Bệnh viện nhân dân 2 Giang Thành.
Vương Xương Thịnh chuyển đến đây, cũng Dương Hạo sắp xếp cho một phòng riêng.
Lúc xong xuôi, Vương Tuyết Như đang định về nhà cất hành lý của thím ba Lưu Triệu Hà, mới bệnh viện.
Lúc , Dương Hạo mang giỏ hoa quả đến cửa phòng bệnh.
Cha của tiểu trợ lý viện, tất nhiên đến thăm.
“Tiểu Dương đến . Mau !”
Lưu Triệu Hà khách khí, vị Dương tổng chỉ chuyển cho con gái 1 triệu tiền t.h.u.ố.c men, còn giúp chồng một phòng bệnh như .
Dù cho vị ý tưởng với con gái , nhưng cũng nhiều chuyện như , vẫn cảm kích .
Dương Hạo xuống trò chuyện với Vương Xương Thịnh vài câu, hỏi thăm bệnh tình.
Gãy xương là cần tĩnh dưỡng, cũng gì khác.
Thấy đống hành lý chồng chất ở cửa phòng bệnh, Dương Hạo hỏi một câu: “Tuyết Như, em ngoài ?”
“Đây là hành lý của thím ba, em mang về nhà . . .”
“Em định để thím ba ở chỗ em?”
“ !” Vương Tuyết Như gật đầu.
“Hay là để sắp xếp chỗ ở cho, ở chỗ em thì xa bệnh viện quá!”
“Băng Như, em chuyển hành lý với , thuận tiện xem nhà luôn.”
Dương Hạo vẫy vẫy tay với tiểu trợ lý.
“A, !”
Vương Băng Như sửng sốt, tiếp đó gật đầu một cái.
“Tiểu Dương, cần phiền phức như , ở chỗ Tuyết Như cũng .”
Lưu Triệu Hà phiền vị Dương tổng nữa, nợ quá nhiều thì trả nổi.
“Thím ba, ở gần bệnh viện sẽ tiện hơn, Dương đại ca !”
Vương Tuyết Như cũng đoán đại khái ý tưởng của đàn ông của , lập tức yểm hộ.
Dương Hạo hài lòng với thiếu phụ xinh hiểu chuyện , đang suy nghĩ tối nay ban thưởng cho nàng mấy trăm triệu.
“Vậy cũng , Tiểu Dương, phiền !”
Thấy Vương Tuyết Như cũng như , nghĩ đến lời hôm qua của con gái, Lưu Triệu Hà cũng gì nữa.
Dương Hạo mỉm : “Đều là nhà, cần khách khí!”
Hắn dùng từ ‘ nhà’ nghệ thuật, tính theo bên Vương Tuyết Như thì một câu nhà cũng vấn đề, nhưng Lưu Triệu Hà luôn cảm thấy Dương Hạo theo bên Vương Tuyết Như. . .
Chuyện của Băng Như, vẫn để con bé tự quyết định !
Lưu Triệu Hà yên lặng thở dài.
“Mẹ, con thu xếp hành lý !”
Vương Băng Như chào một tiếng, tiếp đó trao đổi ánh mắt với chị gái Vương Tuyết Như, mới thu gom hành lý và theo Dương Hạo ngoài.
Ngồi lên ghế lái phụ chiếc YangWang U8, Vương Băng Như vẫn chút khẩn trương, đây là đầu tiên nàng ở riêng với Dương Hạo, trong lúc nhất thời gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-406-1-trieu-so-dui-cung-khong-qua-dang-nha.html.]
Nàng chỉ thể yên lặng dùng khóe mắt liếc Dương Hạo, tiếp đó phát hiện tay của Dương Hạo luôn đặt ở phía .
Lúc Vương Băng Như lướt TikTok thì từng thấy một video, là khi bạn ở ghế phụ xe sang, nhất định hiểu chuyện mà dịch chân về phía bên trái, như mới tiện cho lái xe để tay lên.
Nghĩ đến cái video , nghĩ đến hành vi của Dương Hạo, Vương Băng Như khỏi đỏ mặt, nhưng nàng vẫn theo video, cố gắng dịch chuyển chân qua bên trái. . .
Người chuyển cho 1 triệu, sờ sờ đùi cũng quá đáng nha!
Lão tài xế đều , Dương Hạo chỉ đặt tay ở đó theo bản năng mà thôi.
Tuy xe lái tự động, cần thường xuyên ôm hộp , nhưng lão tài xế vẫn thói quen , nhất thời sửa .
Cho nên, khi dùng khóe mắt liếc hành động mờ ám của Vương Băng Như, thì thấy nghi hoặc, đó mới đoán tâm tư của đối phương.
“Băng Như, tháng chín em sẽ đại học Giang Thành nhỉ?”
Dương Hạo tìm bừa một đề tài.
“Vâng, đúng nha!”
Vương Băng Như gật đầu, nàng cân nhắc kỹ, cảm thấy vẫn nên học nghiên cứu sinh, trình độ học vấn dù cũng là của , mặc kệ biến cố gì thì nó vẫn theo nàng.
“Học nhiều cũng , nếu như thể học tiến sĩ cũng tệ!”
Dương Hạo ngoài miệng , nhưng trong lòng nghĩ: Ừm, còn thử tiến sĩ!
Nhất là bồi dưỡng một tiến sĩ, cảm giác thành tựu ?
“Tiến sĩ ?”
Vương Băng Như vẫn nghĩ đến vấn đề , chủ yếu là ở bên cạnh Dương Hạo, lòng cầu học của nàng cũng sụp đổ.
Bởi vì nàng luôn cảm thấy cố gắng học tập dường như cũng quá hữu dụng, dù bây giờ lương của nàng cũng cao, huống chi hôm qua Dương Hạo còn chuyển cho nàng 1 triệu.
“Bên cạnh còn tiến sĩ kìa!” Dương Hạo một câu đầy thâm ý.
“A, em sẽ thi tiến sĩ!”
Vương Băng Như ngoan ngoãn gật đầu, giống như chỉ vì thỏa mãn Dương Hạo .
“Anh chỉ thuận miệng thôi, vẫn xem nguyện vọng của em!”
“Dương… đại ca, ý kiến của cũng quan trọng.”
Vương Băng Như vốn định gọi là Dương tổng, do dự một chút đổi thành Dương đại ca, dù cũng công ty.
“ , Dương đại ca, 1 triệu hôm qua căn bản dùng hết, bệnh của cha em cũng nghiêm trọng như .” Vương Băng Như nhỏ giọng .
“Dùng hết thì giữ tiêu ! Tiền chuyển , chẳng lẽ còn lấy !”
Dương Hạo nhún vai.
“Thế nhưng. . .”
Vương Băng Như chút rầu rĩ, nhưng nên mở miệng thế nào, nàng vị Dương tổng cho chị gái tiền sinh hoạt, hơn nữa còn cực kỳ hào phóng.
Nàng và chị gái là giống , bởi vì quan hệ của họ loại đó, vị chuẩn nghiên cứu sinh còn chút mưu kế, dùng cái để thử thái độ của Dương Hạo, nhưng lời đến khóe miệng biểu đạt thế nào.
So sánh mức độ thành thục và khéo đưa đẩy, vị chuẩn nghiên cứu sinh Vương Băng Như còn kém hơn Tiểu bạch hoa Trần Nhược Hàm vẫn đang học năm hai nhiều.
Cái liên quan đến bẩm sinh, đồng thời cũng quan hệ lớn với cảnh trưởng thành, Vương Xương Thịnh và Lưu Triệu Hà tuy giàu , nhưng vẫn cho Vương Băng Như một mái nhà chỉnh và ấm áp.
Trưởng thành trong một cảnh gia đình như , đồng thời còn bảo vệ tệ, cho nên Vương Băng Như nhiều tâm cơ, nàng chỉ tập trung học tập, dựa cố gắng để đổi cuộc sống của và cha .
Tiếp đó Dương Hạo xuất hiện, thế giới quan và giá trị quan của nàng từ từ sụp đổ!