“Dương đại ca, chúc ăn cơm vui vẻ!’
Trước khi , Trương Mỹ Mỹ gật đầu với Dương Hạo, đối với nàng mà , ăn bữa cơm cũng quan trọng, quan trọng là nàng wechat của một vị đại gia chịu bỏ 10 ngàn để mua một chỗ .
Hai wechat, còn nhiều cơ hội.
“Tiểu Mỹ, đừng mà!”
“Đã là cùng ăn mà!”
Thanh niên bước nhanh theo Trương Mỹ Mỹ, miệng còn lải nhải: “Anh cho em bao nhiêu tiền, cho em là .”
“Em hẹn mấy ngày mới chỗ, cứ nhường cho như thì đáng tiếc.”
Lúc hai khỏi phạm vi của nhà hàng, thấy đoàn Dương Hạo tiến nhà hàng, Trương Mỹ Mỹ mới dừng bước, đó dí lịch sử chuyển khoản mặt thanh niên : “Anh cảm thấy ăn muộn vài ngày quan trọng hơn, là chục ngàn quan trọng hơn?”
“Hả? Chục ngàn??”
Thanh niên trực tiếp giật , một tháng lương của cũng chỉ chục ngàn, mà bỏ chục ngàn để mua một cái chỗ .
Bảo Trương Mỹ Mỹ đồng ý sảng khoái như , đay quả thực là cái giá mà ai thể từ chối!!
Trương Mỹ Mỹ thanh niên hỏi: “Anh bỏ tiền ?”
“A, chuyện …”
Thanh niên ấp úng, nên đáp thế nào.
Trương Mỹ Mỹ khẽ hừ một tiếng: “Cho nên, lý do gì để từ chối.”
“Hôm nay mệt, về đây!”
Trương Mỹ Mỹ ngoài miệng về nhà, thực tế là dạo phố, dù cũng kiếm chục ngàn nha, nhất định khao bản một chút.
“Đừng mà, chúng nhà hàng khác !”
Thanh niên lấy tinh thần, vội vàng đề nghị.
“Hôm nay tâm trạng, hôm khác tính !”
Trương Mỹ Mỹ lười nhảm với tên l.i.ế.m ch.ó , nhanh chân về phía thang máy.
Bên trong nhà hàng.
Chu Minh Nguyệt và Trương Mỹ Mỹ xuống, cả hai đều trợn tròn mắt Dương Hạo, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn mang theo vài phần ngây thơ của hai đều lộ vẻ khó mà tin nổi.
Chu Minh Nguyệt tò mò hỏi: “Chú Dương, chú thế nào ?”
“Rất đơn giản, mua bàn của họ là .” Dương Hạo thật.
“A? Vậy cũng ??”
Hai cô bé liếc một cái, đều một loại cảm giác mở rộng tầm mắt, thì đặt bàn thì thể như !
Thật cái cũng tương tự như mua vé chợ đen, chỉ là hai cô bé vẫn tư duy dùng tiền để giải quyết vấn đề thôi.
Mà thực tế, tiền thể giải quyết 99% vấn đề thế giới , thường gặp vấn đề thì sẽ luôn nghĩ đủ loại biện pháp để giải quyết vấn đề .
Kẻ tiền thì thích dùng tiền mở đường, như thuận tiện mau lẹ, bởi vì đối với kẻ tiền mà , thời gian chính là tiền, lãng phí thời gian để nghĩ biện pháp khác, còn bằng nện tiền cho nhanh.
Chu Minh Nguyệt truy vấn: “Chú Dương, chú tiêu bao nhiêu tiền nha?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-387-tieu-bach-hoa-dac-y.html.]
“Bao nhiêu tiền cũng quan trọng, quan trọng là chúng đang ở đây.”
Nói xong, Dương Hạo liền về phía phục vụ: “Tất cả các món đặc sắc của quán, mỗi thứ một phần!”
“A??” Phục vụ kinh hãi: “Tiên sinh, ngài xác định là tất cả?”
“Ừm tất cả!” Dương Hạo bình tĩnh khoát tay: “Đi thôi!”
“A, !”
Phục vụ gật đầu, bước chân vội vã rời , nhà hàng bình quân là 1000/ 1 , nhưng đây chỉ là bình quân, nếu gọi tất cả nguyên liệu nấu ăn cao cấp, thì một bữa cũng hơn chục ngàn.
Mà cách gọi đồ ăn của Dương Hạo cũng Chu Minh Nguyệt và Tô Văn Văn choáng váng, nhà hàng đang hot, theo con đường cao cấp, cho nên lực hấp dẫn với các cô bé như , nhưng hai cũng chỉ đến checkin chụp ảnh mà thôi, cách gọi đồ ngang tàng như Dương Hạo, quả thực là nghĩ cũng dám nghĩ.
Hai Dương Hạo, đều cảm thấy đ.á.n.h giá thấp ông chú trai , độ hào phóng và giàu của ông chú tựa như vượt qua tưởng tượng của các nàng.
Tiểu bạch hoa Trần Nhược Hàm thì bình tĩnh, Chú Dương nhà chính là sếp tổng của Thiên Mỹ nha, tài sản vài tỷ, tiêu chút tiền đáng là gì.
Mà nàng tự xưng là bạn gái, lúc chỉ bình tĩnh, mà còn đắc ý, khi Chu Minh Nguyệt và Tô Văn Văn nàng tìm một bạn trai già như , tuy mặt ngoài gì, nhưng thể thấy hai vẫn chút khinh thường.
Lúc hai độ giàu của Dương Hạo cho khiếp sợ!
“Tiên sinh, chào ngài!”
“ là cửa hàng trưởng ở đây, Phùng.”
“Vừa nhân viên , ngài gọi tất cả món của quán, đến xác nhận một chút?”
“Hôm nay trong quán cua hoàng đế và tôm hùm tươi mới, cua hoàng đế là xxx/1kg, tôm là xxx/1kg, xin hỏi ngài đều gọi hết ư?”
Loại khách gọi đồ như Dương Hạo vẫn hiếm thấy, bọn họ từng gặp qua.
Cho nên, vị cửa hàng trưởng đến mới đến xác nhận , vì sợ là đến gây sự.
khi thấy Dương Hạo và ba em gái xinh bên cạnh Dương Hạo, cửa hàng trưởng Dương Hạo năng lực tiêu phí, cho nên thuận thế chào hàng các nguyên liệu cao cấp nhất của nhà hàng.
“Được!”
Dương Hạo khoát tay, cũng quan tâm tiêu bao nhiêu tiền.
“Còn thứ gì tươi ngon thì đều mang lên !” Dương Hạo bổ sung một câu.
“Vâng, xin hỏi quý danh của ?”
“ họ Dương!”
“Dương , chào ngài, vui khi ngài thể lựa chọn cửa hàng của chúng , mời bốn vị theo đến phòng VIP, cảnh trong đó hơn, cũng rộng rãi hơn. . .”
Khách hàng bình thường đều hẹn , nhưng các cửa hàng đều sẽ chừa một hai phòng VIP, dùng để đón những khách hàng lớn.
Dương Hạo gật đầu, đưa ba cô bé phòng VIP, trong lòng thì oán thầm, nếu loại phục vụ , cũng cần mua chỗ của Trương Mỹ Mỹ.
Có điều, tiền là cha h.a.c.k thanh toán nha!
Không thanh toán cũng , dù cũng chỉ là chục ngàn mà thôi.
Trong phòng trang trí cùng một phong cách với bên ngoài, nhưng tinh tế hơn, cũng rộng rãi hơn bên ngoài.
Sau khi xuống, Chu Minh Nguyệt và Tô Văn Văn bắt đầu lấy điện thoại selfie, nếu như là ngày xưa, lẽ Trần Nhược Hàm cũng sẽ lấy điện thoại selfie mấy tấm, nhưng hôm nay thì khác, nàng chỉ tập trung Dương Hạo, chụp ảnh và món ngon chỉ là thứ yếu, bắt lấy chú Dương mới là chuyện quan trọng nhất.
Cho nên bộ quá trình nàng đều dựa sát Dương Hạo, ngoan ngoãn như một con cừu nhỏ.