Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game - Chương 383: Thần tài của trường

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:09:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Dương tổng, ngài quả thực là kiêu ngạo của trường chúng !”

“Nếu trường chúng nhiều sinh viên ưu tú như ngài thì !”

Lý Kiến Quốc ha hả cảm khái.

Trương Vạn Quân cũng phụ họa: “ đúng, nếu trường chúng thêm vài như Dương tổng, chừng chúng sẽ thăng cấp thành trường trọng điểm đấy!”

Lời chính là linh tinh, học viện tài chính và kinh tế Giang Thành chỉ trình độ tầm trung du, thăng cấp thành đại học trọng điểm là cơ hội.

Sau khi ăn xong, Lý Kiến Quốc mời Dương Hạo khảo sát sân trường, phân đoạn vốn trong kế hoạch, mà ông chỉ chuyện đỡ sinh viên nghèo với Dương Hạo mà thôi.

Kết quả vị Dương tổng coi trường học bọn họ cũng giống như sinh viên nghèo, giúp đỡ hết!!

Nói Dương Hạo là thần tài của trường cũng đủ!

Dương Hạo vui vẻ đáp ứng, cũng trở trường cũ, dạo một vòng.

Thế là, Dương Hạo cùng một đám lãnh đạo trường học, ngôi trường xa cách nhiều năm, tuy nghiệp nhiều năm, nhưng đại bộ phận kiến trúc trong trường vẫn đổi.

Chiếc hồ nhân tạo mà các cặp đôi yêu thích vẫn còn đó, chỉ là cái lương đình bên hồ cũ kỹ.

“HIệu trưởng, cảm thấy hồ nhân tạo xem như là tiêu chí của trường chúng , lẽ nên sửa chữa !”

Dương Hạo chỉ cái lương đình : “Ví dụ như cái lương đình quá nhỏ, hơn nữa chỉ một cái, cảm thấy thể thêm hai cái nữa, để các vị sư thuận tiện hóng mát hẹn hò. . .”

Lúc lời , Dương Hạo khỏi nhớ thời gian ở đây, lúc đó và Vu Nhiễm Nhiễm thường xuyên hẹn hò ở lương đình, nhưng nơi đắt giá, cứ tối đến là tụ tập ít cặp đôi, nếu đến chậm là chỗ .

, Dương tổng đúng!”

Lý Kiến Quốc gật đầu, dù ông cũng là hiệu trưởng, đổi mới bộ trường thì ông cũng vui vẻ.

Dương Hạo với Vu Nhiễm Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm, ngày xưa chúng thường xuyên đến chỗ nhỉ!”

Mà lúc , Vu Nhiễm Nhiễm hình như cũng đang hồi ức quãng thời gian đó, ngẩn cái lương đình cũ nát .

Nghe thấy Dương Hạo , nàng gật đầu : “Khi đó còn trẻ!”

“Ừm, chớp mắt già !” Dương Hạo cảm thán một câu.

Khi hai chuyện, Trương Vạn Quân tiến gần Lý Kiến Quốc, nhỏ: “HIệu trưởng, là chúng giao cho Tiểu Vu việc đưa Dương tổng tham quan trường !”

“Ừm, nên !”

Lý Kiến Quốc hiểu ý gật đầu, hai dạo bước trong sân trường, hồi ức thời thanh xuân, bọn họ theo chỉ bóng đèn!

“Dương tổng, ngại quá, quên mất là còn một cuộc họp!”

Lý Kiến Quốc ha hả với Dương Hạo: “Hay là để Tiểu Vu với ngài nhé, khi nào xong thì gọi điện thoại cho !”

Mà Dương Hạo tự nhiên hiểu ý, liền gật đầu : “HIệu trưởng việc thì cứ .”

“Tiểu Vu, với Dương tổng nhé, vấn đề gì cứ liên lạc với !”

Lý Kiến Quốc dặn dò một câu, tiêp đó dẫn rời .

Đám rời , Dương Hạo trêu một câu: “Hiệu trưởng còn hiểu chuyện nha, bọn họ ở nơi thì sáng quá!”

Vu Nhiễm Nhiễm thì vẻ mặt thành thật : “Anh đầu tư cho trường 200 triệu thật ?”

“Không cho trường, mà là cho quỹ khuyến học Dương Hạo!”

Dương Hạo uốn nắn , tiếp: “Tiền sẽ ở tài khoản của quỹ, sử dụng thế nào là do quỹ, cho nên là phụ trách quỹ, em điều hành , dùng tiền chỗ cần dùng!”

“Anh thật sự em phụ trách cái quỹ ?” Vu Nhiễm Nhiễm xác định hỏi .

“Bằng thì , trong trường chỉ quen mỗi em thôi mà!”

Dương Hạo nhún vai.

“Thế nhưng mà, em quản lý quỹ, sợ đảm nhiệm .”

Vu Nhiễm Nhiễm lo lắng, dù đây cũng là 200 triệu.

“Cũng một em, đến khi đó mới hai nhân viên chuyên nghiệp là , em chỉ cần phụ trách xét duyệt và ký tên!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-383-than-tai-cua-truong.html.]

, cũng thể để Xuân Hiểu kiêm chức ở quỹ, thuận tiện bảo cô đề cử vài !”

Dương Hạo xong chỉ chỉ cái lương đình cũ nát : “Đi, chúng qua đó thăm thú. Cũng coi như trở chốn cũ!”

Vu Nhiễm Nhiễm khẽ gật đầu một cái, đối với hai , cái lương đình chứa ít hồi ức .

“Cô Vu!”

“Hóa cô ở đây, tìm cô nửa ngày !”

Khi hai đang định về phía lương đình, một giọng nam bỗng nhiên vang lên ở phía .

Dương Hạo một chút, là một đàn ông tầm tuổi , ngoại hình khá nhã nhặn, sống mũi còn một chiếc kính gọng vàng.

Khi Dương Hạo đang quan sát đối phương, cũng đang quan sát .

“Cô Vu, vị là?”

“Dương Hạo, bạn đại học của Nhiễm Nhiễm.”

Không cần Vu Nhiễm Nhiễm giới thiệu, Dương Hạo chủ động báo tên.

“Xin chào, là Đới Vân Phi, giảng viên của trường.”

Người khách khí vươn tay.

Dương Hạo bắt tay với Đới Vân Phi.

Đồng thời, Đới Vân Phi hỏi: “Dương là bạn học của Nhiễm Nhiễm, nghiệp ở đây?”

“Không sai, khóa 07.”

“Cũng học nghiên cứu sinh như cô Vu?”

“Vậy thì , hứng thú với học tập, nên nghiệp xong liền .” Dương Hạo thật.

“Cũng , học tập đường duy nhất, giống học vị tiến sĩ, cuối cùng vẫn thợ dạy học trong trường!”

Đới Vân Phi như khách , nhưng thực là đang khoe khoang.

, tiến sĩ, giáo sư đại học!

Mặc kệ là tiến sĩ là giáo sư đại học, đều thể diện, địa vị xã hội nhất định.

Cho nên Đới Vân Phi vẫn cảm ưu việt mặt ‘ít học’ như Dương Hạo.

Thăm dò Dương Hạo xong, Đới Vân Phi liền đầu với Vu Nhiễm Nhiễm: “Cô Vu, mua hai vé xem kịch, tối nay cùng nhé?”

“Xin , tối nay hẹn .” Vu Nhiễm Nhiễm quả quyết từ chối.

Đới Vân Phi theo đuổi nàng một thời gian dài, nhưng Vu Nhiễm Nhiễm cũng hứng thú với đàn ông kiêu ngoại tự phụ .

Tên thường xuyên khoe khoang trình độ học vấn của , luôn cảm giác ưu việt như thượng đẳng, còn cực kỳ thích dạy đời.

Mà Vu Nhiễm Nhiễm thì vẫn luôn ghét loại đàn ông tự cho là đúng .

“Có hẹn?”

Đới Vân Phi vô thức Dương Hạo một chút: “Cùng vị Dương ?”

“Ừm!” Vu Nhiễm Nhiễm trực tiếp gật đầu một cái.

“Cô Vu, vị là bạn trai cô?”

Đôi mắt nhỏ tròng kính của Đới Vân Phi to hơn hai vòng.

Không chờ Vu Nhiễm Nhiễm trả lời, Dương Hạo liền ha hả hỏi một câu: “ thì ?”

“A, đúng thật !”

Đới Vân Phi lập tức thấy âm thanh tan nát cõi lòng của , gã lấy bình tĩnh, một mặt cam lòng Dương Hạo: “Sao thể là bạn trai của cô Vu nhỉ?”

“Cô Vu là nghiên cứu sinh, tuy nghiên cứu sinh cũng đáng tiền, nhưng cũng đến mức tìm một chỉ nghiệp một trường bình thường như chứ!”

Đới Vân Phi quả thực là chuyện, gã đạp Dương Hạo một cước, đồng thời cũng giẫm Vu Nhiễm Nhiễm một cước.

 

 

Loading...