Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game - Chương 187: Phải báo ân

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:01:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lúc , trong đầu tất cả chỉ ba chữ: Mưu đồ gì?

Một cô gái xinh trẻ tuổi nhiều tiền như , tìm một đàn ông tuổi ly hôn và nuôi con riêng, rốt cuộc là mưu đồ gì?

Lẽ nào thật sự là thèm cửa để kế???

Khi đang nghi ngờ thôi, Dương Hạo và Lưu Nhã Ny đỗ xe xong và phòng yến hội.

“Tiểu Hạo đến .”

Cô ba Hách Phương là đầu tiên thấy Dương Hạo.

Tiếp đó ánh mắt của đều về phía cửa phòng yên hội.

Hôm nay Dương Hạo mặc một bộ âu phục Hermes loại hưu nhàn, cực kỳ tinh thần, nhất là khi giảm cân, cả trông phong độ.

“Khí chất của tiểu Hạo giống lúc , qua trẻ hơn ít.”

Dương Tuệ Chi cảm thán một câu.

đúng, bây giờ trông chỉ 30 tuổi.” Hách Phương phụ họa theo.

Lương Phi thì thầm: Đây giống như chán nản nha, trái còn chút thần thái của nhân sĩ thành công.

“Chú ba, cô ba, cô út…”

Đi đến gần bàn của , Dương Hạo mở miệng chào hỏi.

Cô ba Hách Phương mở miệng trêu: “Tiểu Hạo, cháu bạn gái xinh như Tâm Di từ bao giờ , thế mà trong nhà gì, giấu sâu nha!”

“Đây chẳng ư! Tâm Di, đây là cô ba.”

Dương Hạo tự nhiên khoác tay lên vai Tôn Tâm Di, mở miệng giới thiệu.

“Tuệ Trân giới thiệu . Tên nhóc nhà cháu đúng là im lặng tiếng việc lớn.” Hách Phương cảm thán một câu.

Dương Hạo , kéo Tôn Tâm Di xuống.

Lương Hiểu Quân quét mắt Dương Hạo ở đối diện , hỏi dò: “Tiểu Hạo, cháu phát tài ?”

“Tạm , kiếm món tiền nhỏ!”

Dương Hạo qua loa một câu, hiểu rõ chú út , đối phương là loại họ hàng ngại lắm mồm thích giàu mà mỗi đều .

Khi nhà bạn phát đạt, họ sẽ l.i.ế.m hơn bất kỳ ai, nếu bạn xuống dốc, họ sẽ châm chọc khiêu khích.

Loại họ hàng thể tổng kết bằng bốn chữ, chính là: Không cần cũng !

Cho nên Dương Hạo cũng thèm để ý đến vị chú út .

Có nhiều nha, loại họ hàng cũng gì khác, họ cũng ý nghĩa tồn tại.

Ví dụ như, thể phông nền để trang bức!

Dương Hạo thấy lì xì bàn, liền hỏi một câu: “Hôm nay là đưa lì xì lễ lên sổ?”

“Viết lễ lên sổ.”

Lương Hiểu Quân cihr chỉ một góc của phòng, nơi đó một cái bàn lớn, ba đang thu lễ.

“Tiểu Hạo, bây giờ cháu kiếm tiền, báo ân nha.”

“Lúc chú hai cháu giúp đỡ cháu ít trong lúc khó khăn.”

Lương Hiểu Quân bổ sung một câu, ý là để Dương Hạo mừng nhiều một chút, đồng thời cũng thăm dò tài lực của cháu trai , xem xem phát đạt thật .

“Chú đúng.”

Dương Hạo gật đầu một cái, trong lòng thì oán thầm: Còn cần ông nhắc ?

Nhà chú hai quả thực là thể chê với nhà Dương Hạo, Dương Hạo cần tiền, hai liền lời chuyển 100.000.

Tuy Dương Hạo trả hết tiền, nhưng vẫn nhớ tình nghĩa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-187-phai-bao-an.html.]

Cũng tất cả họ hàng thích đều thể đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi khi bạn khó khăn!!

Hiện thực là, vài câu châm chọc .

Dương Hạo lên, chuẩn mừng quà.

“Chúng cũng thôi, cần chờ đại ca và chị dâu.”

Thấy Dương Hạo lên, Lương Hiểu Quân cũng lên, cũng mừng, vốn là chờ đại ca Dương Quốc Dân đến thì chung.

Lương Hiểu Quân tò mò, cháu trai dường như phát tài sẽ mừng bao nhiêu tiền, nên chủ động theo.

Dương Quốc Phú hỏi: “Tiểu Hạo, cha cháu vẫn đến?”

“Cháu cũng , chắc là tắc đường!”

Lúc Dương Hạo rời khỏi Quan Giang Lan Đình thì gửi tin cho , cửa, theo lý thuyết thì cũng sắp đến.

“Được , chờ họ.”

Mọi lập tức đến bàn nhận lễ mừng.

Viết lễ lên sổ là một cách thu lễ tương đối truyền thống, bình thường gia chủ sẽ tìm một chữ cầm b.út, ghi chép tất cả lễ nghĩa theo cấp bậc họ hàng bạn bè.

phụ trách thu tiền thì là tương đối đáng tin, mắt hai đang bàn, một là em gái của em dâu Dương Hạo, Điền Miêu Miêu, một là em gái của cô hai Dương Hạo, Tôn Khánh Mai.

Có thể nhà chú hai Dương Hạo, bên ngoại chiếm nửa bầu trời, phụ trách lấy tiền là của Dương gia.

“Dương Quốc Phú, 2000.”

Đi đến bàn, Dương Quốc Phú đưa tiền chuẩn qua.

Mấy em bọn họ bàn , một nhà 2000.

Người phụ trách ghi chép là một kế toán của tập đoàn sắt thép Nghi Thành, họ Lưu.

Vị kế toán chữ , các lãnh đạo của tập đoàn sắt thép Nghi Thành việc vui gì đều sẽ gọi vị đến hỗ trợ.

Lần tổ chức tiệc đầy tháng cho cháu trai, Dương Quốc Cường cũng mời vị kế toán họ Lưu đến.

“Dương Quốc Phú! Đây là em bản gia của trưởng khoa Dương nha?”

Kế toán Lưu ghi chép, thuận miệng một câu.

“Ừm, là lão tam trong nhà.” Dương Quốc Phú gật đầu một cái.

Tôn Khánh Mai nhận tiền cũng Dương Quốc Phú, bà lên tiếng chào hỏi vị ‘thông gia’ , trong lòng thì nghĩ, Dương gia mừng cũng ít.

Bên Tôn gia nhà bà thống nhất mừng 1000, dù cũng chỉ là tiệc đầy tháng, cũng là kết hôn.

“Dương Tuệ Trân, 2000.”

“Dương Tuệ Chi, 2000.”

Theo Dương Quốc Phú xong, hai cô em gái cũng đưa tiền mừng.

“Xem là em gái .”

Kế toán lưu là một đàn ông 50, miệng vẻ rộng, còn lẩm bẩm.

Mấy trưởng bối mừng xong, Lương Phi ha ha tiến lên : “Lương Phi, 2000.”

Thấy cũng theo 2000, Dương Tuệ Trân và Dương Quốc Phú đều nhịn một cái, dựa theo tập tục bên , em trai em gái kết hôn thì cần mừng tiền.

Bởi vì kết hôn nghĩa tự lập môn hộ, cho nên Lương Phi mừng cũng gì.

Tất nhiên đây là tùy từng tình huống, tiết kiệm thì lấy tập tục , cũng cảm thấy tình cảm em tệ, cũng nguyện ý bỏ tiền mừng.

Cho nên Lương Phi mừng cũng gì, nhưng vấn đề là mừng nhiều, bằng các trưởng bối.

Mà Dương Quốc Phú và Dương Tuệ Trân , Lương Phi mừng tiền thật theo ý của Lương Hiểu Quân.

Lương Hiểu Quân vì l.i.ế.m nhà hai, nên nhân dịp mừng nhiều một chút, nhưng thương lượng mỗi nhà 2000, nên Lương Hiểu Quân mà mừng nhiều hơn thì lắm, nên mượn tay con trai để đưa tiền.

 

 

Loading...