Chờ bóng của biến mất, Mạnh Ngọc Ngọc mới thở phào một cái, nàng đầu hỏi Vu Lệ Lệ: “Mình biểu hiện bình thường chứ?”
“Rất bình thường!” Vu Lệ Lệ gật đầu, tiếp đó nghi ngờ : “Thế nhưng mà, hỏi xem tìm Tôn Tâm Di ư?”
“Còn hỏi ?” Mạnh Ngọc Ngọc nhún vai: “Đương nhiên là tìm Tôn Tâm Di!”
“ chủ động , thể chọc thủng, như sẽ lúng túng!”
Vài ngày Mạnh Ngọc Ngọc và Tôn Tâm Di chạm mặt ở bãi đỗ xe, hai đều sự tồn tại của , còn trò chuyện hai câu.
cùng lúc đó, hai đều ăn ý nhắc đến Dương Hạo.
Có một việc, hiểu ngẫm là .
Mà một tiểu khéo léo hiểu lòng như Mạnh Ngọc Ngọc, thể chuyện khiến chồng uất ức chứ!
Chồng vui vẻ, nàng mới sống thoải mái dễ chịu!
Mạnh Trà Trà hiểu đạo lý , cho nên, nàng thậm chí còn hối hận khi gọi một tiếng ‘chồng’ .
Chắc là nên giả bộ thấy!
Vừa chỉ là phản xạ điều kiện, khống chế .
Ừm, chú ý.
Loại tình huống , giả bộ như thấy là nhất!
Mạnh Trà Trà yên lặng nghĩ .
Mà Dương Hạo thang máy thì yên lặng cho tiểu một like.
Trên mạng luôn các cô gái đăng bài tương tự.
Ví dụ như: Chồng cho một tháng 100.000, nhưng cả ngày về nhà, nên ly hôn ??
Bạn sẽ thấy các câu trả lời like nhiều nhất là.
“Chồng cái gì, đó cmn là thần tài!”
“Không cần 100.000, chỉ cần 50.000 là , mỗi ngày đều cầu nguyện cho sống lâu trăm tuổi!”
“Ly hôn? Điên ! Nếu như vẫn cứ đưa tiền, hầu hạ tiểu tam sinh con cũng !”
“. . .”
Trong hiện thực, vẫn nhiều tư tưởng sụp đổ, hoặc là là nghĩ thông suốt.
Bởi vì khi trải qua thì mới , tình yêu, hôn nhân gì gì đó, thật cũng chỉ là như .
Nói một câu ích kỷ, sống vẫn với bản một chút.
Chân tình chắc đổi chân tình, cũng thể là lòng lang thú!
Mà Mạnh Trà Trà, bạn thể nàng là tỉnh táo giữa nhân gian, cũng thể nàng coi trọng tiền tài là hết, ranh giới cuối cùng!
Chỉ xem bạn vấn đề ở góc độ nào!
“Ngọc Ngọc, phục ! Nếu là , .” Vu Lệ Lệ cảm khái.
Mạnh Trà Trà hỏi vặn : “Không cũng hỏi gì ?”
“Mình…” Vu Lệ Lệ khổ: “Mình đủ tư cách.”
Trước mặt Dương Hạo, nàng luôn dùng danh nghĩa phân để xuất hiện, khó thì nàng chỉ là một món hàng kèm mà thôi.
Có tư cách gì hỏi Dương Hạo tìm ai chứ!
“Đi thôi, chúng ăn tiệc!”
“Tiếp đó dạo phố…”
Mạnh Ngọc Ngọc nhấn chìa khóa xe, đèn chiếc Maserati Quattroporte nàng mới mua lâu chợt sáng lên!
Nếu như yêu cầu xa vời nhiều thứ hơn, chính là hiểu chuyện .
Hai lên xe, tiếp đó điện thoại của Mạnh Ngọc Ngọc kêu lên, là tin nhắn của ngân hàng.
Dương Hạo chuyển cho nàng 2 triệu.
Nàng vội vàng mở wechat, Dương Hạo cũng gửi tin đến: Đi dạo phố cần tiết kiệm tiền.
“Cảm ơn chồng!”
“Moa!!!”
Mạnh Trà Trà nhanh ch.óng đáp , còn gửi một emoji ‘love you’.
“Sao vui vẻ ?” Vu Lệ Lệ tò mò Mạnh Ngọc Ngọc.
“Cậu tự xem .”
Mạnh Ngọc Ngọc cho Vu Lệ Lệ xem tin nhắn.
Sau khi thấy 2 triệu sổ, Vu Lệ Lệ lập tức khiếp sợ há hốc miệng: “Dương đại ca ban thưởng cho ??”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-341-ban-thuong-phong-phu.html.]
“Có lẽ .” Mạnh Ngọc Ngọc gật đầu : “Cho nên nha, nhất định học cách một cô gái hiểu chuyện.”
“Ngọc Ngọc, phục câu !” Vu Lệ Lệ giơ ngón tay cái lên, cảm khái từ đáy lòng.
Một bên khác.
Dương Hạo đến nhà Tôn Tâm Di.
đến quá nhanh, Tôn Tâm Di và Từ Nhã Lỵ còn về.
Chờ 15 phút, Dương Hạo cuối cùng cũng thấy tiếng mở cửa.
“Dương đại ca?”
“Sếp!”
Thấy Dương Hạo ở trong nhà, Tôn Tâm Di và Từ Nhã Lỵ đều kinh ngạc.
“Ăn cơm ở gần đây, thuận tiện qua một chút.”
Dương Hạo tìm bừa một lý do, Tôn Tâm Di m.a.n.g t.h.a.i qua cha h.a.c.k, thể rõ .
“A, tắm, hai trò chuyện .”
Từ Nhã Lỵ cực kỳ điều, trở về phòng , còn thuận tay khép cửa phòng .
Dương Hạo đến mặt Di Bảo, nắm tay nhỏ của nàng, hỏi: “Các em ?”
“Đi bệnh viện.”
Tôn Tâm Di thuận thế tựa đầu vai Dương Hạo.
“Thấy khó chịu ở ?”
Dương Hạo vẻ ân cần, nội tâm cũng kịp chờ đợi.
Di Bảo!
Mau ngả bài !!
“Không !”
Tôn Tâm Di dừng một chút, tiếp đó ngẩng đầu mắt Dương Hạo : “Dương đại ca, em mang thai!”
“Mang thai?”
“Tốt!”
“Quá !”
“Không hổ là Di Bảo nhà !!”
Dương Hạo áp chế kích động trong lòng từ lâu , lúc ôm mỹ nhân n.g.ự.c, còn xoay hai vòng như trong phim truyền hình.
Mà lúc , Tôn Tâm Di sững sờ, nàng vốn cho rằng Dương Hạo sẽ biểu hiện như khiếp sợ hoặc là đột nhiên kịp chuẩn .
Kết quả, Dương Hạo biểu hiện tương tự, mà trực tiếp hưng phấn thôi!
thái độ của Dương Hạo Tôn Tâm Di vui sướng.
Thật đường trở về, nàng còn đang nghĩ Dương Hạo tin thì sẽ thái độ thế nào.
Vui vẻ hoặc là rầu rĩ.
Cũng Dương đại ca sinh đứa bé !
Mà bây giờ, cần hỏi gì nữa.
Loại hưng phấn , nhất định là ủng hộ việc nàng sinh con .
Tuy phán đoán như , nhưng Tôn Tâm Di vẫn mở miệng hỏi: “Dương đại ca, sinh đứa bé ?”
“Cái còn hỏi ? Nhất định sinh !!”
Dương Hạo ôm Tôn Tâm Di n.g.ự.c, xuống ghế sô pha, tiếp đó vẻ mặt thành thật : “Từ ngày mai trở , em cần nữa!”
“Lily (Lỵ Lỵ), cô đây một lát!!”
Dương Hạo kêu một tiếng về phía phòng của Từ Nhã Lỵ.
Người là trở về phòng, thật đang dựa cử trộm kìa.
Nghe thấy sếp nhà triệu hoán, nàng bộ chờ vài giây, mới đẩy cửa : “Sếp gọi ?”
“Ừm.” Dương Hạo gật đầu, tiếp đó phân phó: “Cô lập tức thuê một bảo mẫu, một đầu bếp, một tài xế và một vệ sĩ!”
“Phải là nhất, tiền lương vấn đề.”
“A, !” Từ Nhã Lỵ gật đầu, nàng vốn ở nhà hóng hớt một chút, ngờ còn tăng ca.
“Không cần rắc rối như ! Em thể…” Tôn Tâm Di cảm thấy quá lãng phí, vội vàng lắc đầu.
“Không ! Việc em !”
Dương Hạo nghiêm túc.