Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 241: Vạch Trần Giấy Tờ Giả, Ba Vị Lão Gia Tử Đến Chống Lưng
Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:21:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Quốc Đống vốn dĩ còn nghĩ, đừng sự việc quá lớn, lúc thấy mấy vị đến, ông lập tức chuyện nữa, sự phát triển của việc , ông thể kiểm soát nữa .
Mà Cục trưởng Vương vẫn luôn ở một bên, lên tiếng, thu hết thảy trong mắt, càng cảm thấy mềm nhũn.
Không cần bất kỳ ai nhắc nhở, hai đàn ông ba Lục lão gia t.ử đưa đến, trực tiếp khai hết những việc dòng thứ Trình gia nhờ bọn họ .
Địa khế mà Trình Đức Thắng lấy , chính là do dòng thứ Trình gia nhờ bọn họ giả.
Năm 1966, nhà nước gần như nắm quyền quản lý và phân phối nhà ở tại tất cả các thành phố, nhà ở thành phố đa phần là nhà công.
Đương nhiên, cũng một ít nhà ở tư nhân cải tạo.
Nhà cổ họ Trình qua cải tạo, thuộc sở hữu tư nhân, địa khế vẫn hiệu lực.
Cũng nghĩa là, nhà cổ họ Trình, vốn dĩ vẫn là của Trình Văn Đức.
Rất nhiều chuyện của dòng thứ Trình gia, mặt đều trắng bệch.
Cục trưởng Vương tiến lên chào hỏi Lục lão gia t.ử, Diệp lão gia t.ử, Quý lão gia t.ử xong, quát mắng nhóm Trình Đức Thắng một trận, lệnh cho bọn họ nhanh ch.óng trả đồ của Trình Văn Đức cho ông , dọn khỏi nhà cổ họ Trình.
Giang Nguyệt:...
Nhóm Trình Văn Đức:...
Chu Quốc Đống thấy bạn già của , trong lòng thầm mắng một tiếng, liền phối hợp với ông hành sự.
"Không, , chúng dọn."
"Đây là nhà , tại dọn ."
"..."
Lập tức, dòng thứ Trình gia náo loạn thành một đoàn, ai chịu dọn đồ, thậm chí cố ý chặn cửa lớn, cho khác .
Tưởng rằng như , khác liền gì bọn họ nữa.
Trình Đức Thắng và Trình Văn Bỉnh mặt xanh mét, lời bảo nhà dọn nhà.
Ánh mắt bọn họ rơi Trình Văn Đức đang xe lăn.
Trình Đức Thắng run rẩy đến mặt Trình Văn Đức, mặt nặn một nụ , bộ dạng đó còn khó coi hơn , ngũ quan như tùy ý ghép với , khóe miệng miễn cưỡng nhếch lên, nhưng khó giấu vẻ khinh bỉ nơi đáy mắt.
"Văn Đức ," Trình Đức Thắng mở miệng, trong giọng mang theo vài phần thiết cố ý,
"Chúng đều là một nhà mà, chuyện gì thể xuống chuyện t.ử tế? Cháu và Xuân Ni về dưỡng già, chuyện , chúng thật lòng hoan nghênh."
Ông , giơ tay lên, khua khoắng trong trung, vẻ cực kỳ rộng lượng,
"Thế , chú với bọn họ, bảo bọn họ dọn nhà chính , cho cháu và Xuân Ni ở. Còn bọn chú , thì dọn nữa, đỡ giày vò. Cháu xem, bọn họ đều là hậu nhân của Trình gia , cũng đều là hậu bối của các cháu, , chắc chắn sẽ hiếu kính cháu và Xuân Ni thật ."
Trình Văn Đức bề , chú họ của , từng lúc ông cũng kính trọng ông .
Đáng tiếc, lòng tham đáy rắn nuốt voi.
Lúc cha dặn ông, bảo ông đề phòng của chi Trình Đức Thắng và Trình Văn Bỉnh một chút, đáng tiếc khi đó ông vẫn luôn nhớ đến cái của bọn họ.
Rốt cuộc vẫn là đ.â.m lưng.
Khóe miệng Trình Văn Đức nhếch lên, nở một nụ châm chọc, lạnh lùng : "Ông là ai, chúng quen ? Đây là nhà của , cha để cho , cho các trong vòng nửa tiếng đồng hồ bộ dọn , nếu hậu quả tự chịu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-241-vach-tran-giay-to-gia-ba-vi-lao-gia-tu-den-chong-lung.html.]
"Văn Đức, cháu thể chuyện như thế? Đây chính là chú hai của cháu!" Trình Văn Bỉnh mặt đầy giận dữ, lập tức lên tiếng quát.
"Chú hai? Năm đó chú hai ruột của dấn kháng chiến, vì báo hiệu tổ quốc dũng hy sinh . Ông là cái thứ hàng giả từ chui ? Còn năng lung tung, tin báo cảnh sát bắt ông ngay !"
"Mày... mày..." Trình Đức Thắng chọc tức đến mức trực tiếp ngất , Trình Văn Đức lười ông thêm cái nào.
Ông vẫy vẫy tay với Giang Nguyệt : "Tiểu Nguyệt, cần nể mặt ông, cháu thế nào thì , ông bây giờ thấy những nữa."
"Được ạ, ông nội Trình, cháu lập tức giúp ông đuổi những kẻ vướng mắt ."
Giang Nguyệt bước tới , nở một nụ vô cùng hòa nhã với Chu Quốc Đống, giọng điệu như đang tán gẫu hỏi han: "Nhà xác định là của chúng , đồ đạc bên trong, chúng thể tùy ý xử lý chứ? Cải tạo nhà cửa, cũng là hợp pháp hợp quy nhỉ?"
Chu Quốc Đống còn trả lời, Cục trưởng Vương ở bên cạnh lập tức mở miệng : "Nhà của các , các thể tự chủ."
Đôi môi đỏ mọng của Giang Nguyệt cong lên một độ cong xinh , vẫy vẫy tay bên ngoài, nhanh, Hoắc Kiêu ôm hai thùng pháo lớn .
"Chị dâu họ, pháo chị cần đều ở đây."
Giang Nguyệt kiểm đếm lượng pháo, mặt tràn ngập nụ rạng rỡ: "Làm lắm."
Giang Nguyệt tùy tiện cầm lấy một bánh pháo, từ trong túi (trong gian) móc cái bật lửa chuẩn sẵn, ném cho Hoắc Kiêu một câu 'cầm đồ theo chị' xong, sải bước lớn xông về phía nhà cổ họ Trình.
Người xung quanh cô gì, ai nấy đều vô cùng tò mò vươn dài cổ .
Pháo?
Đây là ăn mừng lấy nhà ? những đó cũng dọn mà.
Đám dòng thứ Trình gia đang chặn ở cửa nhà cổ họ Trình, thấy nụ quỷ dị mặt Giang Nguyệt, trong lòng lập tức dâng lên một nỗi bất an, đều tự chủ lùi mấy bước.
"Cô cái gì, !"
Giang Nguyệt đột nhiên toét miệng với bọn họ, : "Có trẻ con thì bảo vệ trẻ con cho , hôm nay là ngày lành, ăn mừng thật to ông nội cuối cùng cũng thể quang minh chính đại về nhà . Các tránh , chạy loạn, pháo nổ thương thì trách đấy."
Dứt lời, Giang Nguyệt chút do dự dùng bật lửa châm ngòi một bánh pháo trong đó, vung tay ném về hướng Trình Kiến Lâm.
Trình Kiến Lâm thấy bánh pháo đó ném về phía , đồng t.ử chấn động, hoảng loạn thôi.
Đồng thời cũng hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Con tiện nhân nhỏ , mà dám dùng pháo nổ , c.h.ế.t.
Hắn nhất định cho con tiện nhân hậu quả của việc chọc .
Giá trị thù hận trong đầu ngừng tăng cao, cơ thể theo bản năng tránh sang một bên né bánh pháo đang ném về phía .
"Đùng đùng đoàng đoàng..." Từng bánh pháo nối tiếp như chuỗi hạt châu ném về phía cửa, uy lực pháo nổ nhỏ, ngay cả gạch xanh lớn lát mặt đất, cũng in hằn những vệt đen sì.
Trong chốc lát, đám tộc nhân dòng thứ Trình gia vốn còn đang tụ tập nhà cổ họ Trình, lập tức tan tác như chim vỡ tổ. Trong đám một mảnh hỗn loạn, tiếng kinh hô, tiếng c.h.ử.i rủa vang lên ngớt, nhiều trong lúc hỗn loạn chen lấn ngã xuống đất, hoảng loạn chạy trốn giẫm đạp mấy cái, cảnh tượng hỗn loạn chịu nổi.
Trình Kiến Lâm hai mắt trừng lớn tròn xoe, trừng trừng Giang Nguyệt, trong mắt phảng phất như phun lửa, hung tợn mắng: "Con tiện nhân, mày đây là c.h.ế.t!"
Vừa dứt lời, như con trâu điên, lao mạnh về phía Giang Nguyệt.
Giang Nguyệt giống như lưng mọc mắt, cũng , giơ tay ném một bánh pháo qua.
Lần , Trình Kiến Lâm căn bản kịp né tránh, pháo nổ vang , trong nháy mắt, da tróc thịt bong, tóc cũng nổ thành cái tổ gà, cả nhếch nhác chịu nổi, sống động như một tên ăn mày sa cơ lỡ vận bên đường.