Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 278: Vạch Trần Kẻ Phản Quốc, Lục Minh Xuyên Trở Về

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:22:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thứ ông là cái ?" Một giọng nam trầm thấp và đầy từ tính vang lên.

Đôi mắt Giang Nguyệt chợt sáng rực lên, mặt nở một nụ rạng rỡ.

"Minh Xuyên, về ?" Giang Nguyệt ngước mắt đàn ông đang sải bước tới, trong lòng tràn ngập niềm vui sướng.

Anh đen , cũng gầy .

Lục Minh Xuyên thấy cô gái nhỏ mà ngày đêm nhung nhớ, trong lòng ngập tràn vui sướng. Anh ôm lấy cô, hôn cô, với cô rằng thực sự nhớ cô.

... Lục Minh Xuyên dáng vẻ kiều diễm của cô, yết hầu bất giác lăn lộn, cuối cùng vẫn kiềm chế khát vọng trong lòng.

Anh đưa tay lên, động tác dịu dàng xoa nhẹ cái đầu nhỏ của cô, khóe miệng nhếch lên một nụ vô cùng ấm áp, khẽ : "Anh về ."

Anh đưa chiếc hộp trong tay cho Trình Văn Đức, : "Ông nội Trình, đây là đồ của Thụy Thảo Đường đưa cho ông. Bọn họ bên trong là di vật mà bố ông để ."

"Không!" Trình Văn Bác thấy chiếc hộp đó, khóe mắt nứt toạc .

Đó là con bài tẩy cuối cùng của ông , bọn họ thể .

Trình Văn Đức thấy chiếc hộp quen thuộc , hốc mắt lập tức đỏ hoe.

Đây là đồ của ông, ông từng thấy nó trong ngăn bí mật gầm giường của bố .

Ông đầy lưu luyến vuốt ve chiếc hộp.

lúc , từ phía Lục Minh Xuyên, một ông lão dáng còng xuống, mái tóc hoa râm, bước những bước lảo đảo nhưng đầy vội vã .

Trong mắt ông lão tràn đầy sự áy náy và tự trách, giọng mang theo chút nghẹn ngào, chậm rãi cất lời: "Trình thiếu gia, đây chính là chiếc hộp mà năm xưa bố dặn dặn , nhất định tận tay giao cho . Thật sự xin , những năm qua, chúng hồ đồ, Trình Văn Bác lừa gạt và xúi giục, thế mà giấu giếm thứ lâu như , mãi vẫn thể đưa cho ."

Trình Văn Đức , trong mắt lóe lên tia kinh ngạc và nghi hoặc. Ông cẩn thận đ.á.n.h giá ông lão mặt, năm tháng khắc lên khuôn mặt dạn dày sương gió những nếp nhăn nông sâu, nhưng đường nét trong ký ức sâu thẳm dần dần trùng khớp với mắt.

Ông thăm dò, giọng mang theo vài phần chắc chắn, hỏi: "Ông là... ông là A Lâm ?"

"Là đây, thiếu gia!"

A Lâm thể kìm nén nước mắt nữa, đưa tay lên lau, nhưng nước mắt như đê vỡ, tuôn rơi xối xả: "Bao nhiêu năm , cuối cùng cũng giao đồ tay ..."

"Thường Lâm, cái đồ khốn nạn !"

Trình Văn Bác gân cổ lên, phát tiếng gầm thét xé ruột xé gan, âm thanh đó như vắt từ sâu thẳm linh hồn, mang theo sự oán hận và cam tâm vô tận: "Bình thường tao đối xử với mày tệ, rốt cuộc mày phát điên cái gì, tại phản bội tao, lấy oán báo ân!"

Hai mắt ông trợn trừng, hung hăng trừng mắt Thường Lâm, như thể dùng ánh mắt nuốt sống lột da đối phương.

"Trình Văn Bác, ông đừng giả ngây giả ngô nữa!"

Thường Lâm hề sợ hãi đón lấy ánh mắt của Trình Văn Bác, nghiêm giọng quát mắng: "Những năm qua, ông những gì với thiếu gia, lừa gạt, hãm hại chúng bao nhiêu , trong lòng ông tự rõ!"

Nói đến đây, l.ồ.ng n.g.ự.c Thường Lâm phập phồng dữ dội, ông hít sâu một , bình tĩnh cảm xúc, ngay đó, giọng điệu càng thêm đau đớn và phẫn nộ: "Ông lừa chúng , hại chúng thì thôi , ông thế mà là một kẻ phản quốc! Ông quên mất năm xưa ai g.i.ế.c bố ông, còn cả bố nhà nữa ? Ông quên , nhưng quên!"

Lời dứt, giống như một quả b.o.m nặng ký ném đám đông, xung quanh lập tức xôn xao.

Mọi ghé tai bàn tán, mặt đầy vẻ khiếp sợ và khó tin. Không ai ngờ rằng, Trình Văn Bác bình thường luôn tỏ đạo mạo, thế mà là một tên phản quốc khiến căm ghét tột cùng, đòi đ.á.n.h.

Trình Văn Bác thấy ba chữ "kẻ phản quốc", sắc mặt lập tức trắng bệch như tuyết, còn chút m.á.u.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-278-vach-tran-ke-phan-quoc-luc-minh-xuyen-tro-ve.html.]

Đáy mắt ông nháy mắt sự sợ hãi và bất an lấp đầy, ánh mắt trốn tránh đảo quanh, giống như một con thú hoang thợ săn dồn đường cùng, nhưng vẫn còn ảo tưởng ngoan cố chống cự.

"Mày láo! Thường Lâm, mày ngậm m.á.u phun ! Rốt cuộc tao đắc tội mày ở , mà mày bịa lời dối tày trời để hại tao, dồn tao chỗ c.h.ế.t!"

"Ông đừng ngụy biện nữa, chứng cứ rành rành, ông thoát !"

Thường Lâm hừ lạnh một tiếng, lấy từ trong n.g.ự.c một cuốn sổ ố vàng, giơ lên vẫy vẫy, dõng dạc : "Nếu dạo ông ngày càng ngông cuồng, hành sự kiêng nể gì, còn thực sự phát hiện dã tâm lang sói của ông. Mấy ngày , vô tình thấy thứ trong nhà ông, đây chính là bằng chứng thép cho việc ông thông đồng với địch, bán rẻ đất nước!"

Nói , Thường Lâm sải bước tiến lên, hai tay dâng cuốn sổ cho Lục Minh Xuyên, vẻ mặt nghiêm túc: "Đoàn trưởng Lục, đây là thứ phát hiện trong nhà Trình Văn Bác, đó ghi chép chi tiết đủ loại tội ác cấu kết giữa Trình Văn Bác và đặc vụ nước Hoa Anh Đào. Ông chính là một tên đặc vụ nước Hoa Anh Đào từ đầu đến chân, là một tên cặn bã bán nước cầu vinh! Xin các nhất định đưa loại cặn bã như ông trừng trị pháp luật."

Đôi mày kiếm của Lục Minh Xuyên lập tức nhíu c.h.ặ.t thành hình chữ "Xuyên", ánh mắt lạnh lẽo như sương giá, khí tức quanh nháy mắt trở nên lạnh lẽo.

Anh nhận lấy cuốn sổ Thường Lâm đưa tới, động tác trầm nhưng mang theo sự tàn nhẫn thể nhầm lẫn, những ngón tay thon dài rõ khớp xương theo bản năng siết c.h.ặ.t mép sổ, các khớp ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch.

Anh nhanh ch.óng lật mở cuốn sổ, ánh mắt sắc như đuốc, quét qua từng dòng chữ đó. Mỗi khi một dòng, lông mày nhíu c.h.ặ.t thêm một phần, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy sự phẫn nộ và chán ghét.

Nhiệm vụ của chính là thâm nhập bắt giữ những đặc vụ nước ngoài vùng trong nước. Đáng tiếc mới thành công tóm một bộ phận đặc vụ, lúc đào sâu thêm thì manh mối đứt đoạn, nhiệm vụ buộc rơi bế tắc. Bọn họ vô cùng cam tâm, nhưng cũng chỉ đành tạm thời rút quân.

Không ngờ, trở về một chuyến, thế mà thu hoạch ngoài ý thế .

"Trình Văn Bác, thông đồng với địch bán nước, phản bội quốc gia, gan ông to lắm!"

Tình hình khẩn cấp, cho phép chậm trễ nửa điểm, Lục Minh Xuyên lập tức áp giải Trình Văn Bác về quân đội, đào sâu mạng lưới quan hệ phía ông .

Anh chỉ kịp sâu Giang Nguyệt một cái, liền mặc kệ sự giãy giụa của Trình Văn Bác, dẫn ông .

Giang Nguyệt tại chỗ, ánh mắt bám c.h.ặ.t lấy bóng lưng cao ngất như cây tùng của Lục Minh Xuyên, trong mắt tràn đầy sự lưu luyến và nỡ. Còn kịp với một câu t.ử tế, , khi nào mới thể gặp .

"Hoàn hồn thôi!" Khóe miệng Tống Phân nở một nụ tinh nghịch, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Giang Nguyệt, đó huơ huơ tay mắt cô, dáng vẻ lanh lợi đó giống hệt một con nai nhỏ hoạt bát.

Giang Nguyệt lúc mới chợt bừng tỉnh.

Hóa từ lúc nào, ba, họ của cô cùng với Trần Thi Vận, Tống Phân, Bạch Mộng Lan bọn họ đều tới.

"Sao qua đây?"

Giang Nguyệt kinh ngạc bọn họ.

"Bọn đến lâu ." Tống Phân ghé sát Giang Nguyệt, đôi mắt sáng lấp lánh, như thể phát hiện đại lục mới, hì hì hỏi: "Anh lính siêu trai nãy là đối tượng của ?"

Nói , cô còn bĩu môi về phía Lục Minh Xuyên rời .

Tống Phân và Bạch Mộng Lan cũng ở bên cạnh gật đầu lia lịa, ngọn lửa hóng hớt mặt bốc cháy hừng hực, ánh mắt tha thiết đó chỉ hận thể trực tiếp cạy miệng Giang Nguyệt để moi lấy đáp án.

Khóe miệng Giang Nguyệt nhếch lên, mặt hiện lên một nụ ngọt ngào, hào phóng thừa nhận: "Đó là chồng , Lục Minh Xuyên."

"Hả, thế mà là Lục Minh Xuyên? Các kết hôn ?"

Hai mắt Trần Thi Vận trợn trừng, tràn đầy khiếp sợ, giọng bất giác cao lên vài tông.

Trang web quảng cáo bật lên.

 

 

Loading...