Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game - Chương 407: Công trình phần mềm cứng lại và quá trình phần cứng mềm đi

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:10:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Không cần thế nhưng! Nghe !”

Dương Hạo bỗng nhiên vẻ tổng tài bá đạo, cùng lúc đó bàn tay rơi lên đùi trái của Vương Băng Như.

Hôm nay nàng mặc một chiếc váy hoa màu vàng nhạt, làn váy vốn đến đầu gối, nhưng xuống thì kéo lên, lộ một đoạn bắp đùi mềm mại.

Giờ phút , tay của Dương Hạo rơi chỗ lộ .

Tiếp xúc bất chợt Vương Băng Như giật nảy , tuy nàng chuẩn tâm lý, nhưng vẫn căng thẳng, thể cứng đờ, dám động dù chỉ một chút.

Dương Hạo mỉm , vỗ vỗ nhẹ lên đùi nàng: “Bất ngờ hôm là em đúng ?”

“A??”

Vương Băng Như chớp chớp đôi mắt to, ngạc nhiên Dương Hạo.

Chuyện trừ nàng và chị gái Vương Tuyết Như thì ai , nhưng đường đến bệnh viện, nàng và chị gái còn trò chuyện vấn đề , chị gái còn sẽ tìm cơ hội khác.

Kết quả bây giờ Dương Hạo .

Nhìn thấy vẻ nghi hoặc trong mắt Vương Băng Như, Dương Hạo ha hả một câu: “Anh đoán.”

“Ồ.” Vương Băng Như thẹn thùng cúi đầu, cũng nên cái gì.

“Là Tuyết Như ép em, là em tự nguyện?”

Thật Dương Hạo câu trả lời, cố tình hỏi như chính là cho tiểu trợ lý đỡ ngại.

“A, ! Chị ép em!”

Nghe Dương Hạo , tiểu trợ lý ngây thơ quả nhiên luống cuống, nàng còn tưởng vị Dương tổng sẽ trách móc chị gái .

“Vậy là em tự nguyện?”

Gian kế thành công, ánh mắt lão già Dương Hạo lộ vẻ đăm chiêu.

“Ừm!”

Vương Băng Như do dự một chút, tiếp đó đỏ mặt gật đầu, nàng cũng suy nghĩ lâu về chuyện .

Những cái gọi là nhân sĩ thành công luôn cho bạn: Cuộc đời đường tắt.

thực tế là, bọn họ nghĩ trăm phương ngàn kế để đường tắt, khuyên bạn tiến lên con đường gian nan vốn .

Cho nên, nếu như đến với một vị ‘sếp tổng’ thể đổi cuộc đời bạn, cớ chứ?

Vương Băng Như cũng chỉ là một cô gái bình thường hướng đến cuộc sống hơn mà thôi!

Dương Hạo gì, chỉ yên lặng cảm thụ xúc cảm mịn màng truyền đến từ bàn tay.

Xe lái bãi đỗ của Lâm Giang Hoa Viên.

Dương Hạo hơn mười căn nhà ở đây, mắt cũng chỉ mấy căn ở, hơn nửa còn vẫn để .

Nhà của Dương Hạo ở đây đều hơn 200m2, so với những nhà khác của thì chỉ thể là bình thường, nhưng đối với thường thì vẫn là một khu nhà cao cấp.

Dương Hạo chỉ phòng khách rộng rãi và : “Em ở nơi , sẽ cái hơn, đến khi đó em thể đưa căn nhà cho cha em.”

Nếu Vương Băng Như theo , khả năng cao sẽ là một NPC, cho nên căn bản sẽ thiếu tiền và cũng thiếu nhà, căn nhà chỉ thể ở tạm.

đối với một cô gái xuất bình thường như Vương Băng Như mà , căn nhà là nàng phấn đấu cả đời cũng mua nổi.

Tuy rộng bằng nhà của chị gái, nhưng đó là nhà của chị gái, nàng chỉ ở nhà, nhưng bây giờ thì khác, ý của Dương Hạo thì dường như là tặng cho nàng căn nhà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-407-cong-trinh-phan-mem-cung-lai-va-qua-trinh-phan-cung-mem-di.html.]

Hơn nữa từ mức độ hào phòng của vị Dương tổng , là nhất định sẽ , cách khác nàng sẽ một căn nhà rộng lớn hơn.

Vương Băng Như từng nghĩ theo Dương tổng sẽ nhiều chỗ , nhưng ngờ đến nhanh như , hôm qua chuyển cho nàng 1 triệu, hiện giờ tặng một căn nhà cao cấp hơn 200m2.

“Dương đại ca…”

Vương Băng Như bỗng nhiên ôm lấy Dương Hạo từ đằng , nàng tựa đầu bờ vai rộng của đối phương, nhất thời gì.

Dương Hạo vỗ vỗ lên tay nàng, nghiêm trang : “Con thể khá lăng nhăng, nhưng chỉ cần theo , sẽ bạc đãi!”

Vương Băng Như đáp , nhưng nàng Dương Hạo thật, vị Dương đại ca ngoại trừ thể cho nàng một phần tình cảm chỉnh , thì thể cho nàng tất cả!

Nàng vòng đến phía Dương Hạo, tiếp đó chu cái miệng nhỏ, chủ động dán !

Có điều, Vương Băng Như kinh nghiệm gì, căn bản gì tiếp theo.

Lão già Dương Hạo cũng , dẫn dắt đối phương mà chỉ xem vị mới kinh nghiệm sẽ xử lý thế nào.

Ừm, cho mới cơ hội phát huy bản !

Kết quả chính là, hai lúng túng 1 phút đồng hồ, cảm thấy hít thở khó khăn thì tiểu trợ lý Vương Băng Như mới lùi nửa bước, tiếp đó một tay đỡ n.g.ự.c, bắt đầu thở hồng hộc.

Nhìn thấy cảnh , Dương Hạo khỏi bật .

Giao lưu với mới quả nhiên là thú vị, đây là một trải nghiệm khác biệt.

Thở một lát, Vương Băng Như đỏ mặt : “Dương đại ca, em… em sẽ về học tập thêm. . .”

Dương Hạo mỉm gật đầu, xứng đáng là chuẩn nghiên cứu xính, rõ tầm quan trọng của học tập.

“Với cả hôm nay… hôm nay . . .”

Vương Băng Như nhỏ giọng bổ sung một câu, sáng nay họ hàng bất ngờ đến thăm. (kinh nguyệt)

Dương Hạo tự nhiên hiểu ý của Vương Băng Như, nhún vai, tiếp đó chỉ chỉ cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi của Vương Băng Như, ha hả : “Có học kiến thức mới ?”

“Vâng !”

Vị chuẩn nghiên cứu sinh ngây thơ vẫn luôn thích học tập gật đầu một cái.

Dương Hạo thì cưng chiều sờ sờ đầu tiểu trợ lý, : “Vậy tiếp theo chúng nghiên cứu đề tài: Công trình phần mềm cứng đờ và quá trình phần cứng nhũn dần!”

“Hai đề tài đều cần nhiều kinh nghiệm thực tiễn, cho nên em luyện tập nhiều hơn!’

“Tiếp theo, chúng bắt đầu nghiên cứu đề tài đầu tiên.”

“Ừm, em mở miệng . . .”

Là một chuẩn nghiên cứu sinh, năng lực học tập của tiểu trợ lý Vương Băng Như mạnh, sự hướng dẫn của Dương Hạo, nàng nhanh trở thành một kỹ sư hợp cách.

Có điều, cấp bậc vẫn khá thấp, chênh lệch nhỏ với chị gái Vương Tuyết Như cố gắng nghiên cứu qua, nên siêng năng học tập.

Trong thang máy, tiểu trợ lý Vương Băng Như mặt đầy mong đợi hỏi: “Dương đại ca, lúc báo danh nghiên cứu sinh, thể đưa em ?”

“Tất nhiên là .” Dương Hạo gật đầu: “Không chỉ đưa em báo danh, còn chuẩn quà cho em! Em quà gì, cứ với .”

Vương Băng Như lắc đầu: “Hình như em thiếu thứ gì.”

“Có bằng lái ?” Dương Hạo hỏi.

“Có.”

“Vậy tặng em một chiếc xe, khi đó học cũng tiện hơn. , căn nhà cũng chỗ đậu xe.”

 

 

Loading...