“Dương tổng dẫn về nhà? Đây là chuyện !”
Từ Nhã Lỵ lộ vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, nàng là bạn từ nhỏ của Tôn Tâm Di, thật lòng hi vọng Tôn Tâm Di thể sống .
“Chọn quà thì xem dự toán của là bao nhiêu.” Từ Nhã Lỵ bổ sung.
“11 triệu.” Tôn Tâm Di .
“Bao nhiêu cơ???”
Bởi vì trong phòng việc, nên Từ Nhã Lỵ vẫn luôn nhỏ, nhưng khi thấy con 11 triệu , nàng khỏi kêu lên một tiếng.
Khiến cho Vương Băng Như đang bận rộn cũng đưa mắt về phía hai .
“Bao nhiêu? Tâm Di, lặp nữa.” Từ Nhã Lỵ điều chỉnh tâm lý, hỏi nữa.
“11 triệu.” Tôn Tâm Di nhỏ giọng lặp .
“Cậu xác định là chữ triệu???”
Từ Nhã Lỵ tràn đầy vẻ dám tin.
“Ừm.” Tôn Tâm Di gật đầu: “Vừa Dương đại ca chuyển cho 10 triệu để tiêu vặt.”
“10 triệu!! Tiền tiêu vặt???”
Mắt Từ Nhã Lỵ trợn trừng trừng, nhãn cầu sắp rớt ngoài.
“Ừm, Dương đại ca .”
Tôn Tâm Di cũng cảm thấy việc ảo ma.
Mình tìm một bạn trai.
Cho 10 triệu tiêu vặt, bảo mua gì thì thua!
Nếu như đăng bài lên TikTok, đại khái sẽ nhận các bình luận như:
“Mau mau, mau tìm bác sĩ gọi cô tỉnh dậy.”
“Tránh , ba bích, lên !”
…
“Dương tổng cũng chúng quá giàu ! Tiền tiêu vặt mà cũng dùng đơn vị triệu ư? Còn mau sinh cho Dương tổng 10 đứa con trai !!!” Từ Nhã Lỵ cũng chấn động thôi.
“Dừng dừng, xem, nên chuẩn quà gì mới ?”
Tôn Tâm Di xoa trán, dự toán cao thì gian lựa chọn quá lớn, nàng nên chuẩn thứ gì.
“Việc bàn bạc kỹ hơn. Phải thăm dò sở thích của cha Dương tổng , xem họ cần gì, tiếp đó hốt t.h.u.ố.c đúng bệnh!” Quân sư Từ Nhã Lỵ sờ cằm .
Tôn Tâm Di khẽ lắc đầu: “Thế nhưng nào cha Dương đại ca thích gì chứ.”
“Việc đơn giản, giao cho .” Từ Nhã Lỵ nở nụ như tính .
“Ừm ừm, thì nhờ câu, khi thành công sẽ mời ăn tiệc.” Thấy Từ Nhã Lỵ biện pháp xử lý, Tôn Tâm Di lập tức tỏ thái độ.
“Một bữa cơm mà đòi đuổi ? Này, đây là hạng mục lớn 10 triệu đấy!” Trên mặt Từ Nhã Lỵ lộ nụ giảo hoạt: “Mình chiếc túi xách LV .”
“Chỉ cần giải quyết chuyện , thì vấn đề.”
Đối với Tôn Tâm Di mà , chuyện mới là quan trọng nhất.
Văn phòng.
Dương Hạo nhận điện thoại của Hà Ngọc Phân.
“Tiểu Hạo, chủ nhật chú hai con tiệc đầy tháng cho cháu nội, con về ?”
Chú hai Dương Quốc Cường một một trai một gái, năm ngoái con trai kết hôn, mắt ôm cháu trai.
Thật tuần chuyện với Dương Hạo , bây giờ cố ý gọi đến để xác nhận .
“Vâng, thứ bảy con về.”
Dương Hạo cho câu trả lời khẳng định.
“Được, sẽ cơm cho con và Hề Hề. Rất lâu gặp Hề Hề, cũng tiểu nha đầu nhớ bà nội .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ly-hon-ta-ke-thua-tai-san-trong-game/chuong-170-dan-con-dau-ve-nha.html.]
Nghe thấy Dương Hạo sẽ trở về, giọng của Hà Ngọc Phân thêm vài phần vui mừng.
“Hỏi xem tìm ai …”
Lúc , trong điện thoại truyền âm thanh của một đàn ông, là cha Dương Quốc Dân, hiển nhiên là ông đang ở bên cạnh.
“Tiểu Hạo, thấy , cha hỏi con tìm ai ?”
Dương Hạo ha ha hỏi : “Vậy cha con tìm là con tìm?”
“Cái còn hỏi ? Chú hai con ôm cháu !! Ngày nào cũng chạy đến khoe khoang.”
Tiếng thở phì phò của Dương Quốc Dân truyền từ điện thoại.
“Được , con sẽ dẫn một cô con dâu trở về ! Xem hai hài lòng , nếu hài lòng, chúng đổi .”
“Còn hài lòng thì đổi ? Con cứ mang một về !”
Dương Quốc Dân càu nhàu trong điện thoại, ông năm nay 61 tuổi, tiếc nuối lớn nhất là cháu trai.
Đối với thế hệ như bọn họ mà , cháu trai là tương đương với tuyệt hậu.
Ông sẽ c.h.ế.t nhắm mắt.
Lúc khi con trai ly hôn, ông còn hi vọng.
Sau khi con trai ly hôn, hi vọng còn.
Vì thế mà ông còn bệnh nặng một trận.
Còn vì bực bội mà thèm để ý đến tên con trai trong thời gian dài.
Thật già đôi khi giống trẻ con, bạn cho họ một viên kẹo thì họ sẽ vui vẻ lâu, nếu bạn họ tức giận, họ sẽ để ý đến bạn.
Lúc , Dương Quốc Dân cũng đang tranh cãi với con trai!
Mặc dù ly hôn là của con dâu, nhưng theo ông thì lầm thế nào thì , nhưng gì cũng sinh cho Dương gia một đứa con trai .
Về phần cháu gái Hề Hề, theo ông thì thủy chung vẫn là ngoài.
Trưởng thành sẽ gả ngoài!
Hết cách , nhiều thế hệ đều tư tưởng như .
Dương Hạo còn gặp một cặp cha chồng rống lên chỉ vì con dâu sinh con gái.
“Tiểu Hạo, con sẽ dẫn con dâu về thật ?” Giọng Hà Ngọc Phân truyền từ điện thoại.
“Đừng là một, hai ba cái cũng .”
Dương Hạo trêu, hiện giờ đều đối xử với cha như trẻ con, thỉnh thoảng gọi điện thoại sẽ trêu chọc họ vui vẻ, cho nên chuyện hề ràng buộc.
“Bà xem , câu nào là thật! Còn trông chờ nó dẫn một cô con dâu về?? Nó trở về là tệ !!” Giọng của Dương Quốc Dân truyền đến.
Dương Hạo còn chuẩn ba hoa vài câu với cha , kết quả gõ cửa phòng.
“Hai vị lão đồng chí, con việc , cứ nhé, thứ bảy trở về .”
Dương Hạo một tiếng, tiếp đó cúp điện thoại.
Là Thái Mỹ Thần gõ cửa, vị chủ nhiệm tuy cầm tiền lương của thuê, nhưng việc của tổng tài, nhập chức mấy ngày mà bận túi bụi.
“Dương tổng, những tài liệu cần ngài ký tên. Những thứ cần ngài trả lời.”
Thái Mỹ Thần ôm chồng tài liệu chia 2 nhóm, đặt ở mặt Dương Hạo.
“Chủ nhiệm Thái vất vả .”
Dương Hạo khách khí một câu, tiếp đó yên lặng sử dụng một tấm thẻ học tập, còn thêm: “Chủ nhiệm Thái, là thế , cô phân tích về nội dung của những tài liệu .”
“Chúng cùng tham khảo.”
Tuy lười biếng thoải mái, nhưng cha h.a.c.k cho thẻ học tập, Dương Hạo vẫn hấp thu một ít kiến thức hữu dụng, cũng thể một tổng tài như con rối mãi .
Có năng lực mà , và năng lực là hai chuyện khác !
Dương Hạo cho một mục tiêu, cho dù chưởng quỹ vung tay quan tâm và quản lý, thì cũng một chưởng quỹ hiểu .
Không thể để bên cái gì là cái đó .
Vậy thì đúng là thành tổng tài bao cỏ !