Quả nhiên, khi thấy Trần Hải Âu , Lưu Trương Hà và Trần Hải Anh đều ngây ngẩn cả .
“Chuyện . . .”
“Thật giả??”
Chờ một lát, hai mới lấy tinh thần, tin tức họ quá chấn động, một loại cảm giác như họ hàng nghèo bỗng nhiên phất lên.
Bọn họ khó chịu hơn bất cứ ai khác!
“Việc còn thể giả ?” Trần Hải Âu lạnh: “ mà c.h.é.m gió, thực hiện thì ý nghĩa gì?”
“Nói cách khác, em dính ánh sáng của Nhược Hàm !”
Trần Hải Anh ánh mắt phức tạp, hâm mộ nhưng đố kị thì nhiều hơn, con gái bà mới nghiệp đại học, mắt còn đang tìm việc , đừng là nhờ, mỗi tháng còn trợ cấp kìa.
Kết quả em gái của dựa con gái mà lái Rolls Royce!
Đều là con gái, tại chênh lệch lớn như , huống chi còn chồng, còn em gái thì !
Rolls Royce chồng một chút, mà Lưu Trương Hà đ.á.n.h mặt tại chỗ, sắc mặt tự nhiên khó coi.
Gã vốn ôm ảo tưởng với cô em vợ , đối phương dù cũng đàn ông bên cạnh, lỡ như một ngày nào đó gặp khó khăn gì cần nhờ đến , thì sẽ cơ hội.
Kết quả lái Rolls Royce, chút ảo tưởng trong lòng gã cũng vỡ nát, Trần Hải Âu sống khó khăn thì gã thành công, huống chi là sống sung sướng.
“Hải Âu, đừng ở đây nữa, lên nhà thôi!”
Trần Hải Anh kéo tay em gái, dáng vẻ như nhiệt tình, tuy trong lòng ghen tỵ mạng, nhưng nếu cháu gái Trần Nhược Hàm mà thành ngôi lớn thật, bà cũng ôm c.h.ặ.t bắp đùi của Trần Nhược Hàm.
Làm ngôi kiếm tiền, còn địa vị khá cao trong xã hội, giữ gìn mối quan hệ, chừng còn thơm lây.
“Hai lên !”
“Chờ họ trang trí xong lên, dù chiếc xe cũng đắt, đúng rể?”
Lúc lời , Trần Hải Âu liếc Lưu Trương Hà một chút, buồn bực lên tiếng, cắm đầu lên nhà.
“Hải Âu, em đừng chấp nhặt với ông ! Không gì !”
Trần Hải Anh cũng lên, mà với em gái, lúc giống ngày xưa, bây giờ em gái phát đạt, thái độ thể giống lúc , đồng thời cố gắng chữa trị quan hệ.
Trần Hải Âu tất nhiên chị hai của là ai, trèo cao đạp thấp, mượn gió bẻ măng, gì hiểu, vì Trần Hải Âu chỉ khịt mũi coi thường sự lấy lòng của chị hai, nhưng loại cảm giác tâng bốc vẫn khiến nàng mừng thầm, một loại cảm giác hãnh diện.
Trần Hải Anh tò mò hỏi: “Hải Âu, em Nhược Hàm sẽ lên tivi, là tiết mục gì ?”
“Là chương trình ‘Ái Đậu Của Ta’ kênh Vệ Thành, nhưng đây là do Truyền thông Thiên Mỹ sản xuất, cũng chính là công ty của Nhược Hàm, nên thành tích của Nhược Hàm sẽ kém, nhiều hơn thì thể . . .”
Chương trình Ái Đậu Của Ta bắt đầu chụp, lúc Dương Hạo cũng đề cập với Trần Hải Âu khi chuyện trời đất.
Tuy Dương Hạo Trần Nhược Hàm sẽ đoạt giải gì, nhưng chỉ bằng quan hệ của con gái với Dương Hạo, đến quán quân, ít nhất top 3 cũng vấn đề.
Đây là ý nghĩ trong lòng Trần Hải Âu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-427-duong-tong-tang-xe.html.]
“Nhược Hàm tiền đồ, lúc con bé con nhỏ chị nó di truyền tài năng nghệ thuật từ em , nghĩ đến giờ còn hơn cả em nữa!”
Tuy là chương trình gì, nhưng Trần Hải Anh mở miệng liền khen.
lời cũng là nịnh bợ, Tiểu bạch hoa Trần Nhược Hàm đúng là di truyền tế bào nghệ thuật từ .
Mà Trần Hải Âu để nàng con đường nghệ thuật , chủ yếu là rút kinh nghiệm từ bản , nàng con đường nghệ thuật mà tiền và bối cảnh thì gian nan.
gen thì mạnh, cho dù Trần Nhược Hàm học một trường bình thường, cuối cùng vẫn bước lên con đường nghệ thuật .
May mắn là nàng cất bước gặp Dương tổng nhà !
Hai chị em trò chuyện câu câu , một lát , một đám vây quanh Vương Tiểu Cương xuống lầu.
Vương Tiểu Cương khách khí với Trần Hải Âu: “Dì, chúng qua nhà mới , phiền dì còn lái xe cho cháu.”
“Lên xe ! Hôm nay dì phục vụ cháu, cần khách khí!’
Trần Hải Âu vẫn ấn tượng khá với Vương Tiểu Cương, đối phương tuy bản lĩnh gì lớn, nhưng cực kỳ tôn kính nàng.
“Hải Âu, em ăn sáng đúng ! Chị mang sữa cho em, còn trứng với xúc xích, em cố ăn một chút .”
Trần Hải Yến đưa qua một cái túi ni lông, thể suy nghĩ chu đáo.
Vương Đức Tài thì đằng đám , chung với Lưu Trương Hà, hai em đồng hao đều dùng khóe mắt liếc trộm cô em vợ Trần Hải Âu , nhưng đều dám lên tiếng.
Sơn Thủy Trang Viên.
Trần Nhược Hàm trang điểm đeo đồ trang sức hết sức trang nhã, một chiếc váy màu vàng nhạt mới tinh, chân đôi giày trắng nhỏ sạch sẽ, cách ăn mặc phù hợp với khí chất của Tiểu bạch hoa, cả qua thanh xuân tịnh lệ.
Nàng chờ ở cổng một lát, một chiếc Maserati Quattroporte màu tím mới tinh dừng bên cạnh nàng.
Trần Nhược Hàm đang nghi hoặc, chú Dương của nàng đẩy cửa xuống xe.
“Chú Dương, chú mua xe mới?”
Tiểu bạch hoa khanh khách khoác lên tay chú Dương của .
“Là xe mới sai, nhưng là mua cho em! Ngồi thử !”
Lái Cullinan học thì quá kiêu căng, cho nên Dương Hạo liền mua cho Tiểu bạch hoa một chiếc Maserati Quattroporte.
Đương nhiên, Dương tổng của chúng hai tầng ý nghĩ, hai con dùng chung một chiếc xe chung quy cũng tiện, cũng tiện trực tiếp tặng xe cho Trần Hải Âu, nhưng mua cho Tiểu bạch hoa Trần Nhược Hàm thì vấn đề.
Mặc kệ Trần Nhược Hàm lái chiếc xe nào, đều sẽ còn một chiếc cho Trần Hải Âu.
Cho nên, Dương Hạo như mua xe cho Tiểu bạch hoa Trần Nhược Hàm, thực tế là tặng xe cho chị Âu.
“A, tặng cho em!”
Trần Nhược Hàm tự nhiên mừng rỡ, chiếc Rolls Royce quá khí thế, nàng khống chế nổi, hơn nữa lái chiếc xe đó học thì quá kiêu căng.
Chiếc Maserati Quattroporte tuy cũng là xe sang, nhưng chung quy vẫn bằng Cullinan.
Trần Nhược Hàm xoay quanh chiếc Maserati Quattroporte hai vòng, tiếp đó mừng rỡ vị trí lái.
Dương Hạo thì ở tay lái phụ, cẩn thận chỉ đạo Tiểu bạch hoa cách điều khiển xe mới.
Tiếp đó Trần Nhược Hàm liền lái xe đưa đến hôn lễ của Vương Tiểu Cương.