Thật tầng lãnh đạo của câu lạc bộ đang trong trạng thái chờ lệnh, cùng Trương Anh ở khu nghỉ ngơi, trong văn phòng ở tầng 1.
Có nhân viên chạy thông báo, đám lãnh đạo và tất cả nhân viên đều tụ tập về phía đại sảnh.
“Trương tổng, còn một chuyện.” Lưu Minh tiến gần Trương Anh, nhỏ: “ thấy Hoàng tổng và chị Vi.”
“Cậu là Hoàng Thanh là Diệp Vi? Bọn họ đến gì??” Trương Anh lập tức nhíu mày.
“Họ…”
Lưu Minh đang định mở miệng, cửa cảm ứng từ từ mở hai bên.
Dưới ánh mắt của mấy chục trong đại sảnh, Hoàng Thanh kéo tay Dương Hạo trong câu lạc bộ mà vô cùng quen thuộc .
Diệp Vi thì theo hai , mặt nụ đắc ý.
“Hoàng tổng??”
“Chị Vi??”
Hoàng Thanh và Diệp Vi mới rời khỏi đây nửa năm, ngoại trừ tín của hai , nhiều nhân viên cũ đều ở , liếc mắt nhận hai Hoàng Thanh.
Tất cả đều ân oán giữa Hoàng Thanh và tổng giám đốc đương nhiệm Trương Anh, cho nên khi thấy Hoàng Thanh, ánh mắt vô thức rơi lên Trương Anh.
Trực giác cho , hôm nay trò để xem!
Mà Trương Anh và hai tâm phúc là Hàn Vĩ Linh và Từ Lập Bân đều ngẩn .
Ba đều suy nghĩ nhanh.
Lưu Minh chủ mới đến.
Hiện giờ ba , Diệp Vi, Hoàng Thanh và một đàn ông xa lạ.
Diệp Vi tự nhiên thể là chủ mới, mà Trương Anh hiểu tình hình của Hoàng Thanh, nàng đối phương mở một tiệm mát xa lớn lắm, so với Hào Tước thì chỉ là trò đùa trẻ con mà thôi.
Mà Hoàng gia suy tàn là chuyện trong hội đều , Hoàng Thanh tự nhiên năng lực thu mua Hào Tước.
Sau khi bài trừ hai , như chủ mới chỉ thể là đàn ông xa lạ .
Mà bây giờ, Hoàng Thanh kéo tay đối phương, hiển nhiên là quan hệ tầm thường.
Đừng là đám lăn lộn trong câu lạc bộ nhiều năm, mà thường cũng thể nhận, vị Hoàng tổng tìm chỗ dựa, đang diễn ‘Vương Giả trở về’.
Cho nên Từ Lập Bân cạnh Trương Anh lùi về hai bước, kéo dài cách với đối phương.
Cùng ?
Nói đùa cái gì.
Câu lạc bộ cấp bậc như Hào Tước, cả Giang Thành cũng chỉ ba bốn nhà, rời khỏi Hào Tước tìm một chức vụ ngang bằng thì quá khó khăn.
Có thể ở chính là lựa chọn nhất.
Hàn Vĩ Linh cũng yên lặng lùi nửa bước, ý nghĩ của nàng cũng khác Từ Lập Bân là bao, chỉ là nàng và Trương Anh dính dáng sâu hơn, nếu ở lẽ sắc mặt của Hoàng Thanh, cho nên nàng chuẩn sẵn sàng ‘lập công chuộc tội’.
“Ngài là sếp Dương?”
Trương Anh tuy kinh hãi, nhưng vẫn kiên trì đón tiếp.
Nàng chỉ chủ mới họ Dương, chứ bết thông tin gì khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-251-co-nang-mau-sac-vuong-gia-tro-ve.html.]
“Ừm.”
Dương Hạo gật đầu, tiếp đó đ.á.n.h giá Trương Anh một phen, đối phương trông ngoài 30 tuổi, ngoại hình trung thượng, mặc một chiếc váy dài màu tím nhạt bó sát , nếu như mặt, dáng cũng ok.
“Cô là giám đốc Trương nhỉ?” Dương Hạo mở miệng hỏi.
“, là Trương Anh.”
Dương Hạo khẽ gật đầu: “Khi thủ tục sang tên, ông chủ Chu cho tình huống của cô. Ông năng lực của cô mạnh, quản lý câu lạc bộ .”
Nghe , Trương Anh vội vàng trả lời: “Thật chỉ tận tâm tân lực hết chức trách, trông coi cửa hàng cho các sếp.”
“Chị Anh tận tận tận lực, điểm thể chứng.”
Lúc , Diệp Vi tủm tỉm tiếp lời: “Anh Dương, khi nhà chị Thanh bán cổ phần của Hào Tước, chị Anh cũng tốn ít công sức!”
“Tiếp đó liền thuận lợi leo lên chức tổng giám đốc.”
“Đâm lưng chị em để thượng vị, nào chỉ là tận tâm tận lực, quả thực là từ thủ đoạn nha!”
Diệp Vi trực tiếp mở miệng diss, ánh mắt bễ nghễ Trương Anh.
Mà chung quanh thì biểu cảm đặc sắc, khi thấy Hoàng Thanh và Diệp Vi, bọn họ dự đoán sẽ trò .
ngờ Diệp Vi trực tiếp như , mở miệng bóc phốt Trương Anh.
Giờ phút , sắc mặt Trương Anh tái nhợt, nàng vốn còn ôm một tia hi vọng, chí ít cũng thể ngẩng đầu rời .
Hiện giờ xem , ngẩng đầu rời là thể nào, Diệp Vi và Hoàng Thanh rõ ràng là ‘báo thù’.
“Sếp Dương, năng lực của hạn, bây giờ xin từ chức.”
“Chúc ngài ăn phát đạt.”
Trương Anh là hiểu chuyện, ở cũng là tự rước lấy nhục, dứt khoát chủ động lời từ chức.
Nói xong, nàng cất bước về phía cửa câu lạc bộ.
Muốn nhanh ch.óng rời khỏi nơi thị phi .
nàng hai bước, Hoàng Thanh vẫn luôn lên tiếng bỗng nhiên mở miệng : “Muốn cũng , nhưng vấn đề xâm chiếm tài sản trong khi cô tại chức, chúng sẽ điều tra rõ ràng.”
“Nếu chứng cứ xác thực, chúng sẽ báo cảnh sát.”
Nghe , Trương Anh khỏi dừng , tất nhiên nàng cái gọi gì gọi là xâm chiếm tài sản, nếu giá trị to lớn sẽ phán 10 năm trở lên.
Mà là một tổng giám đốc, nàng tự nhiên sẽ chỉ , nếu như điều tra, thể điều tra vấn đề.
mặt nhiều như , nàng thể trực tiếp nhận sợ, nhận tội tại chỗ.
Nàng yên lặng c.ắ.n răng, đáp một câu, sức lực, cuối cùng chỉ bước nhanh rời khỏi hiện trường.
Đám quần chúng xem trò vui ngờ Trương Anh chạy nhanh như , khỏi thất vọng, họ còn xem hai đ.á.n.h túm tóc xé áo nữa cơ.
Mà hiển nhiên là những nghĩ nhiều, loại như Trương Anh thể nàng coi nghĩa khí gì, nhân phẩm vấn đề, nhưng nàng tuyệt đối kẻ ngu, ngăn chặn thiệt hại đúng lúc.
Mắt thấy đại thế mất, chạy còn ở đ.á.n.h mặt ư?
Lúc , Từ Lập Bân chạy chậm đến bên cạnh Dương Hạo, mặt đầy nịnh nọt : “Ông chủ, chứng cứ việc Trương Anh lợi dụng chức vụ để vơ vét của cải.”
Dương Hạo thứ nhất đ.â.m lưng , liền gật đầu, loại cực kỳ chán ghét, nhưng theo góc độ của một chủ, trong xí nghiệp vẫn cần loại tồn tại.