2 cực kỳ kinh , thế nhưng cũng xem nó ở khu vực nào, nếu như là vùng ngoại thành, 240m2 cũng quá đắt.
“Lâm Giang Hoa Viên!” Dương Hạo báo tên tiểu khu.
“Lâm Giang Hoa Viên?”
Cát Mẫn suy nghĩ một chút, tiếp đó mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Bà cái tiểu khu , hơn nữa họ hàng của một đồng nghiệp của bà cũng ở trong tiểu khu , đồng nghiệp thường xuyên khoác lác với bà, tiểu khu thế thế !
Trong các căn nhà của Dương Hạo, Lâm Giang Hoa Viên xem như đẳng cấp kém, nhưng đặt ở bộ Giang Thành , thì nó vẫn coi như một tiểu khu cao cấp, dù loại nhà nhỏ nhất trong tiểu khu cũng hơn 150m2.
Loại nhà 246m2 của Dương Hạo, giá bán 8 – 10 triệu, thường tự nhiên mua nổi.
“Tiểu khu Lâm Giang Hoa Viên hình như đắt!”
Mã T.ử Lương vẫn luôn yên lặng lắng hai chuyện, cũng nhịn mà cảm khái một câu.
Hiệu trưởng trường ông cũng đang ở Lâm Giang Hoa Viên, cho nên ông cũng coi như hiểu rõ cái tiểu khu .
Nếu con gái thể đó ở, chẳng là sẽ trở thành hàng xóm của hiệu trưởng ?
“Tiểu Dương, thật ?”
“Không đang đùa chứ?”
Cát Mẫn hỏi , nếu con gái thể sống trong khu nhà cao cấp như Lâm Giang Hoa Viên, đây cũng là một việc mang thể diện cho bà.
“Loại việc thể đùa chứ?”
“Đây chính là hôn nhân đại sự của Đông Đông!”
“Nếu dì tin, đợi lát nữa cơm nước xong xuôi, cháu thể dẫn hai qua thăm quan.”
“Cháu còn bốn năm căn nhà để ở đó, thể cho Đông Đông và Văn Văn chọn một căn thích, nhưng mấy căn còn ở tầng khá thấp!”
Mười mấy căn nhà ở Lâm Giang Hoa Viên sử dụng hơn nửa, ngoại trừ Vu Cửu Cửu và chị em Vương Tĩnh Như, Vương Băng Như , còn Từ Mỹ Trúc, của tiểu bảo mẫu Giang Ngọc Kỳ.
Người chuyển chọn những tầng khá , mấy căn để thì ở tầng tương đối thấp, tuy nhiên, các tòa nhà ở Lâm Giang Hoa Viên cách khá xa, nên cần lo về vấn đề ánh sáng.