Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 276: Muốn Chạy Trốn? Cửa Cũng Không Có! Trình Văn Bác Bị Vây Khốn
Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:22:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục lão gia t.ử trong lòng lo âu, dậy theo, Giang Nguyệt tay mắt lanh lẹ, nhẹ nhàng vươn tay , vững vàng ấn ông trở ghế, ôn tồn : "Lục gia gia, Hoắc Tiêu trưởng thành , ông lòng tin với em ."
Kiếp , thành tựu của Hoắc Tiêu vốn dĩ thấp, thời gian , rõ ràng trưởng thành hơn nhiều, huống chi mưa dầm thấm đất trong cảnh gia đình như bọn họ, Hoắc Tiêu tuyệt đối loại thanh niên ngây ngô hiểu sự đời, năng lực ứng đối các loại tình huống.
Lục lão gia t.ử mím môi, trầm tư một lát, trong đầu hiện lên sự đổi của Hoắc Tiêu nửa năm qua, cuối cùng chậm rãi gật đầu, coi như tán thành cách của Giang Nguyệt.
Lúc , Tôn lão mặt đầy tươi , về phía Trình Văn Đức, cảm khái : "Lão Trình , y thuật của ông so với quả thật là tinh tiến ít nha! mà, cô cháu gái của ông, y thuật còn lợi hại hơn ông vài phần, hậu sinh khả úy a!"
Trình Văn Đức sảng khoái tiếng, trong mắt tràn đầy kiêu ngạo, đáp: "Sóng xô sóng , đây là chuyện ?"
Ở Giang Nguyệt, ông thấy hy vọng truyền thừa của Trung y.
Trung y cũng là cặn bã gì, đó là tinh hoa trí tuệ tích lũy suốt năm ngàn năm của Hoa Hạ, ông chỉ mong nó thể đời đời lưu truyền, vĩnh viễn mai một.
"Cô nhóc quả thật xuất sắc, là nhân tài hiếm !" Tôn lão , ánh mắt nhiệt thiết rơi Giang Nguyệt, ngay đó ném cành ô liu, "Giang Nguyệt , hứng thú gia nhập Hiệp hội Y khoa của chúng ? Hiệp hội Y khoa của chúng tụ tập danh y khắp nơi cả nước, tài nguyên phong phú, khi gia nhập, bất luận là giao lưu học thuật, là thực tiễn lâm sàng, đều thể cung cấp cho cháu nhiều tiện lợi, đối với việc tinh tiến y thuật của cháu lợi ích lớn..."
Tôn lão thao thao bất tuyệt, trình bày chi tiết ưu thế của Hiệp hội Y khoa, tràn đầy mong đợi Giang Nguyệt thể gật đầu đồng ý, nhưng Giang Nguyệt chỉ lễ phép mỉm , trong lòng đối với việc cũng bao nhiêu hứng thú.
Sắc mặt Trình Văn Bác nháy mắt trở nên trắng bệch như tờ giấy, trong ánh mắt tràn đầy kinh hoảng và khó hiểu.
Ông thế nào cũng nghĩ thông, rõ ràng sớm tỉ mỉ sắp xếp xong xuôi tất cả, ông chỉ mua chuộc nhân viên chấm điểm, ngay cả thứ tự của những bệnh nhân , đều là ông sắp xếp từ , ông còn động tay động chân d.ư.ợ.c liệu.
tại tất cả đều thể như ý nguyện của ông ?
Rốt cuộc là ai giở trò?
Chẳng lẽ thật sự là Trình Văn Đức, nhớ tới ông thấy bọn họ và Tôn lão ở cùng một chỗ, Trình Văn Bác cảm thấy khả năng lớn, theo đó mà đến là sự hoảng sợ.
Vừa nghĩ tới vụ cá cược lập mặt lúc , cái giá thê t.h.ả.m trả khi thất bại, ông chỉ cảm thấy da đầu tê dại, đáy lòng dâng lên một trận bất an mãnh liệt.
Thừa dịp đám Giang Nguyệt hiện tại để ý đến ông , khó dễ ngay tại chỗ, tìm ông tính sổ, Trình Văn Bác nghĩ cũng nghĩ, xoay cắm đầu định chạy trốn khỏi chốn thị phi .
Chỉ cần bọn họ tìm thấy ông , bọn họ liền hết cách với ông .
ông xoay rời , Diệp T.ử Thịnh giơ máy ảnh lên, lệch nghiêng chặn ở mặt ông .
Trên mặt Diệp T.ử Thịnh treo nụ mang tính nghề nghiệp, giọng trong trẻo: "Bác sĩ Trình Văn Bác, xin chào, là phóng viên Diệp T.ử Thịnh của tòa soạn báo Nhân Dân, phỏng vấn ngài về cuộc thi giao lưu y thuật , hiện tại ngài tiện ? Ngài cái thế nào về thứ hạng cuộc thi , đối với thành tích hiện tại ngài đạt hài lòng ?"
"Không tiện, mau tránh !"
Trình Văn Bác tức gấp, hai mắt trừng lớn như chuông đồng, hung tợn gầm lên một tiếng, đột ngột vươn tay , một phen đẩy Diệp T.ử Thịnh .
Giờ khắc , ý niệm chạy trốn chiếm cứ bộ đại não của ông , khiến ông màng đến phong độ và thể diện gì nữa.
khi đẩy Diệp T.ử Thịnh , Trình Văn Bác mới phát hiện, đường của sớm đám Diệp T.ử Thần và Quý Hoằng Nghị chặn kín mít.
Mấy bọn họ khoanh tay n.g.ự.c, khóe miệng treo một nụ trêu tức, trong ánh mắt tràn đầy trào phúng, giống như đang im lặng tuyên bố: Muốn cứ thế nhẹ nhàng rời ? Cửa cũng !
Trình Văn Bỉnh và những khác của Trình gia thấy tình thế , vội vàng hé răng về phía Trình Văn Bác, ý đồ giúp ông giải vây.
mà, bọn họ còn mấy bước, một đám đàn ông vạm vỡ vây quanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-276-muon-chay-tron-cua-cung-khong-co-trinh-van-bac-bi-vay-khon.html.]
Những đàn ông ánh mắt lạnh lùng, thần sắc uy nghiêm, là dễ chọc.
Trình Văn Bác vốn dĩ còn tràn đầy mong đợi Trình Văn Bỉnh bọn họ thể tay giúp đỡ, nhưng khi ông ngước mắt sang, chỉ thấy bóng lưng Trình Văn Bỉnh và những khác đám vạm vỡ cưỡng ép đưa .
Sắc mặt ông nháy mắt trở nên càng thêm khó coi, môi run rẩy, trán mồ hôi to như hạt đậu lăn xuống, cả nôn nóng bực bội.
Giang Nguyệt vẫn luôn lưu ý động tĩnh của ông , thấy ông chịu thiệt, tâm trạng cô cực , khóe miệng tự chủ nhếch lên, ngậm một nụ nhàn nhạt, lẳng lặng màn kịch .
"Đều cút ngay cho tao!"
Tiếng gầm gừ ch.ói tai mang theo vài phần sụp đổ của Trình Văn Bác, nháy mắt phá vỡ sự ồn ào vốn của hiện trường, giống như một viên đá ném mặt hồ phẳng lặng, kích khởi ngàn tầng sóng.
Trong chớp mắt, tất cả mặt đều dừng động tác trong tay, từng ánh mắt như đèn pha, đồng loạt b.ắ.n về phía ông .
Giang Nguyệt thấy thế, khóe miệng nhếch lên một độ cong rực rỡ mang theo vài phần trêu tức, giọng thanh thúy êm tai vang lên từ tốn trong hiện trường:
"Đồng chí Trình Văn Bác, ông đây là lửa sém lông mày, vội vã thế? Cũng đừng quên, vụ cá cược giấy trắng mực đen chúng lập đó, đến bây giờ còn thực hiện đấy."
Lời của cô nhẹ nhàng, giống như b.úa tạ, gõ trong lòng Trình Văn Bác, cũng khiến mặt nháy mắt lấy tinh thần, nhớ tới vụ cá cược Trình Văn Bác lập với Giang Nguyệt và Trình Văn Đức khi thi đấu.
Trình Văn Bác lời của Giang Nguyệt, chấn động mạnh, mặt lúc trắng lúc đỏ, khó coi như lột sạch quần áo công chúng.
Hai mắt ông trừng Giang Nguyệt, trong ánh mắt phẫn nộ, sợ hãi.
Ánh mắt của những xung quanh như kim châm ông , ông chỉ cảm thấy chốn dung , hai tay theo bản năng túm c.h.ặ.t vạt áo, đốt ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch.
Hai chân cũng nhũn , như trong nháy mắt, ông thậm chí trực tiếp tê liệt ngã xuống đất, trốn tránh tất cả những thứ , những cái khác còn là thứ yếu, tay của ông là ngàn vạn thể đứt.
Hai mắt ông vằn vện tia m.á.u, tràn đầy cam lòng và giãy giụa, nội tâm một giọng đang điên cuồng kêu gào: Không, ông tuyệt đối thể cứ thế dễ dàng nhận thua! Trận so tài , ông mưu tính lâu, đầu tư nhiều tâm huyết, thể thua uất ức như ?
Ông đột ngột ngẩng đầu lên, ngạnh cổ, gào thét khản cả giọng, giống như là thể tìm cho một tia mặt mũi: "Lần tính! Các chắc chắn gian lận, nhất định là các sắp xếp !"
"Trình Văn Bác!"
Tôn lão nghiến răng, từng chữ từng chữ nghiêm nghị hô lên tên ông , giọng dường như cuốn theo băng sương, lộ sự tức giận đến cực điểm, nhiệt độ của bộ hiện trường dường như cũng vì thế mà giảm xuống vài phần.
Ông ngờ Trình Văn Bác thế mà còn túm lấy cái buông.
Trình Văn Bác giờ phút vò mẻ sứt, bất chấp tất cả, ông chút sợ hãi thẳng Tôn lão, : "Tôn lão, trong lòng rõ ràng, ngài và bọn họ giao tình cạn. so tài y thuật, liên quan đến công bằng công chính, cũng thể bởi vì tầng quan hệ , mà thiên vị bọn họ chứ!"
"Cậu... Cậu quả thực hoang đường đến cực điểm!"
Tôn lão tức giận đến run rẩy, ngón tay run rẩy chỉ Trình Văn Bác, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.
Ông ngàn vạn ngờ tới, Trình Văn Bác công khai hắt nước bẩn lên , đây rõ ràng ám chỉ ông thao túng ngầm cho đám Giang Nguyệt, phá hoại sự công bằng của cuộc thi !
Tôn lão chọc tức đến mức suýt chút nữa vững...