Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game - Chương 182: Ông cmn lại nguyền rủa tôi?

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:01:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Bán! Bán!”

Nữ nhân viên vội vàng gật đầu một cái, ai bán nhiều chứ.

trong lòng nàng cũng oán thầm: Mua nhiều ga giường như , định dùng dây thừng khi cháy nhà ??

Mua sắm xong.

Khi ngang qua nhà vệ sinh, Dương Hạo xả nước.

bồn tiểu, cảm thấy đàn ông bên cạnh vẫn luôn về phía .

S chút cạn lời, yên lặng đậu xanh rau muống: Cmn, từng thấy đại lão 419 đúng !!!

“Ông là Dương Hạo?”

Khi Dương Hạo đang đậu xanh, đối phương gọi tên .

A?

Xả nước xong, Dương Hạo run lên, cất s.ú.n.g, tiếp đó nghi ngờ , đối phương qua vẻ lớn hơn , béo, mép tóc khá thấp.

là Mục Dã!” Người tự báo tên.

“Cmn! Lão Mục, đúng là nhận mà!!”

Nghe thấy cái tên , Dương Hạo lập tức phản ứng , chính là bạn học cấp 3 của .

Dương Hạo nghiệp trung học năm 2005, gần 20 năm .

Hoàn là cực kỳ khó nhận .

“Trở về bao giờ ? Muốn về Nghi Thành phát triển?” Mục Dã hỏi.

“Không , trở về tham gia đầy tháng con của em họ Đại Bằng.”

“Ra . còn tưởng ông trở về Nghi Thành phát triển.”

Hai trò chuyện đến bốn rửa tay.

Mục Dã kéo tay áo sơ mi, tiếp đó vô tình quơ quơ chiếc đồng hồ màu xanh biếc cổ tay, rửa tay : “Nghe ly hôn ?”

“A?”

Dương Hạo ngẩn , ngờ chuyện ly hôn truyền đến lỗ tai vị bạn học cũ nhiều năm gặp .

“Ừm.” Dương Hạo gật đầu, thuận miệng : “Ông dạo thế nào?”

cũng ly hôn, nhưng tìm một khác . Cái gì cũng , chỉ là nhỏ tuổi, kém 8 tuổi, trưởng thành.” Mục Dã lắc đầu cảm khái.

Dương Hạo : “Được tiện nghi còn khoe mẽ!”

“Đến tuổi chúng , thật tìm nhỏ tuổi cũng chịu nổi…”

Mục Dã tuy , nhưng mặt hiện lên nụ đắc ý.

Dương Hạo vị bạn học cũ một chút, chợt nhớ ngày xưa con hàng thích trang bức, ngờ nhiều năm mà vẫn đổi.

Quả nhiên là giang sơn dễ đổi bản tính khó rời mà!

Mục Dã giật từ khăn giấy, lau tay hỏi: “ , ông còn liên hệ với Vu Cửu Cửu ?”

“Không.”

Dương Hạo lắc đầu, nhưng cái tên cũng gợi lên hồi ức xa xưa của .

Vu Cửu Cửu là hoa khôi trường bọn họ, xem như là Bạch Nguyệt Quang của nhiều tên con trai trong trường!

Dương Hạo giống như còn từng theo đuổi nàng, từng thư tình, quan hệ hai mập mờ, nhưng chung quy vẫn đến với .

“Khi đó hai . Mọi đều cho rằng chỉ ông mới thể theo đuổi cô .” Mục Dã .

“Lên đại học thì liên hệ nữa.”

Dương Hạo nhớ , khi nghiệp trung học, và Vu Cửu Cửu dường như chỉ gặp hai , đều là ở hôn lễ của bạn học cấp 3.

“Nghe đang phát triển ở Giang Thành, ông cũng ở Giang Thành, chừng còn thể gặp mặt.” Mục Dã .

Dương Hạo thì lắc đầu, sắp 20 năm , sớm cảnh còn mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-182-ong-cmn-lai-nguyen-rua-toi.html.]

Thiếu nữ lúc trở thành phụ nữ trung niên, còn gì mà mong đợi.

Giống như mạng : Bạch Nguyệt Quang trong lòng bạn, dù bản Bạch Nguyệt Quang cũng thể siêu việt.

“Lát nữa rảnh ? Đi uống một chút ??” Mục Dã mời.

“Hôm nay , trong nhà còn nhiều việc lắm.” Dương Hạo lắc đầu.

“Vậy add wechat , thường liên hệ.”

“Ok.”

Hai add wechat, tiếp đó cùng khỏi phòng vệ sinh.

mới ngoài, mắt Mục Dã liền sáng lên, nhịn mà nhỏ giọng cảm khái: “Cmn, mỹ nữ trông như minh tinh! Không đúng, còn hơn minh tinh nữa! Nếu ai cưới cô vợ như , chắc sống ít mười năm!!”

Nghe , Dương Hạo khỏi lườm Mục Dã một cái: “Ông cmn nguyền rủa ??”

“Lão Dương, ông ? nguyền rủa ông bao giờ?”

Mục Dã hiển nhiên là hiểu ý trong lời của Dương Hạo, ngơ ngác Dương Hạo.

cần Dương Hạo tự trả lời, Tôn Tâm Di đến, khoác lên tay Dương Hạo: “Dương đại ca, em mua mặt nạ, hôm nay quên mang theo.”

“Ừm .” Dương Hạo gật đầu.

“Cmn! Chuyện …”

Mục Dã mặt đầy khiếp sợ, tin là Dương Hạo phá sản, vợ cũng chạy.

Có điều, theo tình huống mắt, lời đồn dường như đúng lắm!

Người đúng là ly hôn, thế nhưng cmn tìm một cô gái xinh hơn minh tinh, hơn nữa trẻ, đoán là chỉ hơn 20 thôi!!

Súc sinh a!!

Ra tay với một cô bé thế thấy ngại !

Khi ông 18 tuổi học đại học, còn đang học nhà trẻ kìa!!

Mục Dã bình tĩnh , mở miệng hỏi: “Lão Dương, vị là?”

“Bạn gái , Tâm Di.”

“Đây là lão Mục, là bạn cấp 3 của .”

Dương Hạo giới thiệu qua một chút.

“Xin chào.” Tôn Tâm Di lễ phép chào hỏi.

“Xin chào, xin chào.”

Mục Dã liên tục gật đầu, tiếp đó vô thức tuốt ống tay áo, để lộ chiếc đồng hồ nữa, còn vỗ vỗ vai Dương Hạo: “Lão Dương, nhiều năm gặp , hôm nay nhất định ăn bữa cơm!”

Dương Hạo quét mắt vị bạn học cũ một chút, cũng chút cạn lời, cmn ông khoe đồng hồ hai thấy ngại !

“Tâm Di, giúp kéo tay áo một chút, tay ngứa.”

Dương Hạo đưa tay trái đeo đồng hồ cho Tôn Tâm Di, đó mới trả lời: “Lão Mục, nể mặt ông, mà hôm nay nhiều họ hàng đến chơi, thực sự .”

Khi chuyện, Di Bảo kéo ống tay áo của lên.

Mục Dã thì mắt đầy hâm mộ, lớn lên xinh mà còn lời, quả thực là ước vọng của nhân gian.

Không đúng, tại tên kéo ống tay áo.

Ah… chiếc đồng hồ .

Cmn, Rolex hơn 600.000!!!!

Hiện giờ Mục Dã cũng đang kinh doanh, xem như ít tiền, bởi vì cũng đeo Rolex, nên cũng coi như hiểu về Rolex.

Sau khi nhận chiếc đồng hồ cổ tay Dương Hạo, lập tức kinh ngạc.

Chiếc đồng hồ tay Dương Hạo thể mua năm sáu cái tay .

Mục Dã hổ, vội vàng kéo ống tay áo xuống.

Người đeo đồng hồ hơn 600 ngàn mà còn tiếng nào, khoe khoang tận hai .

Vậy đừng trách tay.

 

 

Loading...