Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game - Chương 226: Bạn trai Manh Manh đón rồi
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:04:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Hạo chỉ chỉ tất đen tranh hỏi: “Ông xác định Đường Bá Hổ từng thấy tất đen?”
“A…” Chủ tiệm ngẩn , tiếp đó vỗ đầu một cái: “Móa, bảo cứ thấy bức tranh sai sai!”
“Đại ca, 100 thôi! 100 ?”
Vừa chủ tiệm còn hét giá hơn 1 triệu, trong nháy mắt liền biến thành 100, giá tiền biến động cũng quá kinh khủng.
Dương Hạo cạn lời, khoát tay cái ‘tranh mỹ nữ’ và tranh ‘tam chiến Lữ Bố’ từng hot ở mạng đều cmn là cùng một series, điểm nhấn chính là chọc .
Nếu như tặng bức tranh cho Quan Vi Dân, chỉ sợ ông sẽ tức đến phun m.á.u.
“Đại ca, đại ca là hàng. Chỗ còn hàng thật, theo .”
Chủ tiệm còn chịu từ bỏ, kéo Dương Hạo đến một gian phòng khác, tiếp đó lấy một bức tranh đóng khung ở trong ngăn tủ: “Đại ca, ngài xem , Hùng Sư Đồ của Cao Kỳ Phong, tuyệt đối là hàng thật.”
“ khi đến tay thì trục và viền đều hỏng, đành khung ảnh l.ồ.ng kính, bảo tồn bức tranh .”
Dương Hạo nghiên cứu tranh chữ gì cả, cũng Cao Kỳ Phong là ai, nhưng Hỏa Nhãn Kim Tinh phán đoán đây là hàng thật.
“Bao nhiêu tiền?” Dương Hạo hỏi.
“3.6 triệu!”
Chủ tiệm hét giá, tiếp đá ha ha : “Gần đây mấy đến xem, giá 3.5 triệu mà còn bán.”
“Tranh của Cao Kỳ Phong đang lên giá, nếu như là phòng đấu giá, thể bán 4, 5 triệu đấy…”
Chủ tiệm bắt đầu tâng bốc lên tận trời, Dương Hạo thì yên lặng lên mạng tìm hiểu về Cao Kỳ Phong.
Thì là một họa sĩ thời dân quốc, là một trong ‘Lĩnh Nam tam kiệt’, một trong sáng lập ‘Lĩnh Nam vẽ phái’.
Tranh của vị , một bức từng bán hơn 20 triệu, rẻ nhất cũng hơn 2 triệu.
Như xem , giá tiền 3.6 triệu cũng tính là bất hợp lý, tuy nhiên Dương Hạo là tuyệt đối còn thể mặc cả.
mặc cả tính cách của cha h.a.c.k, tiền tuyệt đối sẽ tính tiêu phí của nhiệm vụ bạn trai tạm thời.
“Đại ca, nếu đại ca thích thật, liền bán cho ngài với giá 3.5 triệu, coi như chúng kết bạn.”
Thấy Dương Hạo nửa ngày gì, chủ tiệm trực tiếp giảm 100.000.
Dương Hạo chút cạn lời, trong lòng đang oán thầm: Tên cmn thể bình tĩnh một chút , đừng hạ giá nhanh như chứ!
“Đại ca…”
“Dừng! mua…”
Chủ tiệm đang định mở miệng, Dương Hạo trực tiếp kêu dừng, sợ đối phương chủ động hạ giá.
“Mua??”
Chủ tiệm lập tức sáng mắt lên, bức tranh đúng là trả giá, nhưng cao nhất chỉ 2.8 triệu.
Giá cả trong nội tâm của chủ tiệm là 3 triệu.
Mà bây giờ, thể bán 3.5 triệu.
Chủ tiệm tự nhiên hưng phấn thôi.
Dương Hạo quặm mặt hỏi: “3.6 triệu đúng ? Chuyển khoản !”
“A? đúng đúng, 3.6 triệu!!”
Chủ tiệm đầu tiên là giật , tiếp đó vội vàng gật đầu.
Trong lòng nghĩ, ngờ vị đại ca thấy chủ động hạ giá!
Hay lắm!
Kiếm thêm 100 ngàn!
Đêm nay nhất định Hồng Lãng Mạn chơi!
Ừm, hôm nay gọi 5 !!
Chủ tiệm vui sướng thôi, đây chính là 100 ngàn đấy!
Không con nhỏ.
Dương Hạo cũng thầm vui mừng: Cũng may nhanh trí, bằng tên còn giảm giá nữa!
100 ngàn đấy!
Không thể lãng phí đúng !
Giao dịch kết thúc trong vui sướng.
Trước khi , Dương Hạo liếc ‘tranh mỹ nữ’ tường: “Ông chủ, tặng bức .”
“Không vấn đề.”
Chủ tiệm sảng khoái tặng bức ‘tranh mỹ nữ’ cho Dương Hạo, còn cho một chiếc túi lụa màu vàng, trông cao cấp.
Người là khách hàng lớn, tặng chút quà nhỏ là vấn đề.
“Anh Dương thong thả! Có hàng sẽ liên hệ với ngài!”
Chủ tiệm mỉm vẫy tay tạm biệt.
Chạng vạng tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-226-ban-trai-manh-manh-don-roi.html.]
Biết con gái sẽ dẫn bạn trai Dương Hạo về nhà ăn cơm, Quan Vi Dân trở về nhà sớm hơn.
Ông là bác sĩ chủ nhiệm, đại đa thời gian đề quyền tự chủ tan tầm, việc thì thể về sớm.
Lúc , Từ Diễm Phân đang bận rộn trong bếp, gặp mặt , bà hài lòng với Dương Hạo.
Mặc dù nhiều tuổi, còn một cô con gái, nhưng nhiều tiền nha!
Hơn nữa ngoại hình cũng , qua nhân phẩm cũng tệ.
Còn cả phòng cưới rộng 688m2 nữa, vô cùng sang chảnh, con gái tìm một như , ít nhất đời áo cơm lo, cần quan tâm đến tiền nữa.
“Lão Quan, hôm nay ông uống ít thôi, đừng để tiểu Hạo uống nhiều quá.” Từ Diễm Phân thái đồ ăn, mở miệng căn dặn.
“BIết , tự .”
“Huống hồ t.ửu lượng của tiểu Hạo cũng tệ, hình như cũng uống nhiều, dù uống hết , cũng chắc thắng .” Quan Vi Dân lấy hai cái ly rượu xinh trong tủ rượu, bắt đầu rửa sạch.
“Gần đây Manh Manh và tan tầm đúng giờ, còn tưởng hai đứa chia tay nữa.”
“Cũng may là giờ mang về .” Từ Diễm Phân tủm tỉm xong, khi về hưu thì ba vẫn ngóng trông con gái kết hôn sớm một chút, sinh cho bà một đứa cháu ngoại, bằng ở nhà quá nhàm chán.
“Manh Manh còn nhỏ, dù cũng vội.” Quan Vi Dân .
“Manh Manh vội, nhưng một đàn ông như tiểu Hạo, bao nhiêu cô bé chằm chằm kìa! Không cẩn thận sẽ khác cướp mất!”
Quan Vi Dân khẽ lắc đầu: “Là của , thì ai cướp .”
Khi hai vợ chồng chuyện, chợt bấm chuông cửa.
“Về sớm . còn kịp cơm nữa! Ông mau mở cửa !” Từ Diễm Phân thúc giục lau tay, cũng ngoài phòng bếp.
“Manh Manh thể tự mở mà!”
Quan Vi Dân lẩm bẩm, nhưng vẫn mở cửa.
Kết quả ngoài con gái và ‘con rể’, mà là hàng xóm Trịnh Quang Vinh và một đàn ông 30 tuổi.
Trịnh Quang Vinh ha ha : “Lão Quan! thấy tiếng, liền ông trở về.”
“Lão Trịnh, ông đây là?”
Quan Vi Dân nghi hoặc vị hàng xóm và trẻ tuổi một chút.
“Đây là cháu trai , Tiểu Hải, ở nước ngoài về. Nó mang cho bức tranh, để ông hỗ trợ thưởng thức.”
Trịnh Quang Vinh xong quơ quơ quyển trục trong tay, tiếp đó chỉ đàn ông bên cạnh, giới thiệu: “ , cháu , Trịnh Tiểu Hải, lúc vẫn việc ở Pháp, gần đây mới về nước phát triển.”
“Chào chú Quan.” Trịnh Tiểu Hải mặc đồ tây lễ phép chào hỏi.
“Ừm, chào ! Mời .”
Người đến cửa, Quan Vi Dân cũng tiện chặn ngoài cửa, chỉ thể mời hai nhà chuyện.
Dù thưởng thức tranh cũng nhanh thôi.
“Là lão Trịnh đến.”
Từ Diễm Phân vốn định nghênh đón ‘con rể’, ngờ là hàng xóm Trịnh Quang Vinh và một thanh niên xa lạ.
“Diễm Phân, đây là cháu , Tiểu Hải, với từ Pháp về.”
“Độc !” Trịnh Quang Vinh còn cố tình nhấn mạnh hai chữ độc .
Nếu như là ngày , Từ Diễm Phân sẽ cảm thấy hứng thú, dù vị cũng là du học sinh trở về, điều kiện lẽ kém.
Song bây giờ khác xưa, bà con rể .
“Chào dì, chú ba thì dì thích đ.á.n.h đàn. Cháu một bản nhạc mang về từ Pháp, tặng cho dì.”
Trịnh Tiểu Hải nở nụ lịch sự, tiếp đó đưa cho Từ Diễm Phân một bản nhạc.
“Cảm ơn. Đến chơi còn mang quà gì.”
Từ Diễm Phân thuận tay cầm lấy, khách khí một câu.
“Lão Quan, ông tiếp khách , còn đang bận.” Từ Diễm Phân đặt bản nhạc qua một bên, tiếp đó trở về phòng bếp.
Trước mắt bà thật sự hứng thú gì với vị du học sinh trở về .
“Lão Trịnh, chúng phòng sách xem tranh…”
Quan Vi Dân mời chú cháu Trịnh Quang Vinh và Trịnh Tiểu Hải phòng sách.
Sau khi phòng sách, Trịnh Tiểu Hải bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Chú Quan, Manh Manh ở nhà ?”
“Cậu Manh Manh nhà ?” Quan Vi Dân kinh ngạc Trịnh Tiểu Hải.
“Cháu là bạn cấp ba của Phùng Lệ Na, Manh Manh từ .” Trịnh Tiểu Hải .
“Ra .” Quan Vi Dân gật đầu: “Manh Manh cũng sắp tan , chắc 6 giờ sẽ về!’
“6 giờ ?”
Trịnh Tiểu Hải nâng tay lên, quét mắt chiếc Rolex cổ tay, lúc mới 5:15.
“Chú Quan, Manh Manh đang ở bệnh viện 2 đúng ? Cháu đang định đến gần đó lấy đồ, thể tiện đường đón Manh Manh luôn.”
Trịnh Tiểu Hải chủ động xin g.i.ế.c giặc, năm ngoái đến nhà chú ba thì gặp Quan Manh Manh ở thang máy hai , tiếp đó liền chú ý đến thiếu nữ dáng k.h.ủ.n.g b.ố .
Lần về nước phát triển, lập tức xây dựng liên hệ với thiếu nữ khắc sâu trong lòng .
Tuy nhiên, lời tiếp theo của Quan Vi Dân ảo tưởng tươi của tan thành bọt nước: “Không cần, bạn trai Manh Manh đón .”