Hoàng Thanh vốn cho rằng Dương Hạo chỉ mở quán bar để nàng quản lý mà thôi, ngờ tặng hết cho nàng!!
Đầu tư 300 một quán bar, trực tiếp tặng cho nàng!
Bởi vì xuất giàu , nên Hoàng Thanh xưa nay từng so sánh với tiền tài, ví dụ như nàng bao giờ nghĩ các vấn đề như đáng giá bao nhiêu tiền.
Dương Hạo đầu tư 150 triệu, tặng biệt thự năm sáu chục triệu, còn xe sang chục triệu, bây giờ tặng một quán bar 300 triệu!
Cô nàng màu sắc vẫn luôn kiêu ngạo, cũng cảm thấy chút xứng?
Mình giá trị 500 triệu thật ?
Nàng về phía Dương Hạo với ánh mắt phức tạp.
Dương Hạo thì nhẹ nhàng vuốt ve hình xăm của cô nàng màu sắc, tựa như đang cho nàng , chỉ cái hình xăm cũng giá 500 triệu !
Đàn ông nha, đều hi vọng phụ nữ thể nhanh ch.óng cởi áo nới dây lưng, nhưng hi vọng phụ nữ chỉ một lòng với !
Chính là tiêu chuẩn kép như !
Cho nên, cách của Hoàng Thanh vẫn khiến Dương Hạo cảm động, đừng là cô nàng màu sắc còn 1.5 tỷ tiền tài chính riêng.
Cho dù , Dương Hạo cũng bỏ tiền cho nàng.
Nói đơn giản chính là: cô nàng màu sắc ngoan!!
Dương Hạo và Hoàng Thanh chuyện cũng tránh Diệp Vi, cho nên mỹ nữ nhân tạo xong cũng sửng sốt, 300 triệu ném liền ném.
Hơn nữa còn là tặng cho bạn của , khiến nàng hâm mộ đến đỏ ngầu cả mắt.
Nàng cũng thấy động tác vuốt ve hình xăm của Dương Hạo, hiển nhiên là hình xăm là điểm cộng!
Anh Hạo, cũng thể xăm nha!
cần 300 triệu, cần 30 triệu, cho 3 triệu cũng nha!
Vị mỹ nữ nhân tạo yên lặng suy nghĩ.
Tiếp đó chợt một ý tưởng, bây giờ nàng gia nhập ván bài, chỉ thiếu lực hấp dẫn.
Như , nếu cũng xăm tên Dương Hạo lên lưng thì ?
Chị Thanh xăm: Anh Hạo thật tuyệt!
Vậy xăm: Anh Hạo dùng sức!
Tuyệt!!
Ừm, nên tìm Phương Đễ.
“Anh Hạo, chị Thanh, hai chuyện , em ngoài một chuyến!”
Diệp Vi cũng là loại nghĩ là , bằng cũng khả năng trở thành bạn của Hoàng Thanh.
Nàng rời khỏi chỗ ở, đến thẳng chỗ Phương Đễ.
Khi Diệp Vi đến, Phương Đễ vẫn còn ngáp, hiển nhiên cũng mới .
“Chị Vi, đến , còn đến sớm như nữa?”
“Xăm cho !”
Diệp Vi trực tiếp cởi áo, tiếp đó cởi nốt áo bra màu đen bên trong, một đôi bâu thịt silica gel đầy ngạo nghễ trong khí.
Thấy thế, Phương Đễ trực tiếp cạn lời: “Chị Vi, chị cái gì kích thích ??”
“Có thể đừng thấy mặt cởi quần áo , em say sữa mất!”
Diệp Vi nhếch miệng: “Đừng nhảm, giúp xăm bốn chữ: Anh Hạo dùng sức!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-363-anh-hao-dung-suc-va-anh-hao-co-len.html.]
“Không , chị cũng với Hạo ??” Phương Đễ kinh hãi: “Chị Thanh còn đ.á.n.h nổ n.g.ự.c giả của chị ?”
“Vẫn , nhưng chị Thanh quan tâm chuyện , chị Thanh chỉ cần Hạo trúng , chị quan tâm.”
Diệp Vi đắc ý : “ tìm mật mã để Hạo thích .”
“Hình xăm?” Phương Đễ lắc đầu: ‘Chị dùng hình xăm để chinh phục một tổng tài như Hạo, quá ngây thơ ?”
“Có thể thành công thì , nhưng mà Hạo ném cho chị Thanh 300 triệu!”
“Hơn nữa Hạo còn sờ hình xăm, cho nên cũng thử xem, coi như thành công cũng , dù Hạo cũng là sếp tổng, coi như biểu đạt trung thành thôi!!”
Diệp Vi thoáng, nàng giải thích xong liền thúc giục: “Nhanh lên !”
“Chờ ! Chị Hạo ném cho chị Thanh 300 triệu để mở quán bar? Thật giả??”
Phương Đễ l.i.ế.m môi một cái, mặt mũi tràn đầy khiếp sợ.
“Đương nhiên là thật, còn thể giả !”
“Anh Hạo là là , thể mang chuyện đùa.”
“Nhanh lên, lằng nhà lằng nhằng!”
Diệp Vi thúc giục.
“Chị xăm Hạo dùng sức đúng ?”
“Hay là em cũng xăm Hạo cố lên?”
Phương Đễ cũng động tâm, dù nàng cũng nhiều hình xăm , kém 4 chữ .
Diệp Vi chút cạn lời: “Không Đệ ca, cô còn định cướp tay !”
“Đây là phối hợp với chị và chị Thanh thôi! Ba chúng đều xăm, liền thành một câu!”
“Anh Hạo thật tuyệt! Anh Hạo dùng sức! Anh Hạo cố lên!!”
Phương Đễ lắc lắc mái tóc ngắn, thật nàng cũng chỉ tham gia cho náo nhiệt thôi, đều mặc áo bạn , các nàng chơi hình xăm đôi ba của bạn cũng mà nhỉ!
Diệp Vin ngẩn , tiếp đó giơ ngón tay cái lên: Khá lắm!
Nghĩ đến cảnh ba thành hàng… vẫn lực trùng kích…
Học viện tài chính và kinh tế Giang Thành!
Vẫn là quán cà phê mèo ngày hôm qua, Vu Nhiễm Nhiễm hẹn bạn Vương Xuân Hiểu, hai là bạn học kiêm bạn cùng phòng đại học, tình hữu nghị kéo dài vài chục năm.
“Nhiễm Nhiễm, biến thành một con mèo con nha!”
Vương Xuân Hiểu nâng cà phê, mấy con mèo nhàn nhã bên cạnh, khi nàng nghiệp thì ngân hàng việc, sự nghiệp cũng khá thuận, từ nhân viên quầy thành quản lý khách hàng lớn, bây giờ trở thành chuyên viên quan hệ khách hàng cá nhân.
Cái gọi là chuyên viên quan hệ khách hàng cá nhân, chính là phục vụ riêng cho một cá nhân, ngân hàng lớn đều nghiệp vụ , đặc biệt phục vụ cho tầng lớp giàu , bởi hộ khách của họ đều là những tiền.
Cũng áp lực công việc lớn, nhất là KPI mở tài khoản, dù đại gia ở Giang Thành cũng chỉ từng đó, phát triển hộ khách chủ yếu là cướp thức ăn từ miệng ngân hàng khác, cho nên khó.
Gần đây áp lực của Vương Xuân Hiểu lớn, quý nàng thành KPI, trừ tiền thưởng, mà quý thì còn thu hoạch gì.
Cho nên nàng cực kỳ hâm mộ những con mèo con thể thẳng .
“ , Nhiễm Nhiễm, gọi đến gì ?”
Thu tầm mắt về, Vương Xuân Hiểu về phía bạn ở đối diện.
Vu Nhiễm Nhiễm nhẹ giọng : “Hôm qua gặp Dương Hạo ở đây!”
“A? Tình nhân cũ rủ cũng đến??”
Vương Xuân Hiểu lập tức sáng mắt lên, tạm thời quên áp lực công việc, trong mắt tràn đầy vẻ hóng hớt.