Lúc nữ ngôi Hùng Hiểu Nghiên cũng chuyển hóa thành xe pháo, tiếp đó Dương Hạo cũng mở hình thức thuê, hai ngày nay kết toán, tiểu xe pháo mang cho ít thì mấy chục ngàn, nhiều thì hơn trăm ngàn, một tháng cũng thể kiếm 2, 3 triệu!
Rất thơm!
Sau liền hai tiểu xe pháo việc cho !!
Nice!!
Coi như mỗi tháng một xe phái kiếm 2 triệu, như 10 xe pháo là 20 triệu , 100 cái chính là 200 triệu!!
Nói cách khác, chỉ cần Dương Hạo phát triển 100 cái tiểu xe pháo, mỗi tháng cũng kiếm 2 cái mục tiêu nhỏ.
Không đúng, cũng kiếm tiền, bởi vì xe pháo cần đổ xăng dầu một một tháng.
Nếu 100 cái tiểu xe pháo, mỗi ngày Dương Hạo dầu ba …
A, dường như cũng là công việc chân tay!!
Quên , tùy duyên .
Hơn nữa với phong cách của cha h.a.c.k, lẽ lượng xe pháo cũng giới hạn cao nhất, khả năng phát triển vô tận.
Thời khắc hiền giả, Dương Hạo phun khói hỏi: “Ngọc Ngọc, các em tham gia chương trình game show ?”
“Game show?”
“Là loại tivi ?” Mạnh Ngọc Ngọc ngạc nhiên hỏi.
Vu Lệ Lệ và Cổ Tiểu Hà ở bên cạnh cũng dựng lỗ tai lên, mặt tỏ vẻ chờ mong.
Đối với bình thường, lên tivi vẫn là một chuyện hấp dẫn, coi như thể nổi tiếng, cũng vốn liếng để trang bức.
Huống hồ Mạnh Ngọc Ngọc và Cổ Tiểu Hà đều là sinh viên trường nghệ thuật, tham gia game show và lên tivi chính là thứ các nàng từng hướng tới.
Dương Hạo khẽ gật đầu: “Có một chương trình tìm kiếm tài năng, thể cho các em chơi một chút.”
Dương Hạo đến game show mà Truyền thông Thiên Mỹ đang chế tạo riêng cho nhóm nhạc nữ của mấy Trần Nhược Hàm.
Bởi vì là hình thức tuyển chọn tài năng, cho nên loại game show cần ít thí sinh, cho ba Mạnh Ngọc Ngọc lên chơi là vấn đề.
Mà trong lúc tham gia chương trình, ba còn thể luyện tập vũ đạo, dù hưởng thụ cũng là Dương Hạo.
“Chồng, thật , yêu c.h.ế.t mất!”
Mạnh Trà Trà ôm cổ Dương Hạo, cho một nụ hôn nóng bóng, nàng hứng thú với việc tham gia game show , bởi vì như , nàng thể trang bức một phen .
Thật , Mạnh Trà Trà hài lòng với cuộc sống bây giờ, xem như quản lý của trung tâm dạy múa và phòng tập, nàng sống thoải mái, nhưng tiểu vẫn sửa cái tật thích khoe khoang và trang bức.
Mà khoe khoang trung tâm dạy múa và phòng tập, nào thỏa mãn bằng lên tivi!!
Biết thể tham gia game show, còn thể lộ mặt tivi, ba cô gái đều vô cùng hưng phấn, đến mức cả ba đều cực kỳ cố gắng trong ván bài tiếp theo, Dương Hạo thì cảm nhận đãi ngộ của đế vương…
Ba , ba con đường, mỗi một con đường đều phong cảnh khác , đang chờ bạn sâu sát để tìm hiểu và khám phá.
Không sai, đây chính là ý nghĩa của du lịch!
Đi những con đường khác , cảm nhận niềm vui khác biệt!
Cho nên, mau dẫn mà bạn hiểu rõ, một cuộc du lịch cần đường !
Hửng đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-377-ba-chu-moi.html.]
Dương Hạo đến chỗ Di Bảo, hai cùng ăn sáng.
“Dương đại ca, đến thì thể gọi em dậy.”
Sáng nay Tôn Tâm Di mới Dương Hạo đến từ trong miệng bạn Từ Nhã Lỵ, nàng còn vì thế mà tự trách, hôm qua ngủ quá sớm.
“Em cần nghỉ ngơi !”
Dương Hạo lắc đầu, tiếp đó đưa tay sờ sờ cái bụng vẫn bằng phẳng của Tôn Tâm Di.
Lúc mới m.a.n.g t.h.a.i là cảm nhận sinh mệnh ở trong bụng, nhưng Dương Hạo vẫn sẽ cảm thấy đứa bé trong bụng hình như cộng minh linh hồn với .
Dương Hạo nghĩ đến phần thưởng lúc , thuận miệng hỏi một câu: “ , em xem tiệm vàng ?”
“Vẫn .”
Tôn Tâm Di khẽ lắc đầu, hiện giờ nàng quá quan tâm đến tiền tài, tính cách của nàng vốn như .
Lúc Dương Hạo còn trực tiếp cho nàng 200 triệu, Tôn Tâm Di càng còn truy cầu gì phương diện tiền tài nữa, cho nên nàng còn đến tiệm vàng !
Dương Hạo đề nghị: “Vậy lát nữa cùng xem !”
“Vâng!”
Tôn Tâm Di ngoan ngoãn gật đầu một cái, đối với nàng mà thì gì cũng quan trọng, quan trọng là ở cùng Dương Hạo.
Ăn sáng xong, Dương Hạo đưa Tôn Tâm Di và tiểu thư ký Từ Nhã Lỵ đến tiệm vàng tên Tân Hoa Lâu .
Tiệm vàng ở đường Giang Hán, vị trí địa lý cực , nhưng Dương Hạo ngang qua thì quá để ý đến tình hình của tiệm vàng, dù cũng liên quan gì đến .
Lúc ba đến, tiệm vàng mới mở cửa, Dương Hạo cũng tiến , mà dừng chân ở cửa, quan sát một chút, tiếp đó gật đầu hài lòng.
Tiệm vàng tổng cộng hai tầng, diện tích kinh doanh 1000m2, xem như là quy mô lớn trong các tiệm vàng.
Mà là tiệm vàng, thật cửa hàng bán nhiều mặt hàng, trừ vàng còn bạch kim, kim cương, ngọc, phỉ thúy. . .
“Vậy mà là một cửa hàng lớn như , lúc dường như ấn tượng gì.” Từ Nhã Lỵ cảm khái.
“Tiểu thư, cửa hàng chúng mới khai trương ba tháng.”
Một nữ nhân viên bán hàng Từ Nhã Lỵ , khanh khách đón.
Nữ nhân viên nhiệt tình : “Xin hỏi ba vị xem gì?”
Dương Hạo ôm bả vai Di Bảo : “Chúng xem gì cả, chỉ cho các cô gặp bà chủ mới thôi.”
“A, bà chủ mới?”
Nữ nhân viên cũng tiệm vàng đổi chủ, thế nhưng vị chủ mới thần bí vẫn xuất hiện, dường như chỉ luật sư đến một chuyến.
“Vị chính là bà chủ mới của các cô!”
Dương Hạo vỗ vỗ bả vai của Tôn Tâm Di.
“A, chào bà chủ!”
Nữ nhân viên vội vàng cúi đầu chào hỏi, thật nàng chú ý đến ba từ lâu , bởi vì ba là xe sang đến.
Cho nên khi Dương Hạo vị mỹ nữ mặt là bà chủ mới, nàng cũng nghi ngờ, dù cũng xe sang để chứng minh, với thường cũng cửa hàng đổi chủ.
“Quản lý, bà chủ đến .”
Nữ nhân viên chào hỏi bà chủ mới Tôn Tâm Di , tiếp đó vội vàng hô một tiếng với bên trong.