Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game - Chương 228: Đều tránh ra, con rể muốn trang bức
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:04:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng kêu của Trịnh Quang Vinh lập tức hấp dẫn sự chú ý của Trịnh Tiểu Hải, thật tên cũng hiểu tranh, càng Cao Kỳ Phong là ai, lập tức tò mò hỏi: “Chú ba, Cao Kỳ Phong là ai ?”
“Một đại họa sĩ thời dân quốc, một trong ‘Lĩnh Nam tam kiệt’, một trong những sáng lập ‘Lĩnh Nam vẽ phái’!”
Trịnh Quang Vinh tự nhiên đại họa sĩ Cao Kỳ Phong, khi trả lời xong, ông cũng lấy kính lúp trong túi , bắt đầu nghiêm túc quan sát tranh.
Người nghiêm túc còn Quan Vi Dân, ông tất nhiên cũng Cao Kỳ Phong.
gần đây, tranh của Cao Kỳ Phong càng ngày càng đắt, nếu như bức Hùng Sư Đồ mà là hàng thật, mấy triệu!
Trịnh Tiểu Hải thì yên lặng lên mạng tìm hiểu về Cao Kỳ Phong, tìm hiểu giá cả về các bức tranh của Cao Kỳ Phong, tiếp đó cả liền choáng váng.
Một phòng đấu giá nào đó công khai thông tin, tháng 5 năm ngoái, một bức ‘tùng hạc duyên niên’ của Cao Kỳ Phong bán 4.2 triệu!
Hàng giả!
Tuyệt đối là hàng giả!
Nào con rể đến nhà tặng tranh mấy triệu chứ!!
Trịnh Tiểu Hải nghĩ như , miệng thì : “Hiện giờ thị trường tranh chữ nước sâu, khắp nơi đều là hàng giả. Muốn mua hàng thật, vẫn tìm họa sĩ đương đại…”
Tuy Trịnh Tiểu Hải thẳng bức Hùng Sư Đồ của Dương Hạo là hàng dỏm, nhưng cũng mờ mịt biểu đạt ý của .
lúc ai để ý đến , bởi vì Quan Vi Dân và Trịnh Quang Vinh đều tập trung xem tranh.
Quan Manh Manh thì giật nhẹ góc áo của Dương Hạo, tiếp đó nhón chân lên, nhỏ: “Tranh của sẽ giống như quan hệ của chúng chứ?”
Bởi vì quan hệ của hai là giả nha.
Cho nên Quan Manh Manh trêu chọc, tranh giả .
Dương Hạo gật đầu : “Ừm, giống quan hệ của chúng !”
Hắn ý là tranh là thật, cho nên chúng cũng là thật!
bây giờ, Quan Manh Manh còn thể hiểu ý của , chỉ tưởng Dương Hạo thừa nhận tranh là giả.
Quan Manh Manh cũng quan tâm chuyện lắm, nàng tranh chữ cực kỳ đốt tiền, thường là chơi nổi.
Cho nên, đào nhiều hàng thật như chứ!
Đơn giản chính là mô phỏng mà thôi.
Thế nhưng, cha xem nghiêm túc.
Chú Trình cũng nghiêm túc.
Một lát , hai đều thu hồi kính lúp của .
“Lão Trịnh, ông thấy thế nào?”
Quan Vi Dân vội vàng trưng cấu ý kiến của hàng xóm.
“Có vẻ như là hàng thật… mà... đây là tranh của Cao Kỳ Phong đấy!!”
“Nếu là hàng thật, bức tranh mấy triệu đấy!!” Trịnh Quang Vinh xong, vô thức Dương Hạo một chút.
Đối phương vẻ tuấn tú lịch sự, nhưng giống tay tặng bức tranh mấy triệu!
Huống hồ vị còn là con rể thật, chỉ là bạn trai mà thôi.
“ cũng cảm thấy là hàng thật.”
Quan Vi Dân gật gù, tiếp đó về phía Dương Hạo: “Tiểu Hạo, cháu mua bức tranh bao nhiêu tiền? Mua ở ?”
“Mua ở chợ đồ cổ.”
Dương Hạo báo địa chỉ mua tranh, tiếp đó hỏi: “Chú Quan, bức tranh vấn đề gì ?”
“Có vấn đề! Giống hệt hàng thật.” Quan Vi Dân cau mày .
Nghe , Dương Hạo khỏi bật : “Chú Quan, cháu tặng chú chính là hàng thật mà!! Không thể nào tặng hàng giả …”
“A?? Bức tranh là hàng thật??”
Quan Vi Dân trực tiếp choáng váng, kinh ngạc vị ‘chuẩn con rể’ , đồng thời gì cho .
Trịnh Quang Vinh thì mặt mũi tràn đầy khiếp sợ : “Tiểu Dương, mua bao nhiêu tiền?”
Quan Vi Dân cũng tò mò vấn đề , ông hỏi, chỉ là Dương Hạo trả lời, chỉ mua ở chợ đồ cổ.
Lại gặp vấn đề , Dương Hạo cũng tránh né, thản nhiên : “Thật bao nhiêu tiền cũng quan trọng, quan trọng là chú thích là .”
“Nếu như chú thích, 3.6 triệu cũng đáng giá!”
Hít!!
Bao nhiêu cơ??
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-228-deu-tranh-ra-con-re-muon-trang-buc.html.]
3.6 triệu!!!!
Dương Hạo dứt lời, trong phòng sắc lập tức lặng ngắt như tờ.
Bao gồm cả Quan Manh Manh, bốn đều khiếp sợ thôi.
Sửng sốt chốc lát, Quan Manh Manh giật giật góc áo của Dương Hạo, nhỏ: “Anh tranh là giả cơ mà?”
“Anh mà!”
Dương Hạo nhún vai, đang chờ lời tiếp theo đây.
Trong ánh mắt nghi hoặc của Quan Manh Manh, mới công bố đáp án: “Em hỏi tranh giống quan hệ của chúng .”
“Câu trả lời của là: Giống như chúng .”
“Cho nên, nó là hàng giả ?”
“A?”
Quan Manh Manh dù cũng là sinh viên tài cao của trường y, lập tức hiểu ý của Dương Hạo.
Tranh là thật!
Cho nên, quan hệ của họ cũng là thật!
Quan Manh Manh mặt đỏ ửng.
Lúc , Trịnh Tiểu Hải vẫn luôn giả bộ phong độ, cuối cùng nhịn mà mở miệng: “Anh xác định mua bức tranh với giá 3.6 triệu??”
“Cái gì thể xác định?”
Dương Hạo nghi ngờ vị quý ông phong độ một chút.
“Một vụ giao dịch lớn như , chắc là bằng chứng nhỉ?”
“Đương nhiên, biên liên của tiệm, cũng lịch sử chuyển khoản.”
Dương Hạo cũng thích đ.á.n.h mặt, chỉ thỉnh thoảng trang bức một chút mà thôi, nhưng quý ông mặt chút đáng ghét .
Thế là Dương Hạo trực tiếp lấy biên lai và lịch sử chuyển khoản , vung lên mặt đối phương.
Mà Quan Vi Dân và Trịnh Quang Vinh tự nhiên cũng tò mò xông đến.
Tiếp đó liền thấy chứng cứ xác thực, bức tranh 3.6 triệu, thể sai !
“Chuyện … Dĩ nhiên tiêu 3.6 triệu thật!!”
Ba đều khiếp sợ thôi.
Trịnh Tiểu Hải vốn còn định vạch trần bộ mặt thật của Bức Vương Dương Hạo, lúc cũng trố mắt ngoác mồm.
Hẹn hò một tháng, liền tặng cha bạn gái một bức tranh 3.6 triệu!
Quả thực là nghẹt thở!
Gia đình nào mới dám xài tiền như chứ!
Hoặc là Quan Manh Manh chỗ nào hơn , để tên dừng mà , thần hồn điên đảo .
“Lão Quan, mà ông một bức danh họa 3.6 triệu!!”
“Xin thư mời của hiệp hội, chẳng dễ như trở bàn tay !”
Lấy tinh thần, Trịnh Quang Vinh cảm khái một câu.
“A đúng ! Nếu gì bất ngờ, bán tranh chắc cũng chia sẻ trong nhóm wechat hiệp hội tranh chữ Giang Thành!”
Trịnh Quang Vinh xong liền mở nhóm wechat ‘hiệp hội tranh chữ Giang Thành’ xem.
Kết quả ông còn cần tìm kiếm, lúc một ID tên ‘chưởng quỹ văn phẩm Hiên Hồ’ đang trò chuyện với hội trưởng, bán bức Hùng Sư Đồ, còn khoe khoang bán 3.6 triệu!!
Hoàn mỹ !
Bức Hùng Sư Đồ bàn, quả nhiên là tranh thật của Cao Kỳ Phong!!
Trịnh Quang Vinh cho Quan Vi Dân xem tin nhắn wechat, tiếp đó Quan Vi Dân lập tức ôm bức Hùng Sư Đồ bàn lên, yêu quý sờ lấy l.ồ.ng kính, : “Tranh thể để ở phòng sách , treo trong phòng ngủ!”
“Ừm, treo đầu giường , bỏ ảnh cưới xuống, đó treo bức Hùng Sư Đồ lên.”
“Quan Vi Dân!!”
“Ông gì?”
Lúc , Từ Diễm Phân bưng đĩa trái cây phòng sách, thấy Quan Vi Dân bỏ ảnh cưới để trao Hùng Sư Đồ gì gì đó, bà tự nhiên đồng ý.
Quan Vi Dân nghiêm túc : “ treo bức tranh Hùng Sư Đồ trị giá 3.6 triệu ở đầu giường phòng ngủ!”
“Một bức tranh mà thôi, để ở phòng sách là !”
“Khoan … Giá trị bao nhiêu cơ???”