Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 26: Chuyện Nhỏ Thôi Mà

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:14:41
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nào, dậy, chúng cùng .”

“Không, cô mau , nổi nữa , cô mau .” Hoắc Kiêu nước mắt kiểm soát mà tuôn rơi, vội vàng Giang Nguyệt rời , sợ liên lụy đến cô.

Giang Nguyệt thấy chiếc xe buýt đang chạy tới từ xa, đỡ Hoắc Kiêu dậy: “Nhanh lên, xe tới , chúng cùng lên xe.”

Hoắc Kiêu lúc cũng thấy chiếc xe buýt đang chạy tới từ xa, mắt sáng lên, như thể thấy ánh sáng trong bóng tối.

Hai dìu ven đường.

Xe buýt ngày càng gần, Hoắc Kiêu nở nụ , nhưng chẳng mấy chốc, nụ của cứng môi.

Xe buýt đến, mà những kẻ bắt đến.

Chúng bao vây Giang Nguyệt và Hoắc Kiêu.

“Thằng nhóc con, mày còn dám chạy, xem đ.á.n.h gãy chân mày !”

“Yo, còn thích lo chuyện bao đồng ? Không tệ tệ, tao thích.” Gã đàn ông cầm đầu mặc một bộ đồ hoa hòe, ngạo mạn.

Thêm một , thể bán thêm một khoản tiền, vui cho ?

“Các để cô , sẽ về cùng các .” Hoắc Kiêu cố gắng thẳng , che chở Giang Nguyệt lưng.

“Cô mau lên xe , cần quan tâm đến .” Cậu nhỏ với Giang Nguyệt.

Giang Nguyệt nhún vai, hiệu cho Hoắc Kiêu đường: “Đi .”

Chiếc xe buýt dừng , ngược còn tăng ga rời .

Hoắc Kiêu mặt đầy vẻ bực bội, trong mắt tràn ngập tuyệt vọng: “Lát nữa sẽ giữ chân chúng, cô chạy , đừng đầu .”

“Còn ? Tiểu t.ử, xem các bây giờ còn ? Ha ha ha…”

Bọn buôn phá lên, ngông cuồng và khinh miệt.

“Ha ha, đại ca, thằng nhóc tự dâng đến cửa tuy gầy, nhưng trông cũng , thằng nhóc chắc cũng bán giá .”

“Không ngờ thu hoạch bất ngờ , nào, bắt hết chúng .”

Những gã đàn ông cợt tiến gần Hoắc Kiêu và Giang Nguyệt.

Giang Nguyệt kéo Hoắc Kiêu lưng, vỗ vai , cho một ánh mắt an tâm, hiệu đừng nóng vội: “Cậu nghỉ ngơi cho khỏe , đám giao cho .”

dứt lời, xung quanh là một tràng , như thể một câu chuyện lớn.

“Tiểu t.ử, mày tưởng mày là ai hả, ngoan ngoãn bó tay chịu trói, còn thể bớt ăn đòn, ha ha ha…”

Giang Nguyệt quét mắt một vòng đám đàn ông đang ngạo mạn, tổng cộng mười hai , ai nấy đều mặc quần áo sặc sỡ, tay cầm gậy gộc, hề coi lời của Giang Nguyệt gì.

Giang Nguyệt cong môi , ngoắc ngón tay với chúng, khinh miệt : “Cùng lên , đừng lãng phí thời gian.”

Ánh mắt của đám đàn ông đối diện lập tức trở nên lạnh lẽo, như thể xúc phạm.

“Thằng nhóc thối, rượu mời uống uống rượu phạt! Anh em, chúng cũng đừng lãng phí thời gian, cùng lên, bắt hết chúng về.”

“Cẩn…” Chữ “thận” còn kịp , Hoắc Kiêu kinh ngạc há hốc mồm.

Nhìn đám buôn đang la hét mặt đất, Giang Nguyệt đang ung dung bình thản, thật hoang đường, quá hoang đường.

Nếu tận mắt chứng kiến, dám tin, đám đàn ông đang la hét đất , là do nữ đồng chí trạc tuổi mắt đ.á.n.h.

Giang Nguyệt xoa xoa nắm đ.ấ.m đỏ của , hài lòng gật đầu.

Cơ thể nước linh tuyền thanh tẩy thật tệ, cô cảm thấy còn đ.á.n.h giỏi hơn cả kiếp .

Bọn buôn thể nào ngờ , nhiều như , gục ngã tay thằng nhóc gầy gò nhỏ bé mắt.

Nếu chính họ trải qua, họ cũng , nắm đ.ấ.m nhỏ như , đ.á.n.h đau đến thế.

Mấy tên buôn vẫn luôn quan sát nhất cử nhất động của Giang Nguyệt, thấy cô chú ý đến chúng, định chạy.

dậy, “bịch” một tiếng ngã xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-26-chuyen-nho-thoi-ma.html.]

Giang Nguyệt nghịch viên đá trong tay, từng bước tiến gần chúng: “Muốn chạy trốn ngay mí mắt ? Tưởng mù thật !”

khách khí mà đá thêm mỗi một cước.

Lại là một tràng la hét t.h.ả.m thiết vang lên.

Giang Nguyệt dứt khoát cởi quần áo của chúng trói tất cả .

Trong chốc lát, ven đường thêm mười hai đàn ông cởi trần, trói quặt tay chen chúc .

Nhìn từ xa, thật chướng mắt bình thường.

Giang Nguyệt xong việc, phủi bụi tay, về bên cạnh Hoắc Kiêu, “Chuyện nhỏ thôi mà, ngậm miệng .”

Hoắc Kiêu hồn, ngậm miệng , vẻ mặt sùng bái Giang Nguyệt: “Nữ hiệp, chị lợi hại quá, chị tên gì, chị chính là thần của em.”

Giang Nguyệt toát mồ hôi: “Giang Nguyệt, tên của , lớn hơn , gọi là tỷ. Sau bớt mấy cuốn sách linh tinh , vết thương còn đau ?”

Hoắc Kiêu điên cuồng lắc đầu, mắt sáng lấp lánh chằm chằm Giang Nguyệt: “Nguyệt tỷ chị chính là tỷ tỷ ruột của em!”

Lúc , một chiếc xe jeep chạy tới từ xa.

“Lão đại, là cái gì?” Lưu Dương từ xa thấy những đống trắng hếu bên đường.

“Lão đại, những đang ? Chơi trò lưu manh ? À đúng, lão đại, là Giang Nguyệt, còn , lão đại là em họ của ?”

Chiếc xe jeep dừng mặt Giang Nguyệt và Hoắc Kiêu.

Cửa xe ghế phó lái nhanh ch.óng mở , một bóng cao lớn thẳng tắp bước xuống xe.

Người đàn ông mặc một bộ đồ rằn ri, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén khóa c.h.ặ.t Giang Nguyệt và Hoắc Kiêu.

Hoắc Kiêu thấy đến, mắt sáng lên: “Anh họ.”

“Anh họ đang ở trong quân đội ? Sao ở đây?”

Lục Minh Xuyên khẽ nhíu mày, từ xuống một lượt, đó chuyển ánh mắt sang Giang Nguyệt bên cạnh : “Cảm ơn cô cứu em họ .”

Anh ngờ, thành nhiệm vụ đến nhà một chuyến, tin em họ mất tích, một ngày một đêm tìm thấy .

Anh lập tức cử tìm, điều tra mới , gần đây ở Ninh Thành một băng nhóm buôn manh động, ít trẻ em và phụ nữ mất tích.

Họ theo manh mối, cuối cùng tìm hang ổ của bọn buôn , nhưng một bắt trốn thoát, băng nhóm buôn cử hơn mười truy đuổi.

Cậu bé trốn thoát thể là em họ của , theo manh mối truy tìm đến đây.

Không ngờ gặp Giang Nguyệt, mà Giang Nguyệt còn cứu em họ của .

“Không gì, còn thương, đưa đến bệnh viện .” Giang Nguyệt cứu mong nhận báo đáp gì, cô chỉ theo ý , Giang Tuyết mạo nhận công lao mà thôi.

, những chính là những kẻ bắt , xem xử lý .”

Lúc Lưu Dương tới, chỉ mười hai tên buôn trói quặt tay : “Đồng chí Giang, họ là do cô đ.á.n.h ?”

, là Nguyệt tỷ của em đ.á.n.h, chị lợi hại lắm…”

Giang Nguyệt kịp mở miệng, Hoắc Kiêu vẻ mặt sùng bái kể quá trình Giang Nguyệt đ.á.n.h .

Giang Nguyệt những lời khoa trương của , cũng chút ngại ngùng.

Lưu Dương chút nghi ngờ, trực tiếp giơ ngón tay cái với cô.

Anh thấy Giang Nguyệt đ.á.n.h , thể đ.á.n.h, nhưng cô thể đ.á.n.h thắng mười hai đàn ông cao lớn hơn , điều thể khiến khâm phục.

Lục Minh Xuyên lạnh lùng quét mắt qua Hoắc Kiêu: “Cô nhỏ hơn , gọi cô là tỷ?!”

“Thật mười tám , chắc là lớn hơn , các cứ bận việc , .” Giang Nguyệt chút ngại ngùng giải thích.

Cô cũng tại giải thích, chỉ là Lục Minh Xuyên hiểu lầm.

 

 

Loading...