Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 80: Nỗi Đau Chân Thật, Vả Mặt Tra Nam
Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:15:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiếp , thành tích cấp một, cấp hai của cô luôn . Sở dĩ cô tiếp tục học cấp ba, một là do đám Hà Thúy Liên tẩy não, hai là vì hồi đó ở trường thường xuyên bắt nạt, đ.á.n.h c.h.ử.i là chuyện như cơm bữa, nghiêm trọng nhất là suýt một đám nam sinh giở trò đồi bại.
Kiếp , Giang Tuyết học cùng lớp với cô, cô luôn những lời bóng gió, khiến bạn học coi thường cô, chế giễu cô, cô lập cô.
Nói cô bỏ trốn theo trai, cần cô nữa, cô liêm sỉ, hổ, cô và cô đều giống ...
Bọn họ còn cô là đồ tạp chủng, cô là đứa con hoang do cô sinh với khác, cô xứng đáng học cùng bọn họ...
Ở trường, những lời đồn đại về cô đều vô cùng khó , ngoại trừ giáo viên, gần như tất cả đều cô bằng ánh mắt dị nghị.
Cô từng nhốt trong nhà vệ sinh bắt nạt, từng chặn đường trấn lột. Cô từng phản kháng, nhưng hai nắm đ.ấ.m địch bốn tay, cô đ.á.n.h nhiều như , cuối cùng đều thương. Ban đầu cô còn mách Giang Kiến Quốc, nhưng Giang Kiến Quốc chỉ đ.á.n.h mắng cô, cô hèn hạ, cô liêm sỉ học theo quyến rũ khác, nếu tại chỉ bắt nạt cô mà bắt nạt khác...
Dần dần, cô chỉ thể âm thầm chịu đựng, dám với ai, thương cũng tự lên núi tìm t.h.u.ố.c bôi.
"Giang Nguyệt, đúng là em ." Một giọng mừng rỡ từ ngoài cửa truyền đến, Giang Nguyệt ngẩng đầu , hai mắt sáng lên.
"Anh Phan, ở đây?" Người đến là Phan Hướng Đông, con trai của giáo viên chủ nhiệm cấp hai của cô, đây còn từng phụ đạo bài vở cho cô.
Giáo viên chủ nhiệm cấp hai Phan lão sư đối xử với cô cực kỳ , từng nhiều bảo vệ cô, thậm chí khi cô bỏ học, bà còn đặc biệt đến tìm cô, hy vọng cô thể tiếp tục học. Lúc đó Phan Hướng Đông cũng cùng, đáng tiếc bọn họ còn cửa, đám Hà Thúy Liên mỉa mai đuổi .
"Anh là giáo viên ở đây." Phan Hướng Đông Giang Nguyệt, rõ ràng vui mừng, "Lúc thấy tên em, còn tưởng chỉ là trùng tên trùng họ, nên đến xác nhận một chút, ngờ đúng là em thật. Em nghĩ thông suốt ? Muốn tiếp tục học ?"
Giang Nguyệt gật đầu.
"Tốt quá , mà chắc chắn sẽ vui."
Mắt Giang Nguyệt đỏ lên, "Anh Phan, Phan lão sư bà vẫn khỏe chứ ạ?"
"Bà khỏe, chỉ là thỉnh thoảng nhắc đến em, luôn cảm thấy đáng tiếc."
"Xin , là em cô giáo thất vọng. Anh Phan, gửi lời hỏi thăm của em đến cô nhé, thời gian em sẽ đến thăm cô."
Hai mấy câu, Phan Hướng Đông chuẩn , là giám thị phòng thi bên cạnh.
Phòng thi của Giang Nguyệt tính cả cô chỉ hai thi, một giáo viên coi thi.
Giang Nguyệt thấy đề bài giấy thi, mặt nở nụ , đề thi khó, nhanh cô nộp bài thời gian.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, khi nộp bài thi môn cuối cùng, Giang Nguyệt vui vẻ bước về phía cổng trường.
"Ây dô, đây là Giang Nguyệt ? Mày đến trường Nhất Trung của bọn tao gì? Chẳng lẽ là cô đơn khó nhịn, nhớ tiểu gia tao ?" Một giọng cợt nhả trêu ghẹo từ phía Giang Nguyệt truyền đến.
Giang Nguyệt đầu , thấy một kẻ mà cô vô cùng chán ghét.
Lý Đông Đông, tướng mạo gian xảo, lùn.
Kiếp Lý Đông Đông chính là kẻ cầm đầu bắt nạt cô, thậm chí còn suýt sàm sỡ cô. Hắn từng là một con cá trong ao của Giang Tuyết, bố là Phó hiệu trưởng trường bọn họ, nhưng vì lớn lên quá mức t.h.ả.m hại nên Giang Tuyết thèm để mắt tới.
Chạm ánh mắt lạnh lẽo sắc bén của Giang Nguyệt, Lý Đông Đông thấy lạnh sống lưng, trong lòng bất giác dâng lên một luồng hàn ý khó hiểu, giọng mang theo chút run rẩy: "Mày, mày tao như gì?"
Nói xong, Lý Đông Đông nhận sự khác thường của , thẹn quá hóa giận, quát lớn: "Con đĩ thối, mày dám tao như , tin tao m.ó.c m.ắ.t mày !"
Khóe miệng Giang Nguyệt nhếch lên một nụ khát m.á.u, bước về phía Lý Đông Đông: "Mày m.ó.c m.ắ.t tao?"
Lý Đông Đông sợ hãi liên tục lùi : "Không, dám, mày... mày gì? Đừng, đừng qua đây."
Hắn phát hiện Giang Nguyệt giống đây nữa, cô gặp đều cúi gằm mặt, dám thẳng , cũng dám gần , bất kể bọn họ bắt nạt cô thế nào, cô đều sợ hãi co rúm như con chim cút. bây giờ áp lực cô mang đến cho còn đáng sợ hơn cả bố , đột nhiên sợ cô sẽ đ.á.n.h .
Giang Nguyệt bộ dạng suýt vãi quần của , khinh bỉ giơ ngón giữa về phía : "Đồ hèn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-80-noi-dau-chan-that-va-mat-tra-nam.html.]
Nói xong, cô đầu bước thèm ngoảnh .
Anh cả cô ở cổng trường, cô định tự về , nhưng nhớ tới lời dặn của cả, cô dừng bước đợi ở cổng.
Một lát , liền thấy cả xách theo một túi đồ .
Cô đón lấy, "Anh cả, nãy ?"
"Cho em , bánh kem nhỏ thưởng cho em." Giang Chí Đạt đưa chiếc túi trong tay cho Giang Nguyệt, cưng chiều xoa đầu cô.
Giang Nguyệt thấy bánh kem trong tay , hai mắt lập tức sáng rực lên.
"Có mệt ?"
"Không mệt ạ." Giang Nguyệt định lên xe đạp của Giang Chí Đạt, khóe mắt thấy Lý Đông Đông đuổi theo , cùng với một đám phía , ánh mắt khẽ lóe lên.
"Anh cả, ngã tư phía đợi em , em sang tiệm bên cạnh mua chút đồ sẽ tìm ."
"Anh cùng em."
"Anh cả, em mua đồ của con gái, cùng tiện , em một lát về ngay, cứ ngã tư phía đợi em là ." Nói xong, Giang Nguyệt chạy về một hướng khác.
Lý Đông Đông nhanh tìm thấy bóng dáng Giang Nguyệt, dẫn theo đám em bám theo.
Giang Nguyệt chậm , khi xác định bọn chúng đều bám theo, rẽ một con hẻm.
Con hẻm vắng , nhanh, đám Lý Đông Đông dàn thành hình quạt chặn đường Giang Nguyệt.
"Con đĩ thối, mày dám dọa tao? Mày tưởng tao dọa mà lớn chắc!"
"Anh Đông, chắc chắn đây là Giang Nguyệt chứ?"
"Hàng thật giá thật, tao chắc chắn nhầm." Lý Đông Đông vỗ n.g.ự.c đảm bảo.
"Anh Đông, chúng phúc , nó bây giờ xinh hơn nhiều."
" là xinh hơn thật, thể để nó thoát nữa."
"Yên tâm, dù thế nào chúng cũng thể để nó chạy thoát."...
Mấy gã đàn ông ngay mặt Giang Nguyệt, thản nhiên trò chuyện, cứ như thể Giang Nguyệt là vật trong túi của bọn chúng.
Giang Nguyệt lạnh lùng bọn chúng, giọng lạnh lẽo âm u: "Các xong ? Muốn từng đứa lên, là lên cùng lúc? Cùng lên , đỡ tốn thời gian."
"Bọn tao cùng lên, mày chịu nổi ?" Lý Đông Đông cầm đầu, mấy gã đàn ông đồng loạt dâm đãng.
Giang Nguyệt đặt cặp sách sang một bên, lười nhảm với bọn chúng, nợ mới nợ cũ tính một thể, nhanh ch.óng tấn công về phía bọn chúng.
Lý Đông Đông gần cô nhất là kẻ đầu tiên cô đá ngã xuống đất.
Một tên, hai tên, ba tên...
Chỉ trong chớp mắt, đám do Lý Đông Đông mang đến ngã rạp một mảnh, tên nào tên nấy cuộn tròn ôm lấy phần , kêu la t.h.ả.m thiết.
Giang Nguyệt đ.á.n.h kỹ thuật, ngoại trừ chỗ đó , những chỗ khác bên ngoài đều thấy vết thương, nhưng nỗi đau thì vô cùng chân thật.
Cô giẫm một chân lên n.g.ự.c Lý Đông Đông, lạnh lùng : "Sau còn dám đến trêu chọc tao, cẩn thận cái mạng ch.ó của tụi mày. Còn nữa, đứa nào dám về nhà mách lẻo, , tao phế bộ của tụi mày."