Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game - Chương 227: Là hàng thật hay hàng giả?

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:04:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Bạn trai?”

Trịnh Tiểu Hải còn nghĩ gặp mặt thể hiện thật , lập tức thất vọng thôi.

Trịnh Quang Vinh cũng giật : “Manh Manh bạn trai ?”

Hôm nay cháu trai mang ít lễ vật đến thăm ông, bao gồm cả bức tranh .

Trong lúc chuyện, cháu trai uyển chuyển quen với Quan Manh Manh, Trịnh Quang Vinh lập tức hiểu ý cháu trai, lập tức cam đoan dẫn cháu trai gặp .

Mà bây giờ tin Quan Manh Manh bạn trai.

“Lão Quan, Manh Manh bạn trai từ lúc nào , thấy ông nhắc đến?” Trịnh Quang Vinh buồn bực hỏi.

“Cũng lâu, 1 tháng.”

Quan Vi Dân nhớ thời gian gặp mặt Dương Hạo, nhưng thật một tháng, nhưng ông cũng thể thế .

thấy Quan Manh Manh mới hẹn hò một tháng, Trịnh Tiểu Hải thấy hi vọng.

mới hẹn hò thôi, tình cảm còn sâu đậm.

Mà bây giờ, tình hình xã hội bây giờ, một đàn ông du học về và ưu tú như , cướp từ tay bạn trai đối phương là khó lắm.

“Chú Quan, thưởng thức tranh thôi! Chú ba ngài cực kỳ am hiểu tranh động vật.” Trịnh Tiểu Hải chuyển đề tài đến bức tranh trong tay chú ba .

đúng, xem tranh.”

Trịnh Quang Vinh bày bức tranh , đây là một bức ‘mãnh hộ hạ sơn đồ’, tác giả tên Từ Ninh, là một họa sĩ đương đại tương đối trẻ tuổi, tiếng tăm gì, nhưng vẫn chút trình độ.

Quan Vi Dân lấy kính lúp trong ngăn kéo, cẩn thận quan sát bức tranh , tiếp đó gật đầu : “Không tệ, khí thế. Có thể thấy vị họa sẽ trẻ tuổi tiềm lực!”

Trịnh Quang Vinh hắc hắc: “Lão Quan, vẫn là ông ánh mắt, vị họa sĩ trẻ mở triển lãm tranh ở Pháp, cháu mua bức tranh 100.000 đấy.”

“Dựa theo tình hình phát triển của họa sĩ , lâu giá trị của bức tranh sẽ tăng gấp bội, nếu như phát triển , tăng vài cũng là thể.”

Quan Vi Dân hâm mộ gật đầu, tuy ông là kẻ cực kỳ thích tranh và chữ, nhưng tài lực hạn, nên chỉ sưu tầm một ít tác phẩm đáng tiền, bức tranh đắt nhất cũng chỉ hơn 30.000, mà còn giữ như bảo bối!

“Chú Quan, thật cháu cũng quen vị họa sĩ . Có thể mua với giá khá hữu nghị, nếu chú thích tranh của , đầu cháu sẽ tặng chú một bức.” Trịnh Tiểu Hải ha ha .

“Vậy lắm ! Tranh đắt như …” Quan Vi Dân lắc đầu.

Trịnh Quang Vinh thì : “Lão Quan, ông gì cũng chuẩn con rể , tên nhóc cũng hiểu ý chứ!”

Quan Vi Dân xua tay: “Bạn trai của Manh Manh cũng thích mấy thứ .”

“Chính là chú ý. Hỏi Manh Manh một chút chẳng sẽ !”

Hiểu ý của cháu trai, Trịnh Quang Vinh bắt đầu phá đám.

Nếu bố vợ ngứa mắt con rể, cách chia tay xa.

Trịnh Tiểu Hải mỉm bên cạnh, yên lặng cho chú ba một like, mấy lời dám , nhưng chú ba thì vấn đề.

“Dù cũng mới hẹn hò lâu.”

Thật Quan Vi Dân căn bản nghĩ đến chuyện ‘con rể’ tặng tranh cho , nhưng Trịnh Quang Vinh , trong lòng khó tránh khỏi chút chờ mong.

Nếu con rể tương lai thể tặng một bức tranh ý, cũng xem như là hết lòng quan tâm.

Lúc , giọng của Từ Diễm Phân truyền từ bên ngoài: “Vi Dân, mau đây, Manh Manh và tiểu Hạo về !!”

“Về ! Hôm nay tan sớm thế.”

Quan Vi Dân tiến ngoài đón.

“Tiểu Hải, thể hiện cho . Vừa cháu cũng thấy đấy, Manh Manh mới hẹn hò một tháng thôi, cháu vẫn còn cơ hội.”

“Huống hồ, điều kiện của bạn trai Manh Manh nhất định bằng cháu!” Trịnh Quang Vinh nhỏ.

“Vâng, cháu lòng tin.”

Trịnh Tiểu Hải tràn đầy tự tin gật đầu một cái, tiếp đó hai chú cháu cũng khỏi phòng sách.

Lúc , Dương Hạo dép xong, mà khung ảnh l.ồ.ng kính trong tay hấp dẫn ánh mắt của Quan Vi Dân và chú cháu Trịnh Quang Vinh.

Quan Vi Dân hoảng hốt.

Vừa Trịnh Quang Vinh còn ‘con rể’ của lòng đây!

Kết quả ôm một bức tranh đến thật.

Không quan tâm đáng tiền .

Chỉ cần lòng là !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-227-la-hang-that-hay-hang-gia.html.]

“Chú Quan, Manh Manh chú thích tranh. Cháu cũng hiểu thứ lắm, chú xem thích bức tranh ?”

Dương Hạo giơ khung ảnh lên cho Quan Vi Dân xem.

Bức Hùng Sư Đồ khá tp, kích thước là 50cm x 70cm.

“Tốt! Tràn đầy khí thế, xứng đáng là Hùng Sư Đồ!!”

Tác phẩm của danh gia dù cũng sẽ cho hai mắt tỏa sáng, nhất là đối với kẻ yêu thích tranh như Quan Vi Dân màn ói, thấy một tác phẩm ưu tú, cảm giác đúng là diễn tả bằng lời .

“Tiểu Hạo, cháu đừng nâng! Mau cầm phòng sách !” Quan Vi Dân mặt đầy nụ .

“Vâng!”

Dương Hạo lập tức cầm bức Hùng Sư Đồ phòng sách.

“Lão Trịnh, mau thu tranh của ông .”

Lúc , bàn sách vẫn là bức ‘mãnh hổ hạ sơn đồ’ của Trịnh Quang Vinh.

Tuy quá tình nguyện, nhưng Trịnh Quang Vinh cũng tiện gì, dù đây cũng là địa bàn của , ông thể gì khác hơn là cuộn bức tranh cháu trai tặng .

Đương nhiên, ông cũng tò mò con rể nà ycuar Quan Vi Dân sẽ tặng tranh thế nào.

Vừa quá vội vàng, nhưng qua cũng .

Giới tranh nước sâu, chuyên gia cũng lúc lừa, càng đến những kẻ yêu thích như họ, nhiều tranh như tệ, nhưng thật đều là tác phẩm mô phỏng.

, lão Trịnh, đây là bạn trai của Manh Manh.”

“Tiểu Hạo, đây là lão Trịnh bên cạnh, đây là cháu ông , hai họ đến thưởng thức tranh.”

Quan Vi Dân giới thiệu, đồng thời còn giải thích qua một chút vì Trịnh Quang Vinh và Trịnh Tiểu Hải ở nhà .

Thật Trịnh Quang Vinh thì còn đỡ, nhưng Trịnh Tiểu Hải ở trong nhà , thì ông sợ ‘con rể’ hiểu lầm.

“Chào chú Trịnh.”

Dương Hạo khách khí một câu, gật đầu với Trịnh Tiểu Hải, xem như chào hỏi.

“Xin chào, Trịnh Tiểu Hải! Thạc sĩ nghiệp đại học Sorbonne, mới từ Pháp về, sẽ phát triển trong nước, mời chiếu cố nhiều hơn!”

Thật Dương Hạo cũng định giới thiệu gì, dù cũng chỉ là qua đường.

Kết quả đối phương chủ động trang bức về bối cảnh du học và trình độ học vấn.

Đây cmn hiển nhiên qua đường bình thường nha!

Lại thêm tên giới thiệu xong thì ánh mắt luôn vô thức về phía Quan Manh Manh.

Mục đích quá rõ ràng.

Sau khi ý đồ của đối phương, Dương Hạo cũng báo tên của : “Dương Hạo.”

“Bạn trai của Manh Manh!”

Hắn trang bức về trình độ và bối cảnh du học của như Trịnh Tiểu Hải, chỉ cái phận ‘bạn trai của Manh Manh’ mà thôi.

đối với Trịnh Tiểu Hải mà , đây là tuyệt sát!

Quả nhiên, khóe miệng của Trịnh Tiểu Hải run rẩy vài cái.

Hắn quét mắt Dương Hạo, thầm mắng: Âm hiểm thật!!

Khoe khoang đúng !

Ông đây cho vui vẻ mấy ngày!

Sẽ lúc cho !!

Trịnh Tiểu Hải về phía Quan Manh Manh, mặt lộ nụ phong độ: “Quan tiểu thư, xin chào, và chị họ Phùng Lệ Na của cô là bạn cấp ba, lúc chúng từng gặp mặt.”

“Ồ, xin chào.” Quan Manh Manh khẽ gật đầu, xem như chào hỏi.

Bây giờ nàng chỉ chú ý đến Dương Hạo, căn bản để ý đến qua đường Trịnh Tiểu Hải .

Chủ yếu là đối phương gì hấp dẫn khác cả, dáng cao thấp, hình thể béo gầy, lớn lên , thuộc về loại ném trong đám thì sẽ biến mất, nhớ .

Lúc , Trịnh Quang Vinh bỗng nhiên kêu lên: “Tranh là của Cao Kỳ Phong? Là hàng thật là hàng giả?”

Ông là hội viên của hiệp hội tranh chữ Giang Thành, tình thì chuyên nghiệp hơn Quan Vi Dân một chút, bởi vì lúc Quan Vi Dân cũng từng xin hiệp hội tranh chữ, nhưng thông qua.

Bởi vì gia nhập hiệp hội tranh chữ Giang Thành, hoặc là hành nghề, hoặc là sưu tầm.

Mà Quan Vi Dân theo con đường sưu tầm, nhưng các món đồ sưu tầm của ông giá trị gì đáng , cho nên bên hiệp hội tranh chữ Giang Thành tán thành phận sưu tầm của ông.

 

 

Loading...