Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game - Chương 293: Khuất phục sớm, hưởng thụ sớm

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:06:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Chào dì. Cháu là Dương Hạo.”

Dương Hạo thì quan trọng phận gì, mỉm lên tiếng chào Giang Thục Vân.

“Thì là ông chủ của Kỳ Kỳ. Làm phiền một chuyến .”

Nghe thấy chỉ là ông chủ của con gái, Giang Thục Vân khỏi thất vọng, bà còn tưởng con gái dẫn con rể về cho gặp mặt nữa.

Chỉ ngoại hình, bà cũng ấn tượng khá với Dương Hạo.

Giang Ngọc Kỳ thì vội vàng hỏi thăm tình hình của , tiếp đó chạy hỏi bác sĩ, sua khi nhận đáp án chính xác, nội tâm nàng cũng thở phào một .

“Dì ba, phiền dì . Dì cũng ở bệnh viện cả ngày , về nghỉ ngơi thôi.”

Hiểu tình hình của xong, Giang Ngọc Kỳ vội vàng để dì ba Giang Thục Tuệ về nghỉ, dù cũng ở bệnh viện cả ngày .

“Làm phiền gì chứ, đều là nhà mà! Ở bệnh viện cũng mệt .”

Giang Thục Tuệ liên tục xua tay, tiếp đó còn thêm: “Kỳ Kỳ, lãnh đạo của cháu còn ở đây , mau thu xếp cho lãnh đạo , dì ở đây là .”

Thật Giang Thục Tuệ hoài nghi quan hệ của cháu và vị lãnh đạo , nếu như chỉ là lãnh đạo bình thường, thể chạy mấy trăm km đến đây, quan hệ của hai tuyệt đối tầm thường.

Dương Hạo Giang Thục Tuệ một chút, vốn định gọi một tiếng dì ba, kết quả hai hơn kém quá nhiều tuổi, liền lược bớt, thẳng: “Đều là nhà, cần khách sáo.”

“Nói . . . Cậu là bạn trai của Kỳ Kỳ?” Giang Thục Tuệ lập tức tò mò hỏi.

Giang Thục Vân giường cũng đưa mắt Dương Hạo, bà tự nhiên cũng hoài nghi, nào vị lãnh đạo nào ấm áp như .

Mà Giang Ngọc Kỳ thì nghiêng tai lắng câu trả lời, tuy nàng ông chủ nhà lăng nhăng, nhưng nàng vẫn hi vọng đối phương thể thừa nhận quan hệ của hai mặt nhà , ít nhất cũng cho một cái danh phận mặt nhà, như nàng cũng sẽ quá lúng túng.

“Vẫn giấu ánh mắt của dì ba!”

Dương Hạo gật đầu, cũng mở miệng gọi dì ba.

Hết cách , ai bảo tiểu bảo mẫu quá nhỏ tuổi chứ, nhưng nghĩ đến các vị tiền bối còn nhiều tuổi hơn cả bố vợ , Dương Hạo cũng bình thường trở .

Tốt gì vị dì ba cũng hơn vài tuổi kìa.

mà! Nào ông chủ nào bụng như .”

“Dì ba, cũng thể , cháu tuy là bạn trai của Kỳ Kỳ, nhưng cũng là ông chủ của cô . Mà cháu vẫn luôn với Kỳ Kỳ.”

Dương Hạo xong còn ôm bả vai của Giang Ngọc Kỳ: “Anh sai chứ!”

“Ừm, đúng là .”

Giang Ngọc Kỳ phối hợp gật đầu, nàng cũng là thật, Dương Hạo đối xử với nàng quả thực là thể chê, thể là ông chủ nhất nước!

Tuy nhiên, hiện giờ nhớ những chuyện , Giang Ngọc Kỳ lý do tin tưởng Dương Hạo ‘dụng ý ’ từ ban đầu.

Bằng sẽ dùng nhiều tiền như để đào từ nhà trẻ về bảo mẫu, còn thèm thể nàng .

bây giờ quan trọng, nàng năng lực tiền giấy và năng lực thận của ông chủ chinh phục.

Nếu chuyện đó thoải mái như , lẽ nàng theo ông chủ từ lâu , giãy dụa cái gì chứ!

Khuất phục sớm, hưởng thụ sớm…

Năng lực thận của ông chủ, dùng qua đều !

“Dì Giang, bác sĩ giường một hai tháng, cần chăm sóc.”

“Cháu và Kỳ Kỳ thương lượng, chuẩn đón dì đến Giang Thành.”

Nói chuyện một lát, Dương Hạo chuyển chủ đề.

“A? Đến Giang Thành?” Giang Thục Vân kinh ngạc há to miệng, Giang Thành là thành phố lớn, cuộc sống đắt đỏ, khi bà đến thì còn thuê nhà, chi phí sẽ nhỏ.

“Hay là thôi .” Giang Thục Vân lắc đầu.

“Dì cần lo về chỗ ở và chi phí, cháu thu xếp thỏa .”

Dương Hạo Giang Thục Vân lo lắng cái gì, bổ sung: “Ngoài , chỉ là dưỡng bệnh, cháu và Kỳ Kỳ đều hị vọng dì chuyển đến Giang Thành sống, dù Tiểu Hải và Kỳ Kỳ đều ở Giang Thành, cũng tiện chiếu cố lẫn .”

“Chuyện …”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-293-khuat-phuc-som-huong-thu-som.html.]

Giang Thục Vân về phía con gái, trong lúc nhất thời nên thế nào.

“Mẹ, con cũng nghĩ như . Mẹ cứ đến Giang Thành , nếu như quen thì ở một thời gian về.”

Trên đường , Dương Hạo kế hoạch của cho Giang Ngọc Kỳ, dù nhiệm vụ của cha h.a.c.k cũng là đón Giang Thục Vân đến Giang Thành và thu xếp cho bà.

Mà khi xuất phát, Dương Hạo bố trí nhiệm vụ cho tiểu thư ký Từ Nhã Lỵ, để nàng trang trí một căn nhà ở Lâm Giang Hoa Viên, đồng thời chỉ cho nàng một ngày, nếu gì bất ngờ, tiểu thư ký chắc vẫn đang bận rộn.

Tuy thời gian eo hẹp, nhưng xã hội ngày nay chỉ cần tiền thì tất cả còn là vấn đề.

Huống chi cũng chỉ là mua một ít đồ gia dụng thôi, tiếp đó khẩn cấp giao hàng và lắp đặt, thêm tiền chắc chắn sẽ .

“Chị Kỳ Kỳ và Tiểu Dương !”

“Giang Thành dù cũng hơn huyện chúng , huống hồ Kỳ Kỳ và Tiểu Hải đều ở Giang Thành, chiếu cố cũng tiện hơn.” Giang Thục Tuệ mở miệng khuyên bảo.

“Tiểu Dương, gây thêm phiền chi ?”

Giang Thục Vân vẫn lo lắng, bà tình hình của con gái , tất nhiên năng lực thu xếp tất cả, cho nên nếu bà Giang Thành, tất cả đều dựa vị chuẩn con rể .

“Không phiền chút nào!” Dương Hạo khoát tay, tiếp đó về phía Giang Thục Tuệ, : “Dì ba, nếu dì thời gian thì cũng đến Giang Thành một hai tháng nhé?”

Lúc Giang Ngọc Kỳ tìm bác sĩ, Dương Hạo thuận miệng hỏi thăm tình hình của Giang Thục Tuệ, đối phương sống ở thôn, một đứa con gái học nội trú, một đứa khác ở bên ngoài, cần bà chiếu cố, mà ý nghĩ của Dương Hạo là để bà đến Giang Thành hỗ trợ chăm sóc Giang Thục Vân.

Bởi vì Dương Hạo định để vị ‘ vợ’ Giang Thục Vân ở Lâm Giang Hoa Viên, mà Giang Thục Vân cần chăm sóc, cũng thể để tiểu bảo mẫu qua chăm sóc .

đây phương án tối ưu nhất, dù Hề Hề cũng cần chăm sóc.

Cho nên, nhất là thuê một chăm sóc Giang Thục Vân 24/24, tiếp đó ban ngày Giang Ngọc Kỳ rảnh rỗi thì thể qua hỗ trợ, như ảnh hưởng đến việc chăm sóc Hề Hề, mà ngoài tất nhiên bằng em gái Giang Thục Tuệ .

“Hả? cũng Giang Thành á?”

Giang Thục Tuệ ngờ còn dính dáng đến nữa.

“Dì ba, là như , kế hoạch của cháu là thuê chăm sóc dì, bởi vì Kỳ Kỳ cũng việc của . ngoài chung quy đáng tin bằng nhà!”

“Hơn nữa đằng nào cũng mất tiền, còn bằng cho nhà.” Dương Hạo mở miệng giải thích.

Giang Thành cũng , nhưng cần tiền.” Giang Thục Tuệ lắc đầu liên tục: “Nếu đưa tiền, sẽ .”

“A… phiền dì ba .”

Dương Hạo ngờ vị còn giác ngộ cao, hơn nữa nét mặt và giọng điệu thì giống đùa.

Giang Thục Tuệ hỏi: “Vậy khi nào ?”

“Ngày mai.”

“Được.” Giang Thục Tuệ gật đầu, tiếp đó với Giang Ngọc Kỳ: “Kỳ Kỳ, dì về nhà thu dọn hành lý, ngày mai chúng cùng .”

“Dì ba, cháu đưa dì .”

Dương Hạo ấn tượng tệ với vị dì ba ở nông thôn , dù cũng chuyện gì ở bệnh viện, liền chủ động đề nghị.

“Cũng .”

Giang Thục Tuệ gật đầu, giờ cũng xe từ huyện về thôn.

“Kỳ Kỳ, em ở chăm sóc dì, đưa dì ba về nhà .”

Dương Hạo dặn dò tiểu bảo mẫu nhà một tiếng.

“Ừm.”

Giang Ngọc Kỳ cảm động gật đầu, nàng thật sự ngờ vị tổng tài quát tháo phong vân ở Giang Thành , với nhà như .

Cái chứng tỏ Dương Hạo quan tâm , dù tất cả đều là vì nàng mà.

“Dương đại ca, lái chậm một chút, chú ý an .”

Giang Ngọc Kỳ tràn đầy cảm kích căn dặn.

“Ừm, yên tâm .”

Dương Hạo khoát tay, tiếp đó theo Giang Thục Tuệ khỏi phòng bệnh.

 

 

Loading...