Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game - Chương 384: Chú Dương
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:09:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Hạo chút cạn lời với gã thiếu i ốt , chuyện như , tán tỉnh Vu Nhiễm Nhiễm mới là lạ.
“Ừm, gì cũng đúng.”
Dương Hạo vẫn giữ nguyên tắc cũ, tranh luận với kẻ ngu, đầu óc rõ ràng là vấn đề, bằng cũng sẽ như , khả năng cao là học nhiều nên thần kinh !
Đới Vân Phi ngờ đối phương tán đồng quan điểm của , trong lúc nhất thời ngây tại chỗ.
Mà lúc , Dương Hạo kéo tay Vu Nhiễm Nhiễm về phía lương đình, dạo bước cùng bạn gái cũ trong trường học cũ, quả thực là một tư vị đặc biệt.
Tuy nhiên, Vu Nhiễm Nhiễm bỗng nhiên kéo tay thì bối rối, nhưng nhanh một cảm giác như đ.á.n.h thức ký ức phong ấn, thời gian tựa như xuyên qua về mười mấy năm .
“Chờ .”
Đới Vân Phi lấy tinh thần, vội vã đuổi theo.
“Cô Vu, cô xác định cân nhắc một ?”
Đới Vân Phi nghiêm trang : “ cảm thấy thích hợp với cô hơn .”
“Anh cảm thấy????”
Vu Nhiễm Nhiễm tức đến bật , luôn tự cao tự đại, cho dù theo đuổi vẫn từ bỏ cái mác ‘tiến sĩ’ , cho một loại cảm giác như: trúng cô thì đó là phúc của cô đấy.
Lúc Vu Nhiễm Nhiễm từ chối rõ ràng , cũng tránh mặt tên .
Đới Vân Phi vẫn hề từ bỏ, luôn tìm cơ hội tìm đến Vu Nhiễm Nhiễm, lúc ngại tình đồng nghiệp nên Vu Nhiễm Nhiễm chỉ từ chối nhã nhặn, nhưng hành vi của đối phương vượt giới hạn .
tìm bạn trai còn cần cảm thấy??
“Thầy Đới, dường như chúng chỉ là đồng nghiệp thôi mà! tìm bạn trai thế nào cũng liên quan đến !”
“Đừng là đối phương chỉ nghiệp đại học, coi như nghiệp trung học, nghiệp tiểu học, cho dù là mù chữ, nhưng chỉ cần thích, thì cũng quyền can thiệp!!”
“Mời nhận rõ vị trí của !”
Vu Nhiễm Nhiễm thở phì phò, nàng thật sự thấy phiền với Đới Vân Phi .
Đới Vân Phi cũng là đầu tiên thấy Vu Nhiễm Nhiễm nổi giận, sửng sốt: “Thế nhưng… là tiến sĩ! Lại là giáo sư đại học, chẳng lẽ chúng thích hợp hơn ?”
“Có thích hợp , cảm thấy!!”
Vu Nhiễm Nhiễm lườm Đới Vân Phi một cái, tiếp đó kéo tay Dương Hạo rời .
Lần Đới Vân Phi đuổi theo nữa, vị tiến sĩ cảm thấy Vu Nhiễm Nhiễm nhất định sẽ hối hận, đàn ông chỉ cao hơn một chút, trai hơn một chút, điển hình là mặt trắng nhỏ, trai bao!!
Phụ nữ, đều nông cạn như !
Một bên khác, Dương Hạo và Vu Nhiễm Nhiễm đến lương đình giữa hồ nhân tạo.
Cái lương đình cũng khá rộng, là một nơi để hẹn hò, lúc hai đôi tình nhân đang âu yếm ở hai góc của lương đình.
Gió nhẹ lướt qua mặt hồ, gợi lên một tầng sóng nhẹ, Dương Hạo ha ha : “Thầy Đới hài hước thật.”
“Em cảm thấy đáng ghét, tự cho là đúng!”
Vu Nhiễm Nhiễm khẽ lắc đầu, ánh mắt vô thức liếc qua bàn tay đang c.h.ặ.t của hai , nhỏ: “Lần nắm tay đến nơi , là 13 năm !”
“Ừm, tầm đó.”
Dương Hạo gật đầu, tiếp đó tự nhiên mà thả tay Vu Nhiễm Nhiễm, với quan hệ của hai bây giờ, tay trong tay tự nhiên thích hợp lắm.
Vừa chẳng qua là cho vị tiến sĩ xem mà thôi.
Mà thấy Dương Hạo thả tay , Vu Nhiễm Nhiễm một cảm giác thất vọng khó hiểu.
Yên lặng giây lát, Vu Nhiễm Nhiễm mở miệng hỏi: “Nghe ly hôn?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-384-chu-duong.html.]
“Ừm, sống với con gái.” Dương Hạo gật đầu.
“Với điều kiện của bây giờ, lẽ là bạn gái nhỉ?”
Vu Nhiễm Nhiễm thử thăm dò một câu.
“Ừm, bạn gái , nhưng định kết hôn!”
Dương Hạo thật, chỉ cần độc , tất cả chỉ là vấn đề đạo đức, cho nên kết hôn là thể kết hôn!
Tuy rằng Vương Xuân Hiểu cũng , Dương Hạo thể nào độc , nhưng thấy Dương Hạo thừa nhận, trong lòng Vu Nhiễm Nhiễm vẫn thấy mất mát.
Đã chia tay nhiều năm, Dương Hạo xuất hiện trong thế giới của nàng nữa, còn xuất hiện bằng một phương thức kinh khủng như , nàng tự chủ mà nhớ đến bộ phim mà năm đó nàng và Dương Hạo đều thích: Đại Thoại Tây Du.
Trong đó một câu: Ý trung nhân của là một vị hùng cái thế, một ngày sẽ khoác kim giáp thánh y, cưỡi mây lành bảy màu đến cưới .
Mà Dương Hạo xuất hiện, trong xã hội thực tế , khác gì khoác kim giáp thánh y và cưỡi mây lành bảy màu cả!
Vu Nhiễm Nhiễm chỉ là một cô gái cực kỳ phổ thông, nàng khả năng mơ mộng gì cả, huống hồ hai còn tình cảm cơ sở, lúc cũng chia tay trong hòa bình.
Cho nên, thấy Dương Hạo bạn gái, nàng tự nhiên là mất mát.
Dương Hạo thể phát giác tâm trạng biến hóa của Vu Nhiễm Nhiễm, nhưng giờ phút và sẽ để tâm trạng của phụ nữ ảnh hưởng đến tâm trạng của .
“Cũng muộn , trở về chuẩn quỹ khuyến học !”
“Có vấn đề gì thì liên lạc!”
Dương Hạo cho vị bạn gái cũ gian để suy nghĩ, tin rằng gặp mặt nàng sẽ đáp án rõ ràng.
“Ừm!”
Vu Nhiễm Nhiễm gật đầu, lúc nàng cũng cần yên lặng một chút, nghiêm túc suy nghĩ chuyện tương lai.
Hai vẫy tay tạm biệt, Vu Nhiễm Nhiễm trở về văn phòng đoàn ủy.
Dương Hạo thì trực tiếp về bãi đỗ xe…
còn xa, bỗng nhiên giọng quen thuộc vang lên lưng.
“Chú Dương!”
“Chú Dương, là chú thật nha!!”
Trong giọng còn lộ vẻ vui sướng khó thể che giấu.
Dương Hạo cần cũng gọi là Trần Nhược Hàm.
Tiểu bạch hoa 19 tuổi ban đầu còn gọi là Dương đại ca, về dứt khoát đổi thành chú Dương, nàng hiểu mấy lão già như Dương Hạo, gọi chú kích thích hơn là đại ca nhiều lắm.
Dù cũng nhiều cô gái gọi Dương Hạo là đại ca, nhưng chú thì chỉ một hai .
Mà thực tế, với cách tuổi tác của hai , gọi một tiếng chú Dương cũng quá chút nào.
Dương Hạo dừng bước, đầu một chút, quả nhiên là tiểu bạch hoa Trần Nhược Hàm, nàng một , bên cạnh còn hai cô bé tầm tuổi nàng, ba đều mặc váy ngắn, đôi chân thẳng tắp là đôi tất chân mỏng manh, trong sân trường cũng là một cảnh mà bất cứ ai cũng thể coi nhẹ.
“Chú Dương, trùng hợp quá! Chú đến trường học tìm em ?”
Trần Nhược Hàm bước nhanh vài bước, tiếp đó liền kéo tay của Dương Hạo, bắt đầu nũng nịu.
“Em cảm thấy thế nào?” Dương Hạo hỏi ngược một câu.
“Em cảm thấy đúng!” Trần Nhược Hàm hì hì gật đầu.
“Vậy thì là đúng!”
Dương Hạo nhún vai, dù tiểu bạch hoa cũng căn bản đến tìm nàng.
Một nguyện ý giả ngu, một phối hợp giả ngu là .