Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 194: Rơi Vào Ổ Buôn Người, Giang Nguyệt Gặp Lại Cố Nhân
Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:20:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Minh Xuyên gọi điện thoại ngoài, ngờ nhận một tin tức, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc.
Cấp yêu cầu hỗ trợ vụ án mất tích nhân khẩu gần đây ở Ninh Thành.
"Đoàn trưởng, cuối cùng cũng tìm , nhiệm vụ, chúng hỗ trợ cảnh sát bên tìm kiếm những mất tích gần đây. Nhận tin báo, đám đó hôm nay thể sẽ hành động."
Lục Minh Xuyên nheo mắt, về hướng cửa hàng quần áo, đáy mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo thấu xương: "Đi, sắp xếp giám sát cửa hàng quần áo , những còn theo ."
Giang Nguyệt lâu như vẫn , hẳn là đám đưa .
Anh tuyệt đối thể để Giang Nguyệt xảy chuyện.
Giang Nguyệt gã đàn ông đưa vòng vèo qua bảy ngã rẽ tám khúc cua đến một khu sân viện, đưa một căn phòng, như vứt một mảnh giẻ rách, ném tùy ý xuống đất.
Giang Nguyệt mở mắt, nhưng thể cảm nhận trong phòng chỉ một .
"Lão Cẩu, hàng tồi, chỉ là còn là gái trinh ."
"Gọi tú bà xem thử chẳng sẽ ."
Theo lời gã đàn ông dứt, Giang Nguyệt liền thấy một giọng vô cùng lẳng lơ nũng nịu: "Đến đây, đến đây, để xem nào."
" , tuyệt đối là gái trinh, lô hàng là gái trinh." Tú bà khẳng định gật đầu, mụ luôn chuẩn, liếc mắt một cái là thể đối phương là thiếu nữ thiếu phụ.
"Tốt ." Gã đàn ông tên Lão Cẩu , vui vẻ lớn thành tiếng: "Trong lô hàng , chỉ con ranh là khuôn mặt non nớt đến mức thể bóp nước, nếu vì bán giá cao, tao cũng nếm thử mùi vị ."
"Thôi Lão Cẩu, Hổ Ca bảo chúng tối nay chuyển hàng , thể hỏng việc của Hổ Ca ."
"Biết , , ăn chút gì thôi, đói c.h.ế.t ông đây ."
Cửa phòng một nữa đóng , Giang Nguyệt cẩn thận lắng âm thanh xung quanh, lặng lẽ mở mắt .
Nhìn thấy trong phòng đang giam giữ mười mấy cô gái trẻ, ai nấy đều khuôn mặt tiều tụy, trong mắt mang theo sự hoảng sợ và tuyệt vọng.
Ở bên cạnh cô, cũng một cô gái tỉnh đang , cô gái đó lưng về phía cô.
Vừa ý tứ của đám , hôm nay bọn chúng sẽ chuyển các cô nơi khác.
Giang Nguyệt dậy, lúc cô gái bên cạnh khẽ rên một tiếng, cũng từ từ dậy.
"Đây là ?"
Cùng với giọng của cô gái vang lên, Giang Nguyệt khiếp sợ xoay cô : "Lý Tiểu Vân!"
Giang Nguyệt dù thế nào cũng ngờ tới, Lý Tiểu Vân mà cũng bắt đây.
"Tiểu Nguyệt, cũng ở đây? Đây là ?" Lý Tiểu Vân dường như vẫn tỉnh táo, đáy mắt hiện lên một mảnh mờ mịt.
Giang Nguyệt cạn lời, dùng sức nhéo tay cô một cái để cô tỉnh táo .
"Á~ đau!"
Lý Tiểu Vân lúc tỉnh táo, ánh mắt quét xung quanh, nhớ cảnh tượng khi hôn mê, sợ hãi đến mức run rẩy.
Không đợi Giang Nguyệt hỏi, cô tự kể đầu đuôi sự việc.
Hóa đường , cô thấy một bà cụ ngã, liền bụng đỡ bà cụ dậy đưa về nhà.
Bà cụ mời cô nhà uống , kết quả uống xong đầu óc cô liền trở nên choáng váng, trong lúc mơ màng cô nhớ một gã đàn ông đang về phía ...
Cô vội vàng kiểm tra quần áo của , khi xác định quần áo vẫn còn nguyên vẹn, giọng run rẩy hỏi Giang Nguyệt: "Giang Nguyệt, chúng gặp bọn buôn ? Sao cũng bắt tới đây?"
Cô hối hận, cô nên đưa bà già đó về nhà, như cô sẽ bắt, cũng cô việc, liệu ai cô mất tích .
Cô hiểu, thủ của Giang Nguyệt chẳng ? Sao cô cũng bắt đây?
"Giang Nguyệt, tớ sợ." Nước mắt Lý Tiểu Vân khống chế mà rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-194-roi-vao-o-buon-nguoi-giang-nguyet-gap-lai-co-nhan.html.]
Giang Nguyệt ôm lấy cô , âm thầm an ủi.
Không lâu , bên ngoài liền truyền đến tiếng ồn ào.
Giang Nguyệt khẽ lắc đầu với cô , hiệu cho cô đừng lên tiếng.
Cô rón rén bước đến gần cửa, qua khe cửa bên ngoài.
Bên ngoài sân thêm mấy gã đàn ông lực lưỡng tới, cộng thêm những kẻ vốn ở đây, hiện tại bên ngoài ít nhất mười .
"Lão Cẩu, hôm nay mày bắt về một con ranh xinh , em lâu khai trai , là để em sướng một chút?"
Gã dứt lời, cổng lớn của sân viện liền đạp một cước, một gã đàn ông dáng khá cao, vẻ mặt hung tợn xách theo hai vò rượu bước , gã đặt mạnh rượu xuống bàn, ánh mắt quét qua mấy gã đàn ông đang mặt.
"Lời của tao tụi mày coi như gió thoảng bên tai ? Hay là tụi mày lấy tiền nữa? Lần tao thấy những lời như nữa, uống rượu thì , nhưng bên trong đụng , hỏng việc, đừng trách tao nể tình em."
"Biết đại ca."
"Đừng quên lát nữa còn việc, tụi mày nếu thực sự phát tiết, thì đợi lô hàng chuyển , tùy tụi mày tìm ai phát tiết cũng . Nếu nữa, tao sẽ giúp tụi mày tìm đưa lên tận giường."
"Được, đại ca uy vũ."
"Lão Cẩu, đây, cùng uống."
"Được." Lão Cẩu giơ cái bát trong tay lên cụng ly với gã đàn ông đối diện, bắt đầu uống từng ngụm lớn.
Giang Nguyệt lúc cũng rốt cuộc rõ dáng vẻ của gã đàn ông tên Lão Cẩu bắt cóc cô.
Gã đàn ông dáng cao, khuôn mặt chữ điền, thoạt là một khá đắn, nhưng cái trò xa là buôn bán nhân khẩu.
Đám bên ngoài ăn uống vui vẻ, trò chuyện cũng rôm rả, thậm chí còn đang thảo luận xem nên nhân lúc còn thời gian ngoài bắt thêm vài về nữa .
Tuy nhiên cuối cùng bọn chúng đều ngoài.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, Giang Nguyệt cũng chắc chắn khi nào Lục Minh Xuyên sẽ đến, nhưng cô , nhất định sẽ đến.
Cô xem đám định chuyển các cô , đáng tiếc bọn chúng lảng tránh nhắc tới.
Giữa chừng chỉ ném vài cái bánh bao cho các cô.
Những cô gái trong phòng dường như quen , bánh bao ném , các cô lập tức lao về phía bánh bao, hoảng loạn nhét miệng, giống như mấy ngày ăn gì .
Lý Tiểu Vân ôm c.h.ặ.t lấy Giang Nguyệt, bụng kêu ùng ục, cũng dám giành giật những cái bánh bao đó.
Giang Nguyệt thấy , nhân lúc chú ý, lặng lẽ nhét một viên kẹo miệng cô .
Lý Tiểu Vân cảm nhận vị ngọt trong miệng, khiếp sợ về phía Giang Nguyệt.
Giang Nguyệt chớp chớp mắt với cô , hiệu cho cô mau ăn .
Sắc trời dần trở nên tối tăm, mặt trăng lặng lẽ lộ nửa khuôn mặt.
Tai Giang Nguyệt thính nhạy thấy tiếng bước chân bên ngoài ngày càng gần, cô lặng lẽ kéo Lý Tiểu Vân xổm xuống góc tường, tránh xa cánh cửa .
Không lâu , một tiếng "rầm" thật lớn vang lên, cửa phòng dùng sức đạp tung .
Cánh cửa gỗ chấn động phát tiếng cọt kẹt.
Một gã đàn ông vạm vỡ hung thần ác sát sải bước lớn , gã hùng hổ, giơ tay lên liền "bốp bốp bốp" tát thẳng đầu những cô gái , tiếng la hét kinh hãi, tiếng kêu đau đớn vang lên.
Gã đàn ông giống như thấy gì, trong giọng tràn đầy sự hung ác: "Đều ngậm miệng cho tao, dậy, ngoài xếp hàng cho t.ử tế."
Những cô gái trong phòng dọa đến mức dám lên tiếng nữa, các cô run rẩy, đáy mắt đều là sự sợ hãi và tuyệt vọng, nhưng các cô cũng dám chậm trễ, nơm nớp lo sợ, lảo đảo chạy ngoài sân, chỉ sợ chậm một chút sẽ đ.á.n.h.