Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 39: Cơn Giận Bùng Nổ, Giang Nguyệt Đập Nát Phòng Giang Tuyết

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:14:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Nguyệt về đến nhà thì trời tối, trong nhà bật đèn, bà nội cô nhà, chắc là yên tâm nên theo Cẩu Đản đến bệnh viện.

Giang Nguyệt qua phòng y tế một chuyến, phát hiện dân làng giúp họ dọn dẹp sạch sẽ, đóng cửa cài then.

Giang Nguyệt nấu cơm xong, ăn xong liền định về phòng sách.

mở cửa phòng, thấy cảnh tượng mắt, cơn giận của cô cứ thế bốc lên ngùn ngụt.

Phòng ngủ lộn xộn, quần áo chăn gối của cô... tất cả đồ đạc cắt nát thì cũng đập hỏng, trong phòng còn nhiều chuột c.h.ế.t, giường, gầm giường, trong tủ, bàn...

Tốt, lắm.

Trước đây cô luôn cẩn thận dè dặt, nhút nhát sợ sệt, luôn sợ phạm , với trong thôn gần như thù oán gì.

Người duy nhất hận cô thấu xương chỉ Giang Tuyết và Hà Thúy Liên.

Giang Nguyệt suy nghĩ nhiều, lao thẳng đến nhị phòng nhà họ Giang, đến ngoài cửa, thấy tiếng càn rỡ của Giang Tuyết.

"Tiểu Tuyết, hôm nay vui thế?" Hà Thúy Liên tò mò hỏi Giang Tuyết.

Giang Tuyết cũng giấu giếm, kể hết những việc , cuối cùng còn hả hê : "Mẹ, cái bà già bất t.ử mua cho con tiện nhân Giang Nguyệt nhiều đồ , đều là đồ mới, tức c.h.ế.t con , nó xứng dùng đồ như chứ."

Lần phòng Giang Nguyệt, cô thấy những thứ đó, liền nảy sinh ý phá hủy.

Thứ , cô sẽ phá hủy.

"Mẹ, ? Con tiện nhân đó sợ chuột, xem nó về phòng thấy những con chuột đó dọa c.h.ế.t , ha ha ha..." Giang Tuyết lớn chút kiêng dè.

Không tìm thấy thứ , cô cho Giang Nguyệt ghê tởm c.h.ế.t .

"Tiểu Tuyết, con những việc để dấu vết gì chứ, đừng để nó phát hiện, cái con hoang đó bây giờ dễ chọc ."

"Mẹ, yên tâm, cũng con tự tay , nó sẽ là con..."

Rầm——

Giang Nguyệt đá cửa vang trời.

Cánh cửa gỗ Giang Kiến Quốc lắp mấy ngày, cứ thế Giang Nguyệt đá nát.

Hai con Hà Thúy Liên và Giang Tuyết thấy khuôn mặt của Giang Nguyệt, sợ đến mức mặt trắng bệch.

"Mày, mày đến đây?" Giọng của Giang Tuyết run rẩy.

Giang Nguyệt bây giờ giống như ác ma đầy sát khí, ánh mắt hung dữ thể g.i.ế.c c.h.ế.t cô ngàn .

"Mày, mày qua đây." Giang Tuyết sợ đến mức lắp, trốn lưng Hà Thúy Liên.

Giang Nguyệt hai lời, lao tới túm lấy tóc cô lôi ngoài, đập xuống đất.

"A a a —— buông tao , Giang Nguyệt mày buông tao ——" Giang Tuyết kinh hoàng giãy giụa.

Giang Nguyệt túm tóc cô , nâng đầu cô lên, chút lưu tình tát bôm bốp mặt cô mấy cái, mặt Giang Tuyết sưng đỏ lên với tốc độ mắt thường thể thấy .

"Mẹ, cứu con ——" Giang Tuyết lóc, cầu cứu, nhưng Hà Thúy Liên dám tiến lên.

bắt gặp vẻ mặt hung thần ác sát của Giang Nguyệt là thấy sợ, bà quên cái bóng ma Giang Nguyệt đ.á.n.h tơi bời .

"Giang Nguyệt, mày mau buông tay, lát nữa bố mày về, chắc chắn nổi giận, ông nổi giận thì càng thích mày..."

Giang Nguyệt như Hà Thúy Liên, kiếp , Hà Thúy Liên chính là như , thường xuyên dùng Giang Kiến Quốc để áp chế cô.

Lúc đó, cô còn cầu xin chút tình cha đáng thương đó, cho nên, mỗi Hà Thúy Liên nhắc đến Giang Kiến Quốc, cô đều sẽ thỏa hiệp.

Dù bản thích, đến , chỉ cần nhắc đến Giang Kiến Quốc, cô đều sẽ thỏa hiệp tất cả.

bây giờ...

Bốp ——

Lại là một tiếng giòn tan, mặt Giang Tuyết càng sưng hơn.

"Vậy bà mau gọi ông về đây , gọi ông về xem, đ.á.n.h đứa con gái bảo bối của ông như thế nào." Giang Nguyệt chút do dự, tát Giang Tuyết tới tấp.

"Giang Tuyết, tay gãy mà còn sung sức thế, mày giỏi thật đấy. Nói , phòng tao phá thành như , ngoài mày , còn ai là đồng phạm của mày?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-39-con-gian-bung-no-giang-nguyet-dap-nat-phong-giang-tuyet.html.]

Mặt Giang Tuyết trắng bệch, cô ngờ Giang Nguyệt hết những lời của cô .

kiên quyết thể thừa nhận.

"Cái gì phòng mày, liên quan gì đến tao? Giang Nguyệt, mày đừng chuyện gì cũng đổ lên đầu tao, á~" Cơn đau mặt khiến cô nhịn hít hà.

"Được, thừa nhận cũng , dù mày cũng đền." Nói , cô như ném con b.úp bê rách, ném Giang Tuyết xuống đất, phòng Giang Tuyết.

Tay Giang Tuyết nối , gãy nữa.

Chẳng mấy chốc, cô đập nát phòng Giang Tuyết, đương nhiên tiền riêng của Giang Tuyết cô tìm hết.

Cô lắc lắc túi tiền trong tay mặt Giang Tuyết, đếm, bên trong hơn năm trăm đồng.

"Giang Tuyết, tao khuyên mày an phận một chút, điều một chút, nếu tao sẽ cho mày thê t.h.ả.m hơn!" Giang Nguyệt dùng túi tiền vỗ vỗ khuôn mặt sưng vù của Giang Tuyết, Giang Tuyết như một con kiến đang giãy c.h.ế.t, khinh thường thèm để ý.

"Giang Nguyệt cô đang gì, cô buông tay cho !" Lưu Đại Hải xông , một tay kéo Giang Nguyệt , kéo Giang Tuyết lưng che chở.

Giang Nguyệt phòng , loạng choạng một cái mới vững.

"Anh Đại Hải, cuối cùng cũng đến , hu hu hu... chị em điên , chị đ.á.n.h em, còn cướp tiền của em..."

Có lẽ cảm thấy chỗ dựa, Giang Tuyết lóc t.h.ả.m thiết, yếu đuối vô trợ nắm c.h.ặ.t lấy tay Lưu Đại Hải, lóc kể lể đủ loại tội trạng của Giang Nguyệt.

"Anh Đại Hải, chị em tiền, thật em thể cho chị , nhưng tại chị đ.á.n.h em, tiền chị cướp , chị vẫn buông tha cho em, hu hu hu... Anh Đại Hải, xem phòng của em..."

"Giang Nguyệt, cô là đồ đàn bà chanh chua, cô bắt nạt Tiểu Tuyết, gì cô cứ nhắm , cô như chỉ khiến càng thêm chán ghét cô! Mau xin Tiểu Tuyết."

Lưu Đại Hải vẻ mặt chán ghét Giang Nguyệt, giống như Giang Nguyệt là thứ gì đó khiến buồn nôn.

Giang Nguyệt dáng vẻ che chở Giang Tuyết của , dường như về kiếp .

Kiếp chính là như , hỏi cũng hỏi nhiều một câu, vĩnh viễn che chở Giang Tuyết.

Kiếp cô còn thấy khó chịu, nhưng bây giờ lòng cô chút gợn sóng.

"Xin ? Xin cái con nhà ! là tiện nhân xứng với gà, dính lấy như sam."

Giang Nguyệt hừ lạnh một tiếng, bỏ .

Cô liếc mắt một cái là nhận , Giang Tuyết và Hà Thúy Liên đều trúng độc của cô.

Xem chỗ mạch nha tinh đó bọn họ uống ít.

Cô đợi xem dáng vẻ đau đớn c.h.ế.t của bọn họ.

"Anh Đại Hải, tiền của em." Giang Tuyết lắc cánh tay Lưu Đại Hải mếu máo gọi.

"Đứng , để tiền ."

Giang Nguyệt đầu , lắc lắc túi tiền trong tay, : "Có bản lĩnh thì đến mà lấy."

Lưu Đại Hải dáng vẻ ngông cuồng của Giang Nguyệt, chỉ tức giận cứ tăng vùn vụt, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t kêu răng rắc.

Giang Nguyệt về đến nhà, thấy Giang lão thái đang lo lắng ngóng ở cửa, thấy Giang Nguyệt, liền đón : "Con bé , thế, thương ?"

Giang Nguyệt lắc đầu: "Bà nội, cháu , bà cần lo lắng."

Sắc mặt Giang lão thái vẫn khó coi, tiếp tục hỏi: "Phòng của cháu thế ?"

Giang Nguyệt lắc túi tiền trong tay : "Không , đền tiền ."

"Giang Tuyết ?"

Giang Nguyệt cũng giấu giếm, gật đầu.

"Lúc đầu bà nên đồng ý cho con nó cửa."

Giang Nguyệt nhớ lúc đầu, tức hộc m.á.u. Chuyện lúc đầu cũng công lao của cô.

Lúc đầu cô Hà Thúy Liên và Giang Kiến Quốc mê hoặc, khuyên bà nội đồng ý cho Giang Kiến Quốc cưới Hà Thúy Liên.

Nếu thời gian thể ngược , cô thật tát cho bản lúc đó một cái.

 

 

Loading...