Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game - Chương 5: Chờ ông chủ triệu hoán

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:57:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Dương Hạo giảm cân nên dám ăn quá nhiều, chỉ ăn nửa bát liền ăn nữa.

Trái thì Hề Hề ăn cơm tối ở nhà trẻ, vui vẻ ăn thịt.

Lý Mạn Ny cảm giác thành tựu, chọn mấy miếng cá và thả bát cô bé.

Chờ ăn uống xong xuôi, Lý Mạn Ny mở miệng : “Lát nữa yên tâm , em thể ở nhà giúp Hề Hề bài tập.”

“Ừm, tám giờ hơn sẽ về.”

“Đến khi đó sẽ đưa em xe buýt trường học.”

Lúc mới hơn 5 giờ, Dương Hạo quyết định chạy thêm ba tiếng, thể tiêu cơm.

Nghỉ ngơi một lát.

Dương Hạo đồng phục và ngoài.

Lúc đang là giờ cơm, nhiều đơn, nhiều kinh nghiệm, thể nhận ba đơn cùng lúc.

Cứ như , bận rộn đến tám giờ, coi như qua giờ cao điểm.

Đinh, bạn nhận đơn hàng mới.

Dương Hạo mới thở dốc một , âm thanh nhắc nhở vang lên.

Hắn một chút, điểm nhận hàng chỉ cách mấy trăm mét, là một quán đồ nướng.

Dương Hạo khởi động xe điện, nhanh đến cửa hàng.

“Xin hỏi đơn hàng 018 Chuột Túi xong ?”

Dương Hạo báo đơn hàng, hỏi thăm nhân viên phục vụ quầy.

“Chờ một lát.”

Đối phương loay hoay điện thoại trong tay, tùy tiện trả lời một câu.

Loại tình huống bình thường, Dương Hạo chỉ thể tìm chỗ chờ một lát.

“Anh Hạo??”

Hắn xuống, một giọng quen thuộc bỗng nhiên vang lên.

Dương Hạo ngẩng đầu lên, lòng thấy nao nao.

Người gọi là một cô gái thanh tú, đến xinh , nhưng qua dễ chịu, thuộc về loại tương đối dễ .

Dương Hạo quá quen thuộc với cô gái , nàng là Từ Mỹ Trúc, từng là cửa hàng trưởng tiệm lẩu của Dương Hạo, theo Dương Hạo từ khi mở tiệm lẩu đầu tiên, khi đó Từ Mỹ Trúc mới 18 tuổi, học xong cấp 3 thì nghỉ, đến Giang Thành thuê, công việc đầu tiên chính là nhân viên phục vụ của tiệm lẩu.

Cô gái thông minh lanh lợi chịu khổ, khi Dương Hạo mở tiệm lẩu thứ hai, thì đề bạt nàng lên cửa hàng trưởng, đó nàng vẫn luôn theo Dương Hạo, mãi đến năm ngoái, bộ tiệm lẩu đều đóng cửa mới thôi.

“Mỹ Trúc, lâu gặp.”

Nhìn thấy vị nhân viên từng trung thành tuyệt đối với , Dương Hạo thổn thức.

Khi Từ Mỹ Trúc đến Giang Thành, nàng mới 18 tuổi, bây giờ trôi qua 10 năm, cô bé ngây ngô năm đó còn trẻ nữa, tính thì năm nay nàng cũng 28 tuổi.

“Anh Hạo, gần đây vẫn chứ?”

Từ Mỹ Trúc quan sát Dương Hạo một chút, hốc mắt đỏ lên.

Ông chủ từng hăng hái, đàn ông từng âm thầm thích nhiều năm, bây giờ chán nản đến mức độ , nàng thấy đau xót, xông lên ôm đối phương.

nghĩ đến Dương Hạo là gia đình, nàng vẫn kiềm chế .

“Rất , lập nghiệp nữa, một thoải mái.”

Dương Hạo nhún vai.

Từ Mỹ Trúc vốn định gì nữa, một nhân viên vội vàng tới: “Cửa hàng trưởng, bên khách trả đồ ăn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-5-cho-ong-chu-trieu-hoan.html.]

“Ừm, qua đây.”

Từ Mỹ Trúc đáp một tiếng, tiếp đó áy náy với Dương Hạo: “Anh Hạo, qua tết em mới về, thời gian thì ăn bữa cơm, liên hệ wechat nha.”

“Được, .”

Dương Hạo khẽ gật đầu, với kinh nghiệm và năng lực của Từ Mỹ Trúc trong ngành ăn uống, một cửa hàng trưởng cho một nhà hàng đồ nướng lớn thì thật khuất tài.

Trước , khi Dương Hạo mở năm tiệm lẩu, nàng từng giúp xử lý ba nhà.

“Đơn hàng Chuột Túi 018 xong.”

Lúc phục vụ hô lên một câu.

Dương Hạo thu hồi suy nghĩ, cầm gói đồ ăn rời .

Trong cửa hàng.

Từ Mỹ Trúc xử lý xong, qua thì thấy bóng dáng quen thuộc nữa.

Nàng chỗ đàn ông , chỉ thấy hoảng hốt.

Năm ngoái, bộ tiệm lẩu của Dương Hạo đóng cửa, ngoại trừ bản Dương Hạo, thì nàng là đau lòng nhất.

Ban đầu nàng chỉ vì kiếm tiền, đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ trở thành nhân viên của Dương Hạo, về nàng dần dần thích vị ông chủ năng lực xuất chúng vui tươi sáng lạn .

Nàng cố gắng việc, vị thưởng thức và tán thành.

Về Dương Hạo quả nhiên cực kỳ tin tưởng và cực kỳ tán thành năng lực việc của nàng, đề bạt nàng lên làn cửa hàng trưởng, nhưng nàng vẫn dũng khí tỏ tình, sợ khi thất bại thì hai thể giữ mối quan hệ như bây giờ.

Về Lý Mạn Thù đến cửa hàng thêm, cưới ông chủ ái mộ, kết hôn và sinh con.

Từ Mỹ Trúc cũng chỉ đem tình cảm chôn sâu đáy lòng, cần cù chăm chỉ việc, dùng một phương thức khác để ở bên cạnh Dương Hạo.

năm ngoái, tất cả kết thúc, nàng cũng lý do để ở cạnh đối phương nữa, nàng nản lòng thoái chí nên trở về quê, xem mắt theo sự sắp xếp của , gặp mấy đối tượng, nhưng đều ấn tượng .

Thật nàng cũng , là vì trong lòng khác.

Thế là sang năm mới, nàng trở về Giang Thành.

“Chị Mỹ Trúc, chị ông shipper ?” Khi Từ Mỹ Trúc đang ngẩn , một nhân viên phục vụ trẻ tuổi vỗ vỗ cánh tay nàng, ha ha hỏi.

“Đó là ông chủ của .” Từ Mỹ Trúc thuận miệng trả lời.

“A? Ông chủ?”

Nữ nhân viên mặt đầy nghi ngờ, hình như hỏi vì ông chủ ship.

“Ah, là ông chủ cũ.” Từ Mỹ Trúc bổ sung một câu.

“Ra là .” Nữ nhân viên : “Chị Mỹ Trúc, chị vui mới đúng, mưa gió, bây giờ shipper nha.”

“Nghĩ gì thế.” Từ Mỹ Trúc gõ đầu nàng một cái: “Không tất cả ông chủ đều giống như ông chủ bây giờ của chúng .”

“Anh với , cũng với các nhân viên khác.”

“Ah? Hóa là một ông chủ ?” Nữ nhân viên giật , nàng nhân viên phục vụ hai năm, lăn lộn qua 3 cửa hàng, còn gặp loại ông chủ trong truyền thuyết .

Từ Mỹ Trúc : “Dù nếu mở tiệm khác, vẫn theo .”

Nói xong, Từ Mỹ Trúc lấy điện thoại , mở khung chat của Dương Hạo, tin nhắn cuối cùng vẫn là lúc ăn tết.

Nàng do dự một chút, tiếp đó soạn một tin gửi qua: Hoàn cảnh đang trở nên hơn, chờ ông chủ triệu hoán bất cứ lúc nào!

“Chị Mỹ Trúc, là shipper! Chẳng lẽ chị còn shipper với ?” Một nữ phục vụ ở bên cạnh rình coi, trêu chọc.

“Nếu như cần, cũng thể.”

Từ Mỹ Trúc nhẹ nhàng giang tay .

“Ah?” Nữ nhân viên nao nao, tiếp đó lộ vẻ giật : “Chị Mỹ Trúc, chị thích ??”

Từ Mỹ Trúc đáp , mà gõ lên đầu đối phương một cái: “Mau việc , chỉ hóng hớt!”

 

 

Loading...