Trương Dĩnh còn bắt đầu trần thuật, Dương Hạo tiền căn hậu quả!
Thật cần hỏi, Dương Hạo cũng tin tưởng Ngụy Phát Tài, nếu tên Lưu T.ử Phong quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c ở nơi việc thì còn tin, nhưng lão Ngụy việc thì đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tin.
tin tưởng thì tin tưởng, nhưng cũng chân tướng trong đó, bây giờ thì , chuyện .
Chỉ là Chu Văn Tường là ai?
Hình như là tên quăng nồi cho lão Ngụy lúc nãy!
“Tiểu Trương, cô !”
Tuy trong lòng hiểu rõ, nhưng vẫn theo quá trình, cha h.a.c.k là thể giải thích cho khác.
Trương Dĩnh: Nếu ăn ngay thật, sẽ mất việc!
Trương Dĩnh: Mình vẫn Chu Văn Tường một , dù ông chủ mới cũng thể thấu ý nghĩ của , cứ thừa nhận là !
Trương Dĩnh hạ quyết tâm, tiếp đó liền thuộc lòng một như với Lưu Lộ.
“Tiểu Trương, cô đừng linh tinh!”
“Tất cả đều là chuyện thật!”
Không chờ Trương Dĩnh xong, Ngụy Phát Tài thở hổn hển và cắt đứt đối phương.
Trương Dĩnh cũng dám mắt Ngụy Phát Tài, chỉ nhỏ giọng : “ đều là sự thật!”
“Nói linh tinh!!” Ngụy Phát Tài tức giận vỗ mạnh lên tay vịn ghế.
“Lão Ngụy, bình tĩnh.”
Dương Hạo khoát tay với Ngụy Phát Tài, tiếp đó đầu về phía Trương Dĩnh: “Cho cô một cơ hội cuối cùng, nếu như cô thật, lúc cô rời , khách sạn sẽ cho cô một phong thư đề cử, để cô lưu vết bẩn lý lịch!”
“Bằng , tự gánh hậu quả.”
“Dù Chu Văn Tường cũng trong danh sách giảm biên chế , cô tự xem đó mà !”
A??
Nghe thấy câu cuối cùng của Dương Hạo, Trương Dĩnh vô thức kêu lên.
Chu Văn Tường trong danh sách giảm biên chế, chứng tỏ chuyện bại lộ?
Hay là đối phương bán ?
Lúc lên đây Chu Văn Tường còn bảo kiên trì, chẳng lẽ đẩy tất cả trách nhiệm lên ??
Trong lúc nhất thời, đầu óc Trương Dĩnh hỗn loạn.
“Chu Văn Tường hết !”
Lưu Lộ ăn ý mà phối hợp với Dương Hạo, lúc nàng nghi ngờ quan hệ của Chu Văn Tường và Trương Dĩnh .
Theo phản ứng của Trương Dĩnh và thái độ của Chu Văn Tường với Ngụy Phát Tài lúc ở đại sảnh, tên thể là màn.
“Không ý của ! Đều là ý của Chu Văn Tường!”
Quả nhiên, một đòn trí mạng của Lưu Lộ hiệu quả, liên minh yếu ớt lập tức tan vỡ.
Trương Dĩnh nức nở : “ chỉ Chu Văn Tường giúp tìm một công việc, kết quả Chu Văn Tường thể để thế vị trí của Ngụy, nhưng điều kiện tiên quyết là để Ngụy rời !”
“Tiếp đó Chu Văn Tường nghĩ kế, thể vu oan cho Ngụy tội quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c, còn Lưu tổng nhất định sẽ khoan nhượng loại chuyện , mới những chuyện tiếp theo.”
“Anh Ngụy đúng là oan!”
“Anh Ngụy, thật xin , cầu tha thứ, nhưng sai !”
Trương Dĩnh lau nước mắt, nàng chung quy cũng chỉ là một cô gái mới xã hội lâu, dối cũng thấy chột .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-461-toi-muon-lam-su-mau-cua-thien-kieu-ma-thoi.html.]
Lúc sự thật, cũng coi như là một loại giải thoát đối với nàng.
Thấy Trương Dĩnh thừa nhận chuyện , Ngụy Phát Tài thở phào một cái, tuy Dương Hạo nên thể mất việc , nhưng nếu sáng tỏ chuyện , sẽ gánh cái tiếng quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c.
Đám sẽ mặc kệ chuyện thật , đối với bọn họ mà , đây là đề tài để bàn tán mỗi khi rảnh rỗi.
“Đưa cô ngoài !”
Dương Hạo khoát tay áo, phụ nữ lóc sướt mướt mặt , chuyện vẫn bực .
Thư ký đưa Trương Dĩnh ngoài, nàng nức nở thang máy xuống lầu.
Vừa khỏi thang máy thấy Chu Văn Tường đang lo lắng chờ đợi ở đó.
“Sao ?” Chu Văn Tường tiến lên một bước, mở miệng hỏi.
“Không , còn hỏi !” Trương Dĩnh trợn trắng mắt.
“A? Mẹ nó!!!!”
Chu Văn Tường cũng là cáo già, tự nhiên hiểu ý trong lời của Trương Dĩnh, là nàng gạt .
Quả nhiên là đồng đội ngu như heo!
Chu Văn Tường lo lắng nhất là Trương Dĩnh chịu nổi áp lực, kết quả gã vẫn đoán trúng!
“Cô họ lừa ! Thật cmn não tàn, mà cũng tin!”
Chu Văn Tường hùng hùng hổ hổ, nhưng cũng vô nghĩa , nếu Trương Dĩnh khai, như kẻ như gã cũng nổi lên mặt nước.
Gã để ý đến Trương Dĩnh nữa, mà vội vàng thang máy, đến văn phòng tổng tài.
Tuy Trương Dĩnh khai gã , nhưng Chu Văn Tường chuẩn cho tình huống nhất, một khi xuất hiện tình huống thì gã cũng ngụy biện một phen.
Biết Chu Văn Tường chủ động tìm đến cửa, Dương Hạo liền để gã .
Dương Hạo còn tò mò Chu Văn Tường sẽ ngụy biện .
“Ông chủ, chuyện mưu hại quản lý Ngụy, cũng là lừa, Trương Dĩnh dùng sắc dụ , chịu khảo nghiệm, về cô quyến rũ quản lý Ngụy, bảo hỗ trợ, thật gì cả!”
“Ngài tin thì hỏi Lưu tổng, lúc báo cáo cũng hề thiên vị ai. . .”
Chu Văn Tường nghĩ lý do thoái thác từ , bởi vì khi hành động gã cũng để đường lui cho .
Không chim đầu đàn, mà chỉ báo cáo tình hình, mặt Lưu Lộ cũng thiên vị Trương Dĩnh.
Thật kế hoạch của gã cũng chu đáo c.h.ặ.t chẽ, nếu Dương Hạo bỗng nhiên tiếp nhận khách sạn, cộng thêm Dương Hạo là một tên bật h.a.c.k, Chu Văn Tường vẫn thể trở .
Dù gã việc ở đây từ khi khách sạn khai trương, cũng góp nhặt một ít quan hệ, lúc gã tính toán, kết quả nhất chính là liên lụy, nhưng cũng ảnh hưởng gì quá lớn đến gã.
kế hoạch theo kịp biến hóa!
Ông chủ mới dĩ nhiên là em của Ngụy Phát Tài, gã thể gì khác hơn là đẩy hết trách nhiệm lên Trương Dĩnh.
“BIết !”
“Ra ngoài !”
Sau khi Chu Văn Tường văn phòng, Dương Hạo mở lắng tiếng lòng, cho nên tên câu là thật, miệng lưỡi dẻo quẹo, cố gắng rũ bỏ trách nhiệm.
Nghe hết lời dối của Chu Văn Tường, Dương Hạo cũng lười để ý đến kẻ , nhịn mà khoát tay.
Chu Văn Tường còn hết hi vọng: “Ông chủ, chỉ là nhất thời ma quỷ ám ảnh. . .”
“Được , ngoài !”
“Chúng sẽ điều tra rõ ràng!”
Trương Trường Giang hung hăng trợn mắt Chu Văn Tường, vẫn hiểu đối phương, đối phương đang diễn trò, ngay cả cũng nổi.