Không đến nửa tiếng, Phùng Trùng xuất hiện trong quán cà phê mèo , còn mang theo hợp đồng.
Tuy vì Dương Hạo và Trần Nhược Hàm ở chung với , nhưng thể khẳng định tiểu nha đầu là của Dương tổng, hoặc sẽ là của Dương tổng, đắc tội nổi.
“Dương tổng, chút chuyện nhỏ cần ngài đích tay chứ!”
“Là việc thất trách…”
Sau khi xuống, Phùng Trùng lập tức tự kiểm điểm bản .
Mà Trần Nhược Hàm và Phương Khoa thì ngẩn ngơ, mặt hai đầy kinh ngạc.
Nhất là Trần Nhược Hàm, nàng nhớ hôm phỏng vấn thì vị giám đốc Phùng còn ở giữa, là đầu bộ nghệ sĩ của Truyền thông Thiên Mỹ.
mà, vị cung kính với Dương Hạo như , đồ đần cũng cấp bậc của hai chênh lệch lớn.
Mà Phùng Trùng mở miệng gọi Dương tổng, lẽ nào ông chú trai chính là tổng tài của Truyền thông Thiên Mỹ??
Sau khi kết luận , miệng nhỏ của Trần Nhược Hàm mở , vẻ khiếp sợ mặt tăng lên.
Trong lúc vô tình, dĩ nhiên l.i.ế.m đến tổng tài của Truyền thông Thiên Mỹ, đây là may mắn thế nào chứ?
Nàng cảm thấy lát nữa thể mua tờ vé !
Phương Khoa lấy tinh thần, hỏi: “Anh rể, còn là tổng tài Truyền thông Thiên Mỹ ư??”
Dương Hạo gật đầu, tiếp đó Trần Nhược Hàm với ánh mắt nghiền ngẫm, : “Cho nên cô cần lo lắng, sẽ ai bắt cô chuyện .”
“Yên tâm , Truyền thông Thiên Mỹ chúng xưa nay đều ép buộc nghệ sĩ, cũng chơi quy tắc ngầm.”
“ , giám đốc Phùng?”
Phùng Trùng liên tục gật đầu: “ đúng đúng, Truyền thông Thiên Mỹ chúng xưa đều ép buộc nghệ sĩ!’
Trong miệng thì như , trong lòng thì yên lặng bổ sung một câu: Đều là nghệ sĩ tự nguyện thôi!
Ví dụ như Hùng Hiểu Nghiên, nàng còn tặng quà cho Phùng Trùng, Phùng Trùng mới mở miệng mặt Dương Hạo.
Nữ nghệ sĩ sếp tổng quy tắc ngầm còn xếp hàng chờ kìa, nào cần ép buộc chứ!
Mà lúc , Trần Nhược Hàm cũng ngẩn ngơ, nàng đang yên lặng suy nghĩ bộ chuyện.
Phùng Trùng ám chỉ nàng nhất là tiếp nhận quy tắc ngầm của lãnh đạo, tiếp đó Dương Hạo là tổng tài của Truyền thông Thiên Mỹ, nhưng Dương Hạo là lãnh đạo quy tắc ngầm ?
Nếu như là Dương Hạo, nguyện ý nha!
Trần Nhược Hàm ông chú trai ở đối diện, đối phương chính là đồ ăn (gu) của nàng, ánh mắt tiểu xanh sáng lên.
Sếp tổng, mời quy tắc ngầm em, em thể tiếp nhận!!
Lúc , Phương Khoa như trút gánh nặng, : “Nếu rể là tổng tài Truyền thông Thiên Mỹ, thì vấn đề!”
“Hàm Hàm, cần lo lắng vấn đề quy tắc ngầm nữa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-354-meo-con-cau-bao-nuoi.html.]
Nghe , Phùng Trùng liếc tên nhóc một chút, khóe miệng cong lên, nghĩ thầm: Vẫn còn non và xanh lắm!
“Phương Khoa, là về trường , tiếp theo bọn còn chuyện công việc.” Trần Nhược Hàm Phương Khoa một chút, cảm thấy tên ở đây cũng chỉ kỳ đà cản mũi.
“A?”
Phương Khoa tự nhiên , còn đang tính chờ rể và Phùng Trùng rời , sẽ hẹn hò riêng với nữ thần , cung chúc mừng Trần Nhược Hàm ký kết với Truyền thông Thiên Mỹ luôn.
Hắn về phía Trần Nhược Hàm, gì đó, kết quả thấy đối phương chu miệng nhỏ, rõ ràng là vui.
Ừm, ủng hộ sự nghiệp của nữ thần, thể ảnh hưởng đến công việc của !
Nghĩ tới đây, Phương Khoa liền lên, tiếp đó với Dương Hạo: “Anh rể, em về trường . Nhờ chăm sóc Hàm Hàm!”
“Ừm, thôi!”
Dương Hạo tùy ý khoát tay, ấn tượng với em vợ Hao Thiên Khuyển , hoặc là ấn tượng với cả nhà cô cô của Vương Tuyết Như.
Mẹ con Vương Hồng Nga và Phương Nghiên đều là kẻ bợ đ.í.t, lúc ở câu lạc bộ thì cô em vợ Phương Nghiên còn quyến rũ , hai ngày nay cũng gửi nhiều tin nhắn trêu chọc , Vương Hồng Nga còn mời đến nhà ăn cơm nữa.
Mà em vợ Hoa Thiên Khuyển cũng khác là bao, khi lộ phận thì vẫn l.i.ế.m Tôn Cát Tinh, chứng tỏ cả nhà đều giống .
Phương Khoa cẩn thận rời khỏi quán cà phê mèo, khi rời , Phùng Trùng cũng lên: “Dương tổng, công ty còn việc , hai trò chuyện thôi.”
Phùng Trùng cực kỳ điều, thời điểm tự nhiên ở kỳ đà cản mũi.
Thế là, hiện trường chỉ còn hai là Dương Hạo và Trần Nhược Hàm.
Lúc , một con mèo mướp nhảy đến cạnh bàn bọn họ, Trần Nhược Hàm dường như với con mèo mướp , nàng vuốt ve đầu mèo mướp, tủm tỉm : “Đại Quýt, em nhớ chị !”
Con mèo mướp thì cọ cọ tay Trần Nhược Hàm, xem như đáp .
Dương Hạo thiếu nữ vẻ ngoài ngây thơ trong sáng và con mèo đáng yêu , trong lúc nhất thời chút hoảng hốt!
Nào tiểu xanh gì ở đây, chỉ em gái ngoan nhà bên mà thôi!
Lúc , Trần Nhược Hàm bỗng nhiên ngẩng đầu hỏi Dương Hạo: “Dương đại ca, nuôi mèo ?”
“Chưa từng.”
Dương Hạo lắc đầu, hứng thú với mấy việc nuôi ch.ó mèo.
“Vậy nuôi một con ?”
Trần Nhược Hàm chớp chớp đôi mắt to sáng tỏ với Dương Hạo, tiếp đó bổ sung: “Em cực kỳ lời, giống như mèo con .”
Dương Hạo nao nao, đây là chủ động cầu b.a.o n.u.ô.i nha, cô bé đúng là đơn giản.
“Vậy cho lợi ích khi nuôi mèo chứ?” Dương Hạo ha ha hỏi một câu.
“Mèo con thể cung cấp đầy đủ giá trị cảm xúc cho chủ nhân, còn thể ngủ cùng chủ nhân, chủ yếu là mèo con ngoan, sẽ chỉ xuất hiện khi chủ nhân cần…”
Trần Nhược Hàm vuốt ve Đại Quýt, nhỏ giọng .
Nàng biểu hiện bình tĩnh, nhưng nội tâm cực kỳ khẩn trương, nàng cũng sự can đảm của dọa sợ, nhưng cơ hội là hiếm thấy, các cô gái thiếu tình cha và cảm giác an như Trần Nhược Hàm, cực kỳ khát vọng tình cảm của một ông chú trai như Dương Hạo.