Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 296: Lưới Trời Lồng Lộng, Ông Trùm Hắc Long Hội Sa Lưới

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:23:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con ngươi đục ngầu của Diệp Hưng Vượng đảo một vòng, khóe môi nhếch lên nụ : "Con ranh con cũng tinh ranh đấy, hổ là giống nòi của dòng chính Diệp gia."

Đây cũng là điểm khiến ông căm hận nhất.

Dòng chính, bất kể là Diệp Hưng Bang, Diệp Quân Hạo, là đám Diệp T.ử Dương, đều xuất sắc hơn đám dòng thứ bọn họ.

Mà khi Giang Nguyệt trở về, ông cũng phái điều tra, con bé , tuy lớn lên ở thôn quê, nhưng bản lĩnh nhỏ, thành tựu hiện tại bỏ xa nhiều cùng trang lứa.

Trong lòng ông cam tâm, nghĩ đến chuyện năm xưa, ngón tay gầy guộc gõ gõ lên cây gậy chống, "Năm xưa ông ngoại cháu nếu chịu ngoan ngoãn giao đồ , đến nỗi rơi kết cục đó? mạng bọn họ cũng coi như lớn, thế mà thể bò về từ quỷ môn quan. Đám phế vật nhà họ Triệu càng vô dụng, tìm thấy đồ thì thôi, còn để nhà họ Quý sống đến tận bây giờ, đồ vật đến tay cháu mà cũng phát hiện ."

"Giang Nguyệt, kho báu của Quý gia cháu đến đó ? Chìa khóa đang ở cháu đúng ? Bên trong đơn t.h.u.ố.c trường sinh ? Mau, mau đưa hết đồ cho nhị bá, chỉ cần cháu lời, nhị bá nhất định sẽ đối đãi t.ử tế với cháu." Trong mắt Diệp Hưng Vượng tràn đầy tia sáng tham lam u tối.

"Không ."

"Không ? Nếu y học bảo điển tổ truyền của Quý gia, y thuật của cháu thể tiến bộ thần tốc như ? Nếu kho báu của Quý gia, cháu lấy vốn ăn? Cháu đừng hòng lừa gạt nữa. Giang Nguyệt, kiên nhẫn của hạn."

"Tin đồn chỉ dừng ở kẻ trí."

Giang Nguyệt lùi nửa bước, giọng điệu bình thản như đang chuyện thời tiết.

"Ha ha ha ha —"

Diệp Hưng Vượng đột nhiên bật điên cuồng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt ho vài điểm m.á.u, b.ắ.n xuống nền đất xám xịt như những đóa hồng mai vỡ nát.

Mùi m.á.u tanh theo khí xộc mũi, Giang Nguyệt theo bản năng nhíu mày, nhưng tiến lên một bước: "Có cần xem giúp ông ? Có lẽ... thể chữa khỏi cho ông."

Trong giọng của cô cảm xúc, chỉ sự bình tĩnh đặc trưng của nghề y.

"Không cần , cháu chỉ cần đưa y học bảo điển của Quý gia cho , cho địa chỉ kho báu, giao chìa khóa đúng, là miếng ngọc bội ."

Trong lòng Giang Nguyệt kinh hãi, ngờ bọn họ tra ngọc bội, may mà cô chuẩn từ , sớm giả một cái.

Ngoài mặt cô biến sắc, nhẹ nhàng : "Chuyện kho báu thực sự , nhưng tổ tiên đúng là truyền một miếng ngọc bội."

"Đưa cho !" Trong mắt Diệp Hưng Vượng lóe lên tinh quang, ngón tay khô khốc gần như chọc mặt Giang Nguyệt.

Giang Nguyệt chậm rãi lắc đầu.

"Giang Nguyệt! Cháu dám giỡn mặt với ?" Giọng Diệp Hưng Vượng đột ngột cao v.út, mang theo sự giận dữ vì trêu đùa.

" giỡn mặt với ông bao giờ?"

Giang Nguyệt liếc bàn tay nổi đầy gân xanh của ông , cằm hất lên, ánh mắt quét qua góc tường, "Ngọc bội nãy bọn họ lấy ."

"Bọn họ" trong miệng cô, chính là mấy dòng thứ Trình gia nãy giờ xem kịch vui, lúc đang rón rén định chuồn êm.

Diệp Hưng Vượng phắt đầu , nghiêm giọng lệnh, thuộc hạ lập tức vây c.h.ặ.t lấy mấy .

Bản ông cũng từng bước tiến gần nhóm Trình Đức Thắng.

Giang Nguyệt nhân cơ hội kéo Giang Kiến Quân, Cao Xuân Hồng và Giang Viên Viên lẩn góc khuất trốn, thuận tiện phát tín hiệu cho nhóm Lục Minh Xuyên theo kế hoạch.

Gần như cùng lúc đó, bên ngoài truyền đến tiếng hô hoảng hốt: "Hội trưởng! Bên ngoài mai phục!"

Sắc mặt Diệp Hưng Vượng đổi kịch liệt, co chân định bỏ chạy, nhưng địch tốc độ của những quân nhân huấn luyện bài bản như nhóm Lục Minh Xuyên?

Chỉ trong chốc lát, ông và đám tay chân nhóm Lục Minh Xuyên bao vây.

"Hội trưởng, em yểm hộ ngài chạy ngoài." Một tên thuộc hạ trung thành của Diệp Hưng Vượng che chắn cho ông trốn góc tường.

Tiếng s.ú.n.g vang lên trong nhà máy bỏ hoang.

Mấy dòng thứ Trình gia c.h.ế.t ngay họng s.ú.n.g của Hắc Long Hội.

Giang Viên Viên thấy cảnh tượng m.á.u me như , suýt nữa thì hét lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-296-luoi-troi-long-long-ong-trum-hac-long-hoi-sa-luoi.html.]

May mà Giang Nguyệt nhanh tay lẹ mắt bịt miệng cô bé , để cô bé phát tiếng.

Giang Kiến Quân căng cứng , che chắn cho Giang Viên Viên, Cao Xuân Hồng và Giang Nguyệt ở lưng, đôi mắt cảnh giác bốn phía.

Giang Nguyệt hạ giọng trấn an: "Bác cả, bác gái, Viên Viên, đừng sợ, là Minh Xuyên đến cứu chúng ."

dứt lời, liền thấy tiếng Lục Minh Xuyên kêu gọi đầu hàng.

Người của quân đội bao vây nơi , của Hắc Long Hội chỉ còn nước đầu hàng.

Diệp Hưng Vượng dù bao nhiêu cam lòng, nhưng thấy em vây quanh , cuối cùng vẫn đầu hàng.

"Giang Nguyệt —! Mày đây." Diệp Hưng Vượng nghiến răng nghiến lợi gầm lên, lửa giận trong mắt như thiêu đốt .

"Ây, ở đây ."

Giang Nguyệt bước nữa, tay cầm một chiếc máy ghi âm, tự nhiên bên cạnh Lục Minh Xuyên, khóe miệng nhếch lên nụ ranh mãnh, vẫy tay với Diệp Hưng Vượng, giọng lanh lảnh.

"Tất cả những chuyện đều do mày thiết kế?"

"Oan quá nhị bá ơi, cháu vốn chỉ ai bắt cháu thôi, ai ngờ ngài tự dâng đến cửa." Giang Nguyệt lắc lắc chiếc máy ghi âm trong tay, phát đoạn đối thoại của bọn họ.

Rõ ràng cho ông , tất cả chuyện cô đều ghi âm .

Diệp Hưng Vượng , tức giận công tâm, thổ huyết ngất .

Giang Nguyệt lắc đầu, vẫn bước qua bắt mạch cho ông .

Lần , cuối cùng cô cũng tại ông vội vã đích tay như .

Ông u.n.g t.h.ư, là giai đoạn cuối, thời gian còn nhiều nữa.

Giang Nguyệt bình tĩnh bấm nhân trung cho ông tỉnh , còn kịp gì, Diệp Hưng Vượng đột nhiên vùng lên khó dễ.

Khuôn mặt dữ tợn vươn bàn tay gầy như que củi, bóp c.h.ặ.t lấy cổ cô, tròng mắt đục ngầu sung huyết vì kích động: "Đưa đơn t.h.u.ố.c trường sinh cho , đưa cho ..."

"Khụ khụ khụ... buông ..." Cảm giác ngạt thở tức thì bủa vây lấy Giang Nguyệt, cô ép lùi nửa bước.

Cơn đau kịch liệt do xương cổ họng chèn ép khiến cô tối sầm mặt mũi, nhưng đầu ngón tay vẫn theo bản năng móc mạch cổ tay đối phương.

Đồng t.ử Lục Minh Xuyên co rút, lao tới, lòng bàn tay như kìm sắt nắm c.h.ặ.t cổ tay Diệp Hưng Vượng, tiếng xương cốt lệch vị giòn tan hòa lẫn với tiếng quát giận dữ vang lên: "Buông !"

Diệp Hưng Vượng sức mạnh hất văng xuống đất, ho m.á.u vẫn lao lên, nhưng các quân nhân khác tiến lên bẻ quặt tay ấn xuống đất.

Giang Nguyệt thở hổn hển, cổ hằn lên mấy vết ngón tay tím bầm.

Lục Minh Xuyên đau lòng ôm lòng, vỗ nhẹ lưng giúp cô thuận khí.

"Đưa hết ."

Lưu Dương bọn họ nhận lệnh, lượt áp giải tất cả ngoài.

Nhóm Giang Viên Viên đều dọa sợ, lúc phản ứng , vội vàng chạy tới, giọng đầy lo lắng: "Chị, chị chứ?"

Giang Nguyệt xua tay: "Không c.h.ế.t ."

"Phủi phui cái mồm, c.h.ế.t ch.óc cái gì, chúng đều sống lâu trăm tuổi." Cao Xuân Hồng vết bầm tím cổ cô, hốc mắt đỏ hoe ngay lập tức.

Giang Kiến Quân cũng Giang Nguyệt với vẻ mặt đầy lo âu.

Sau một hồi tìm hiểu, Giang Nguyệt mới , hóa ba nhà bác cả Diệp Hưng Vượng phái bắt từ Ninh Thành đến đây.

Bên phía nhà máy bỏ hoang dọn dẹp hiện trường xong, Trương Thừa An dẫn hớt ha hớt hải chạy tới, vẻ mặt tiều tụy, quầng thâm mắt đặc biệt rõ ràng.

 

 

Loading...