Mà lúc , phục vụ viên cũng mang hai ly cà phê đến: “Tiên sinh, cà phê của ngài.”
Phục vụ viên để cà phê xuống, bước chân chậm, nàng cũng hóng chuyện bên .
Đáng tiếc Dương Hạo cho nàng cơ hội, cầm ly cà phê lên thưởng thức một chút, chờ phục vụ viên xa mới : “Chị Âu, vật chất đại biểu cho tất cả, nhưng ít cũng thể đại biểu cho thái độ của .”
Dương Hạo hỏi: “Chị Sơn Thủy Trang Viên chứ?”
“Sơn Thủy Trang Viên?”
“Tất nhiên là , đó là khu biệt thự đỉnh cấp ở Giang Thành!”
“Cậu là, ở Sơn Thủy Trang Viên ư??”
Trần Hải Âu chút hăng hái Dương Hạo, từ cách ăn mặc của đối phương, thể thấy cũng thực lực kinh tế nhất định, bằng cũng khả năng lừa con gái .
nếu đối phương ở Sơn Thủy Trang Viên, thì Trần Hải Âu vẫn nghi vấn.
Sơn Thủy Trang Viên là một khu biệt thự, căn nhỏ nhất cũng hơn 600m2, rẻ nhất cũng hơn 35 triệu, cho nên ở trong đó phú thì quý.
Dương Hạo nhàn nhạt đáp một câu: “ ở Sơn Thủy Trang Viên, nhưng mua cho Nhược Hàm một căn trong đó!”
Nghe thấy câu đầu tiên, Trần Hải Âu còn chút khinh thường, lòng thầm nghĩ: Không ở Sơn Thủy Trang Viên thì nhắc đến cái rắm gì!
khi thấy nửa câu của Dương Hạo, nàng trực tiếp ngây ngẩn cả , chằm chằm ‘con rể’ , mặt đầy kinh hãi.
Không chỉ là nàng, mà Trần Nhược Hàm ở bên cạnh cũng kinh ngạc chú Dương của , đối phương cũng chuyện cho .
Thật khi Dương Hạo sẽ chịu trách nhiệm, Tiểu bạch hoa cũng tò mò chú Dương nhà sẽ gì, tiếp đó đối phương liền tặng một căn nhà trong Sơn Thủy Trang Viên.
Trần Nhược Hàm tài lực của chú Dương, chú Dương thì chắc hẳn là thật.
Sửng sốt chốc lát, Trần Hải Âu xác nhận : “Cậu mua cho Nhược Hàm một căn nhà trong Sơn Thủy Trang Viên?”
“Ừm.” Dương Hạo gật đầu.
“Đã mua ??” Trần Hải Âu truy vấn.
“Mua . Là một căn biệt thự 1260m2.”
Dương Hạo tin tức căn nhà do cha h.a.c.k ban thưởng, trong lòng còn yên lặng cho cha h.a.c.k một like, ban thưởng thích hợp để trang bức.
“Sơn Thủy Trang Viên, còn là 1260m2???”
Trần Hải Âu triệt để choáng váng, nàng kinh ngạc Dương Hạo, ngửa ngày mới mở miệng : “Cậu thật?”
“Còn thể giả ?”
Dương Hạo nhún vai, tiếp đó ôm bả vai Trần Nhược Hàm : “ cũng đang định đưa Nhược Hàm thủ tục sang tên, là chị Âu cùng luôn?”
“Bây giờ?”
“!” Dương Hạo gật đầu.
“Được! cùng hai !”
Trần Hải Âu trực tiếp lên, nếu như con gái tìm một đàn ông tặng con bé một căn biệt thự trong Sơn Thủy Trang Viên thật, như tuổi một chút cũng .
Huống hồ còn trai, thậm chí hợp với hình mẫu lý tưởng của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-392-son-thuy-trang-vien.html.]
Dương Hạo thì lấy điện thoại , gọi cho quản gia của phòng tổng thống: “Quản gia Luu, sắp xếp cho một chiếc xe, ngoài.”
Phòng tổng thống phục vụ kèm theo xe riêng, ngoài thì chỉ cần với quản gia một câu là .
Ba đến đại sảnh khách sạn, quản gia chờ ở cửa.
“Dương , xe chuẩn xong.”
Quản gia tươi chỉ chỉ chiếc Rolls Royce dừng ở cửa.
“Cảm ơn.” Dương Hạo khẽ gật đầu.
Mà lúc , tài xế hỗ trợ mở cửa xe, một tay thủ thế mời lên xe, một tay khác thì đỡ trần xe, đề phòng khách quý cộc đầu.
Nghi thức cảm giác kéo căng, trực tiếp con Trần Hải Âu và Trần Nhược Hàm ngơ ngác.
Loại cuộc sống chính là thứ các nàng vẫn luôn theo đuổi, Trần Hải Âu con gái gả gia đình giàu , như nàng cũng thơm lây, mà bây giờ, giấc mơ dường như thành hiện thực!
Dương Hạo để hai con ở hàng , thì ở tay lái phụ.
Đây là đầu tiên Trần Hải Âu xe Rolls Royce, ngẩng đầu lên là bầu trời mang tính tiêu chí của Rolls Royce, cảm giác lộng lẫy và xa hoa phả thẳng mặt.
Người đàn ông của nàng từng lăn lộn trong thể chế, lúc đỉnh cao cũng coi như là giàu , nhưng cũng dám kiêu căng, căn bản là dám Rolls Royce ngoài.
Về vị đạp máy may, Trần Hải Âu vốn là tình nhân bên ngoài, thoáng cái còn chỗ dựa dẫm, cũng may nàng cũng chút tiền dành dụm, cộng thêm thu nhập của , cuối cùng cũng nuôi Trần Nhược Hàm đến trưởng thành.
Trước khi đến, Trần Hải Âu cho rằng con gái lừa, kết quả dường như giống như nàng nghĩ.
Trần Hải Âu dán tai con gái, hỏi nhỏ: “Nhược Hàm, nghề gì?”
“Tổng tài.”
Trần Nhược Hàm nhẹ giọng đáp hai chữ, bây giờ tiện giải thích nhiều, nhưng hai chữ đại biểu cho nhiều thứ.
Trần Hải Âu khẽ gật đầu, cũng hỏi gì nữa, mà tập trung chiếc Rolls Royce , còn lấy điện thoại selfie vài tấm.
Loại như Trần Hải Âu, coi nhất nhất là mặt mũi, bởi vì l..m t.ì.n.h nhân cho , cho nên vẫn luôn bạn bè thích, thậm chí là nhà coi thường, cho nên nàng dùng biện pháp để chứng tỏ sống .
chính là , chính là , thứ khó gạt khác, khi vị đạp máy may, chất lượng sinh hoạt của nàng và con gái thể là kém, nhưng cũng là , cũng vốn liếng để khoe khoang.
Đại khái nửa tiếng , chiếc Rolls Royce dừng cao ốc bán nhà Sơn Thủy Trang Viên.
Lúc đến giờ tan tầm, nhưng thấy chiếc Rolls Royce dừng ở cửa, nữ tiếp tân và nhân viên bán hàng vẫn vô cùng nhiệt tình.
Tài xế xuống mở cửa xe.
Trần Hải Âu và con gái xuống xe ánh mắt ngưỡng mộ của nữ lễ tân và các nhân viên bán hàng, loại ánh mắt để lòng hư vinh của Trần Hải Âu thỏa mãn cực lớn.
“Phu nhân, ngài đến xem nhà ư? Hay là hẹn ??”
Nữ lễ tân cung kính với Trần Hải Âu, mà một câu ‘phu nhân’ cũng cho Trần Hải Âu vui vẻ.
‘Phu nhân’, cái xưng hô cho cảm giác như một phú thì quý.
Lúc , Dương Hạo tiếp lời: “Có một căn 1260m2, trả tiền.”
“Vâng, ngài là Dương đúng ?”
Nữ lễ tân lập tức Dương Hạo, chiều nay một đại gia thần bí mua một căn biệt thự 1260m2, trả tiền, còn thủ tục sang tên.
“Ừm, là .” Dương Hạo khẽ gật đầu.