Sau khi đến khu việc, Lý Mạn Thù thở phào một : “Thì gọi chúng đến chỉ để cho đủ .”
“Mạnh tổng cũng chỉ giữ bát cơm thôi!” Ngải Vịnh Nghi nhún vai: “Người của tổng bộ hài lòng, ông cũng giữ bát cơm!”
“Hi vọng chúng cũng giữ bát cơm của .” Lý Mạn Thù lẩm bẩm.
“Người của tổng bộ tiến cao ốc, tất cả lên tinh thần!”
Lúc , chủ nhiệm văn phòng Đường Quân ở giữa khu việc công cộng, vỗ tay nhắc nhở .
Thẩm Minh Sơn bên cạnh thì sửa sang âu phục, tuy dám tiếp lời với lãnh đạo ở tổng bộ, nhưng vẫn cố gắng để một ấn tượng cho các lãnh đạo.
Chờ một lát, phía thang máy truyền đến tiếng bước chân.
Theo là của tổng bộ và Mạnh Thế Cường tiến khu việc của công ty, tất cả nhân viên đều tò mò qua.
Tiếp đó, Thẩm Minh Sơn cạnh Đường Quân liền ngây ngẩn cả .
“Dương tổng??”
Lý Mạn Thù ở bàn việc cũng ngơ ngác, nàng thế nào cũng ngờ , ông chồng cũ mà nàng dùng trăm phương ngàn kế để gặp mặt, mà thấy ở nơi !!
Dương Hạo tất cả vây quanh.
Vừa là chức vụ cao nhất ở đây, bên cạnh là một thục phụ xinh 30, dáng thướt tha nở nang, ngũ quan tinh xảo, màu đồ OL màu vàng nhạt, nhất là hai cái cúc áo ngựa , áp lực của chúng cực lớn.
Đám đàn ông đều tự chủ mà nàng, loại thục phụ xinh lực hấp dẫn của đàn ông, thậm chí còn hơn cả những cô gái mới lớn.
Tất nhiên, chủ yếu là do các cô gái mới lớn bây giờ như ngây thơ trong sáng, thực tế thì đại bộ phận đều chỉ ưu thế về tuổi tác, chứ quá khứ cực kỳ phong phú.
Mà khi Thẩm Minh Sơn thấy cô gái , lập tức trợn tròn mắt, con ngươi như sắp rơi khỏi tròng mắt!
Vương Tĩnh Như!
Bà chị vợ mà vẫn nhớ thương!!
Hai ngày gặp Dương Hạo và cô em vợ Vương Băng Như ở công ty Tân Giang, hâm mộ đến chịu nổi.
Khi đó còn nghĩ, cũng may chị vợ ở tận kinh thành, bằng Dương Hạo sẽ tập hợp đủ chị em Vương gia.
Kết quả hôm nay Dương Hạo và Vương Tĩnh Như xuất hiện mắt .
Từ thái độ cung kính của Mạnh Thế Cường, thể thấy địa vị của chị vợ cũng cực cao, chắc là gần với Dương Hạo!
Lý Mạn Thù trong đám cũng thấy Vương Tĩnh Như, nàng từng gặp Mạnh Trà Trà và Vương Tuyết Như, mà bây giờ bên cạnh Dương Hạo xuất hiện một thục phụ xinh khác, mà quan hệ của hai còn vẻ như tầm thường.
Lý Mạn Thù buồn bực thở dài, lòng hối hận xông lên đầu, đàn ông vốn thuộc về nàng, bây giờ các phụ nữ khác phân chia!
“Người ở giữa chắc là chủ tịch của tập đoàn Lạc Hoa!’
“Không ngờ trẻ tuổi như , còn trai!”
Lúc , giọng của Ngải Vịnh Nghi rơi lỗ tai của Lý Mạn Thù.
Tiếp đó nàng dùng khuỷu tay chọc cánh tay của Lý Mạn Thù: “Mạn Thù, loại cao phú soái chính là đồ ăn của cô nhỉ?”
Nghe thấy câu , tâm trạng vốn buồn bực của Lý Mạn Thù, lập tức tăng lên đến cực hạn.
Thật đáng sợ nhất từng nắm giữ.
Mà là nắm giữ và mất !
Đi khu việc, Dương Hạo lướt qua, tiếp đó thấy ông chồng cũ Thẩm Minh Sơn và Lý Mạn Thù.
Thoáng cái thấy hai quen cũ.
ánh mắt của dừng cả hai, mà giả bộ như thấy, đó tiếp tục Mạnh Thế Cường giới thiệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-447-lai-gap-ong-anh-chong-cu.html.]
Đoàn cứ thế mà xuyên qua khu việc công cộng, dạo một vòng quanh công ty mới phòng họp.
Dương Hạo ở vị trí cao nhất, Mạnh Thế Cường thì bắt đầu báo cáo tình hình công ty, một tên quản lý phối hợp điều chỉnh PPT…
Dương Hạo cũng quá hứng thú với tập đoàn Quảng cáo Lạc Hoa, càng cần đến công ty quy mô nhỏ như Linh Cảm, đến đây là vì trang bức, thuận tiện quan sát sản nghiệp của một chút.
Lúc , Dương Hạo của Dương Hạo bỗng nhiên vang lên, lướt qua, là vị cảnh sát Mã cố chấp nhắn tin: Ngày mai thể đ.á.n.h ?
Nhìn thấy tin nhắn , Dương Hạo khỏi bật , vị cảnh sát đúng là cố chấp.
Dương Hạo: Lát nữa rảnh.
Mã Thiên Kiều: Vậy nửa tiếng gặp mặt ở cửa nam công viên Tân Giang.
Dương Hạo đáp: Ok.
Vị nữ cảnh sát đúng là thấy quan tài đổ lệ, Dương Hạo chuẩn cho nàng kiến thức cái gì gọi là võ đạo tông sư!
“Hôm nay cứ !”
“Chỉnh lý tài liệu và báo lên là !”
Dương Hạo để điện thoại xuống, khoát tay cắt ngang Mạnh Thế Cường đang nước miếng văng tung tóe.
“A, !’
Mạnh Thế Cường đầu tiên là sửng sốt, tiếp đó vội vàng gật đầu.
“Ừm, tiếp tục ! còn việc khác, đây!”
“Tĩnh Như, em ở một chút .”
Dương Hạo liếc mắt hiệu với Vương Tĩnh Như.
“Vâng!” Vương Tĩnh Như gật đầu.
“Được , tiếp tục.”
Dương Hạo vẫy vẫy tay, liền dậy ngoài.
“Chủ tịch, tiễn ngài.”
Mạnh Thế Cường vẫn hiểu rõ bên nào nặng bên nào nhẹ, vội vàng theo, mấy Bao Vĩ Kiện cũng nhộn nhịp lên.
Thấy thế, Dương Hạo trực tiếp cản : “Không cần tiễn, cứ tiếp tục !”
“Lão Đường, tiễn chủ tịch !”
Mạnh Thế Cường liếc mắt hiệu với chủ nhiệm văn phòng Đường Quân, giải thích với Dương Hạo một câu: “Chủ tịch, báo cáo công việc cần chủ nhiệm Đường.”
“Ừm.”
Dương Hạo gật đầu, từ chối nữa, tiếp đó khỏi phòng họp với Đường Quân và hai tên thuộc hạ.
Vừa Thẩm Minh Sơn trong một góc ở phòng họp, báo cáo cũng liên quan gì đến , thừa lúc mấy Dương Hạo rời , vũng vội vàng chạy ngoài từ cửa , tiếp đó bước nhanh đuổi theo đám Dương Hạo và Đường Quân.
“Chủ tịch Dương!”
“Không ngờ gặp ngài ở đây, chúng thật duyên!”
Thẩm Minh Sơn tiến lên lôi kéo quen.
“Ừm, đúng là duyên.”
Dương Hạo gật đầu một cái.
Thấy hai như quen , Đường Quân giật , vô thức Thẩm Minh Sơn một chút, hiện giờ công ty thu mua, từ Mạnh Thế Cường đến các nhân viên bình thường, tất cả đều cảm thấy bất an, ai thể ưu hóa .
nếu như quen với vị chủ tịch mới , tất nhiên sẽ ưu hóa, Thẩm Minh Sơn chiếm tiên cơ điểm , khiến Đường Quân hâm mộ.