Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 99: Lão Đại, Tôi Sai Rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:16:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Minh Xuyên khó chịu nhíu c.h.ặ.t mày.

Giang Nguyệt thấy cuối cùng cũng hồi phục , trực tiếp lột quần áo , dọn sạch côn trùng kiến bọ đầu , đồng thời tìm nguyên nhân trúng độc.

Cuối cùng cũng thấy hai dấu răng chân .

Xung quanh dấu răng bây giờ vẫn còn sưng tấy đỏ ửng, cần sát trùng xử lý, nếu giải độc cũng dễ nhiễm trùng.

"Lão đại rắn c.ắ.n." Không là ai kinh hô lên.

Họ cuối cùng cũng hiểu, tại lúc về, Lão đại đột nhiên trụ nổi.

Đầu óc Lục Minh Xuyên choáng váng, cảm giác đang cởi quần áo , còn cởi cả quần , lập tức cảnh giác nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đáng ghét đó.

"Buông tay." Giọng Giang Nguyệt vui.

Lực tay của Lục Minh Xuyên quá lớn, cô cảm thấy tay sắp bóp gãy .

"Lục Minh Xuyên, buông tay ."

Lục Minh Xuyên trong lúc mơ hồ hình như thấy giọng của Giang Nguyệt, ánh mắt đột nhiên trở nên tỉnh táo, ngẩn ngơ cô gái nhỏ ướt sũng nhưng mang một vẻ khác biệt mắt.

Đôi mắt của cô thật quen thuộc, giống hệt Giang Nguyệt.

"Đồng chí, cô..."

Giây tiếp theo tay đột nhiên tê rần, buông lỏng .

Giang Nguyệt xoa xoa bàn tay bóp đến đỏ ửng, ngước mắt các chiến sĩ xung quanh, ánh mắt rơi Lý Nguyên bên cạnh Lưu Dương: "Lý Nguyên, bế về nơi trú ẩn, băng bó xử lý vết thương cho ."

Lý Nguyên ngẩn Giang Nguyệt: "Chị dâu tương lai, chị ?"

Lông mày Giang Nguyệt khẽ nhíu , vui : "Chị dâu tương lai cái gì, là Giang Nguyệt." Nói xong cũng mặc kệ , ánh mắt rơi Lý Văn: "Lý Văn, đưa Lưu Dương về, chân thể giày vò thêm nữa, cần băng bó ."

Vết thương chân Lưu Dương chảy m.á.u .

Lý Văn, Lý Nguyên trợn mắt há hốc mồm cô, dường như đều tin cô chính là Giang Nguyệt.

Trình Văn Đức đầu phát hiện Giang Nguyệt biến mất, hoảng hốt gọi to tên cô.

Lý Tiểu Vân cũng hùa theo gọi.

"Giang Nguyệt."

"Giang Nguyệt, ?"

Giang Nguyệt cởi sợi dây thừng xuống, ném cho các chiến sĩ khác, vội vàng đáp một tiếng, đó bảo nhóm Lưu Dương theo nhanh ch.óng chạy về phía nơi trú ẩn.

"Cô thật sự là Giang Nguyệt?" Lý Nguyên và Lý Văn bóng lưng cô, đồng thanh hỏi.

Lưu Dương nhe hàm răng trắng bóc: "Hàng thật giá thật."

Lục Minh Xuyên bóng dáng chạy xa đó, đôi mắt dần nhuốm ý , trong lòng thầm một tiếng "Lâu gặp".

Anh thu hồi ánh mắt, các đồng đội xung quanh, "Mọi đều cứu lên hết chứ?"

Lý Nguyên đỡ dậy, gật đầu: "Đều cứu lên hết ."

Lục Minh Xuyên thấy đều cứu lên, thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt rơi chân Lưu Dương, nheo mắt , bảo Lý Văn đưa về nơi trú ẩn .

Lý Nguyên sáp gần Lục Minh Xuyên, khẽ hỏi: "Lão đại, đồng chí Giang Nguyệt thật sự là chị dâu tương lai của chúng ?"

Giọng nhỏ, nhưng các đồng đội xung quanh đều thấy.

Mọi bất giác vểnh tai lên.

"Lão đại, nãy đồng chí Giang Nguyệt chỉ ngay lập tức nhảy xuống nước vớt lên, mà còn hô hấp nhân tạo cho nữa."

Hô hấp nhân tạo?

Lục Minh Xuyên ngước mắt phụ nữ nhỏ bé đang bận rộn ở lưng chừng núi, tay bất giác sờ lên môi, yết hầu lăn lộn, nhịp tim bất giác đập nhanh hơn vài nhịp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-99-lao-dai-toi-sai-roi.html.]

hôn ?

Khóe miệng cong lên một nụ mà chính cũng nhận .

Các chiến sĩ bên cạnh ai nấy đều mang vẻ mặt như gặp ma.

Lão đại cây sắt nở hoa ?

Lục Minh Xuyên hồn, thấy biểu cảm của đồng đội, ho khan vài tiếng.

"Đều truyền bậy nghĩ bậy, và cô bây giờ chỉ là bạn bè, nếu cô cần chịu trách nhiệm, tự khắc sẽ chịu trách nhiệm. Trước đó, ai dám hỏng danh tiếng của cô , cẩn thận cái da của các ."

Lục Minh Xuyên cảnh cáo , cả đám đầy ẩn ý "Ồ" lên một tiếng, ai nấy việc của .

Chỉ Lý Nguyên sáp tới, khẽ hỏi: "Lão đại, xem đồng chí Giang Nguyệt bắt lấy báo đáp ? Hay là chủ động yêu cầu chịu trách nhiệm?"

Chuyện như , ở thời đại là hiếm.

Anh quên, họ một đồng đội chính là vì cứu một cô gái, mà cô gái đó bám lấy.

Rõ ràng là đồng đội lòng cứu , nhưng những dân làng đó thấy cô hô hấp nhân tạo, cảm thấy cô mất sự trong sạch, khó lấy chồng.

Đi cũng cô gái đó, khiến đồng đội đành thỏa hiệp.

Lý Nguyên Lão đại của , Giang Nguyệt đang bận rộn, nếu hai họ thể ở bên , ngược là một chuyện .

Hơn nữa Lão đại của dường như nhắm trúng đồng chí Giang từ lâu .

Bây giờ đúng lúc cớ...

Lý Nguyên bên vẫn đang suy nghĩ viển vông, thì ăn ngay một cú đá của Lục Minh Xuyên: "Có thời gian suy nghĩ lung tung, chi bằng thêm chút việc, nếu cảm thấy công việc quá nhàn hạ, giúp ..."

"Đừng, Lão đại, sai , ngay đây..."

Giang Nguyệt đợi ở nơi trú ẩn, một lúc lâu mới thấy Lưu Dương chậm chạp lên, Lý Văn cũng cùng, bóng dáng Lục Minh Xuyên cũng thấy , lông mày khẽ nhíu: "Lục Minh Xuyên ?"

Lưu Dương thấy cô xị mặt, ngoan ngoãn xắn ống quần lên, để cô băng bó : "Lão đại đang ở sắp xếp các công việc khác."

Giang Nguyệt , động tác tay càng nhanh hơn, nhanh băng bó xong cho .

dậy Lục Minh Xuyên đang chỉ huy công việc bên bờ nước lũ, cầm lấy t.h.u.ố.c sát trùng, t.h.u.ố.c mỡ, băng gạc và một bình nước, với ông nội Trình một tiếng thẳng về phía Lục Minh Xuyên.

Lục Minh Xuyên lưng về phía cô, chăm chú chỉ huy những khác việc.

Giang Nguyệt đến gần, thấy Lục Minh Xuyên định cất bước rời , vội vàng lên tiếng: "Lục Minh Xuyên."

Lục Minh Xuyên thấy giọng cô thì khựng , , thấy Giang Nguyệt, mặt lập tức nở nụ , nhưng khi chú ý đến cô vẫn đang ướt sũng, đáy mắt xẹt qua một tia xót xa, nhưng thể , dù điều kiện hiện tại hạn.

"Giang Nguyệt."

Giọng trầm ấm đầy từ tính, Giang Nguyệt mà tai ngứa ngáy.

nghĩ đến vết thương xử lý của , lập tức xị khuôn mặt nhỏ nhắn, chỉ tảng đá bên cạnh : "Anh xuống, xử lý vết thương cho ."

" ..." Lục Minh Xuyên hết câu, Giang Nguyệt với thái độ cứng rắn kéo tay , bắt xuống.

Lục Minh Xuyên cảm nhận nhiệt độ truyền đến từ lòng bàn tay Giang Nguyệt, cơ thể bất giác chấn động, dường như một luồng điện chạy khắp , theo bản năng lời cô, xuống.

Giang Nguyệt xổm mặt , hai lời liền xắn ống quần lên, chân Lục Minh Xuyên rụt phía , nhưng khi chạm ánh mắt của Giang Nguyệt, liền mặc cho cô sắp xếp.

Không hiểu , cảm thấy cô lúc dữ dằn, thật đáng yêu.

Giang Nguyệt đưa bình nước trong tay cho , hiệu cho uống nước , còn thì xổm chân , bắt đầu xử lý vết thương cho .

Lục Minh Xuyên tu ừng ực mấy ngụm nước xong, ánh mắt liền rơi Giang Nguyệt, cái đầu nhỏ với mái tóc rối bời của cô, ch.óp mũi ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng truyền đến từ cô, khóe môi cong lên một độ cong tuyệt , đuôi mắt nhuốm ý , cảm nhận nhiệt độ truyền đến từ tay cô, chỉ cảm thấy tứ chi bách hài đều đang gào thét.

Giang Nguyệt nhanh nhẹn băng bó xong cho , đưa một lọ t.h.u.ố.c mỡ cho : "Anh rắn c.ắ.n, may mà đúng lúc mang theo t.h.u.ố.c giải độc giải độc cho , vẫn chú ý nhiều hơn, nhớ bôi t.h.u.ố.c mỡ lên vết thương."

 

 

Loading...