Lương Phi mừng xong thì cảm thấy mặt mũi, dù 2000 cũng là nhiều .
Nhìn tận mắt kế toán Lưu tên lên, Lương Phi mới hài lòng lùi , tiếp đó về phía Dương Hạo.
Trong lòng đang nghĩ: Người em trai cũng theo 2000 , đại ca như cũng thể ít hơn nha.
Dương Hạo căn bản quan tâm em họ , cầm balo của Tôn Tâm Di, tiếp đó lấy một chồng tiền đỏ .
Trời ạ!
Chục ngàn?
Mừng nhiều như ??
Mọi đều kinh hãi.
Nhất là Lương Hiểu Quân còn một câu, Lương Hiểu Quân cũng ngờ cháu trai còn ‘ ơn tất báo’ thật!
Một cái tiệc đầy tháng mà thôi, mà mừng tận chục ngàn!
Tôn Khánh Mai và Điền Miêu Miêu bàn cũng ngơ ngác, hiện giờ tiền mừng cao nhất chính là 10.000.
Người mừng là bố vợ của em họ Dương Hạo.
Thật đây là một nhà, tay trái qua tay thôi.
Dương Hạo thì khác.
Song khi đang khiếp sợ, chỉ thấy Dương Hạo lấy một chồng tiền đỏ nữa.
Cmn!
Hai chục ngàn!!
Mắt Lương Phi trợn tròn.
Lương Hiểu Quân cũng há hốc miệng.
‘Có ơn tất báo’ thì đúng , nhưng cái quá ?
Dương Hạo mừng 20.000, nhà hai còn quan tâm đến 4000 nhà nữa!!
Lương Hiểu Quân hối hận, nên ‘ ân tất báo’ gì đó.
theo tình hình bây giờ, cũng ảnh hưởng, bởi vì rõ ràng là Dương Hạo chuẩn từ .
Tuy nhiên, khi đang trợn mắt há hốc mồm, Dương Hạo lịa móc thêm ba chồng tiền đỏ nữa , lúc mới nhàn nhạt : “Dương Hạo, 50.000!”
Trời ạ!!
50.000!!!
A???
Chuyện …
Tất cả đều khiếp sợ thôi.
Nếu như là một hai chục ngàn, cũng chỉ cảm khái một chút thôi.
năm chục ngàn thì đúng là quá nhiều !
Tại một thành thị như Nghi Thành, đầy đường đều là thuê lương 3000, 4000 một tháng, nhưng Dương Hạo tay là 50.000, bằng lương một năm của .
Lương Phi nuốt nước miếng, ánh mắt vị đại ca Dương Hạo khỏi đổi.
Người thể mừng 50.0000, tự nhiên sẽ kiếm ít tiền.
Nghĩ những lời , khỏi chút buồn .
Ánh mắt Lương Hiểu Quân cũng phức tạp, tay là 50.000, thể thấy cháu trai phát tài thật .
Kế toán Lưu lấy tinh thần, bắt đầu tên, miệng thì tò mò hỏi: “Cậu là cháu trai trưởng khoa Dương?”
“Ừm.”
Dương Hạo gật đầu, cũng nhiều lời.
Tôn Khánh Mai thì khỏi liếc Dương Hạo thêm vài , chị gái từng với bà về việc của cháu , là lúc đỉnh cao thì mở năm tiệm lẩu ở Giang THành, phá sản đóng cửa, còn mang nợ , vợ cũng chạy.
Bây giờ xem , phát đạt nha!
Thật là bản lĩnh!
Tôn Khánh Mai thầm cảm khái, nhưng việc tay thì ngừng, nhét chồng tiền hộp tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-188-duong-hao-nam-chuc-ngan.html.]
Điền Miêu Miêu ở bên cạnh thì nghiêm túc đ.á.n.h giá Dương Hạo, nàng cũng chị gái nhắc đến , rể nàng thậm chí còn từng là giới thiệu đại ca cho nàng, chắc là .
Tuy khi đó chỉ là lời đùa, nhưng chị gái vẫn mắng rể, là rể đẩy hố lửa.
Thế nhưng mà, bây giờ xem dường như cũng kém như nha.
Cao to tuy mãnh, lớn lên cũng coi như trai, hơn nữa tay hào phóng, khuyết điểm duy nhất dường như là ly hôn và nuôi con riêng, nhưng chỉ là con gái, còn ít tuổi, cũng là thể cân nhắc một hai.
“Tôn Tâm Di, 10.000.”
Dương Hạo mừng tiền xong, Tôn Tâm Di lấy mười ngàn và đưa qua.
A?
Mười ngàn!!
Vị chị dâu còn mừng mười ngàn???
Lương Phi choáng váng.
Xem như là bạn gái của Dương Hạo, Tôn Tâm Di căn bản cần mừng.
Nếu như kết hôn, hai coi như một , Dương Hạo thể đại biểu.
Nếu như chia tay, nàng và Dương gia quan hệ gì, tiền cũng trôi theo dòng nước.
Mà nàng nguyện ý bỏ tiền , nguyên nhân chính là giữ mối quan hệ với nhà của Dương Hạo, hoặc là dùng mười ngàn để mua một mối ân tình.
Nói cách khác, nàng vô cùng coi trọng mối quan hệ với Dương Hạo.
Cho nên mười ngàn chỉ là vấn đề tiền, mà còn là một loại thái độ của nàng với phần tình cảm .
Myas Dương Quốc Phú và Lương Hiểu Quân đều hiện lên vẻ kinh ngạc.
Nhất là Lương Hiểu Quân, ông giỏi mặt chuyện phát hiện , giữa hai Dương Hạo và Tôn Tâm Di thì Tôn Tâm Di là yếu thế hơn.
Như , nguyên nhân để cô gái trẻ tuổi xinh và nhiều tiền yếu thế chỉ một: Chính là cháu trai quá mạnh!
Phụ nữ đều tâm lý yêu thích kẻ mạnh!
Tại mặt một đàn ông mà họ cho rằng mạnh hơn xa , họ sẽ vô thức tỏ yếu thế.
Cho nên mới , nữ thần chỉ là nữ thần của l.i.ế.m ch.ó!!
Tại mặt một đàn ông mạnh mẽ, cái gọi là nữ thần liền hóa thành l.i.ế.m ch.ó!!
Xem cháu trai chỉ kiếm món tiền nhỏ!
Lương Hiểu Quân thầm cảm khái, đang tính toán nên dùng thái độ nào với Dương Hạo.
Trở bàn tiệc, Lương Hiểu Quân mở miệng : “Tiểu Hạo, cháu đang công việc gì?”
“Gần đây khá nhiều việc, chuẩn mở tiệm lẩu, còn một trung tâm thể hình, ngoài còn đang nhậm chức ở Nghiệp báo Giang Thành.”
Dương Hạo hiểu vị chú út là ai, lập tức ‘thờ ơ’ báo sản nghiệp của .
Cũng như dự đoán, mặt Lương Hiểu Quân lập tức hiện vẻ khiếp sợ.
Lúc cháu trai chỉ là chủ tiệm lẩu, bây giờ kiêm nhiều chức vụ!
Không chỉ Lương Hiểu Quân, mà Dương Quốc Phú cũng giật , ngờ cháu trai yên lặng nhiều chuyện như .
Mà khi Lương Hiểu Quân đang chuẩn thăm dò thêm, thì Hà Ngọc Phân và Dương Quốc Dân đến.
“Đại ca và chị đến .”
Dương Tuệ Chi lên, chào hỏi hai .
“Đại ca, giờ mới đến? Chờ hai nửa ngày .” Dương Quốc Phú thuận miệng hỏi.
“Trên cầu vượt tai nạn, tắc đường!” Dương Quốc Dân lắc đầu.
“Còn tại ông!”
Hà Ngọc Phân nhịn mà càu nhàu, Dương Quốc Dân sáng sớm ‘lau xe’, nhất định chờ lão Trương ngoài thì mới lau xe xong.
Sau khi con trai mua cho Mercedes, lão Dương cần mẫn!!
“Mừng tiền ở ?”
Dương Quốc Dân chột , trực tiếp đổi chủ đề.
“Bên , bọn em về.” Dương Quốc Phú tiện tay chỉ chỉ.
“Cha, con đưa cha qua!”
Dương Hạo chủ động lên, tiếp đó đưa cha đến bên đó.