Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 173: Màn Pháo Hoa Rực Rỡ Chỉ Dành Riêng Cho Em
Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:19:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Minh Xuyên cảm nhận ánh mắt nóng bỏng của cô, độ cong khóe miệng ngừng nhếch lên.
Giang Nguyệt càng thêm mê mẩn.
"Đẹp ?"
Lục Minh Xuyên đầu về phía cô, nụ mặt càng thêm rạng rỡ.
Mặt Giang Nguyệt nóng lên, lúc mới phát hiện xe dừng từ lúc nào.
Cô thầm mắng một tiếng, nhẹ nhàng vỗ mặt , sắc của mê hoặc chứ, tỉnh táo chút , đời đời kiếp kiếp thể yêu đương mù quáng.
Lục Minh Xuyên thu hết động tác nhỏ của cô đáy mắt, đột nhiên nắm lấy tay cô, thâm tình cô: "Đừng đ.á.n.h , ngứa tay, thể đ.á.n.h ."
Giang Nguyệt: "..."
Người đàn ông thật phạm quy, còn đặt tay cô lên khuôn mặt tuấn tú của .
Giang Nguyệt rút tay về, lúc mới chú ý tới, Lục Minh Xuyên mà lái xe đến một sườn núi, tầm ở đây vô cùng thoáng đãng, xuống , thể thấy ánh đèn vạn nhà trong thành phố.
Cô hoảng loạn mở cửa xuống xe hóng gió.
Lục Minh Xuyên thấy thế, cũng xuống xe theo.
"Nguyệt Nguyệt."
Ánh mắt Lục Minh Xuyên luôn đuổi theo bóng dáng cô, trong mắt chứa chan tình cảm.
Tim Giang Nguyệt đập nhanh hơn.
Tiếp đó, cô thấy Lục Minh Xuyên nở một nụ cực kỳ dịu dàng với cô, giọng trầm thấp du dương: "Nguyệt Nguyệt, Tết Nguyên Tiêu vui vẻ."
Cùng với tiếng của dứt, bầu trời đêm cách đó xa, nở rộ pháo hoa dày đặc.
Pháo hoa rực rỡ trong nháy mắt thắp sáng bầu trời đen kịt, ánh sáng ngũ sắc rực rỡ đan xen lẫn .
Giang Nguyệt cảnh như mộng như ảo mắt cho kinh ngạc đến ngây , kìm lòng che miệng , trong mắt tràn đầy sự tán thán và vui mừng.
Lục Minh Xuyên từ phía chậm rãi ôm cô lòng, tay vòng qua eo thon của cô, khóe miệng nhếch lên, trong ánh mắt tràn đầy dịu dàng và cưng chiều.
"Thích ?" Giọng trầm thấp từ tính của vang lên bên tai, thở ấm áp nhẹ nhàng lướt qua vành tai, khiến cô dâng lên một trận tê dại.
Tay Giang Nguyệt đặt lên tay , cả dựa , tìm một vị trí thoải mái an tâm, gật đầu thật mạnh, trong giọng giấu sự vui sướng kìm nén : "Đây là pháo hoa nhất em từng thấy. Lục Minh Xuyên, cũng chúc Tết Nguyên Tiêu vui vẻ."
Cô ngẩng đầu, ánh mắt vẫn pháo hoa đầy trời thu hút c.h.ặ.t chẽ.
Lần đầu tiên, nhiều pháo hoa như , là vì một cô mà nở rộ.
Cảm giác , cô thể diễn tả bằng lời.
Nụ mặt cô rạng rỡ và tươi sáng, đây là niềm vui phát từ nội tâm.
Cô đang ngắm pháo hoa, Lục Minh Xuyên đang ngắm cô.
Nghe lời của cô, độ cong khóe miệng ngừng nhếch lên, nụ càng thêm rạng rỡ.
Em vui vẻ, liền vui vẻ.
Giờ phút thấy cô vui vẻ như , cảm thấy tất cả đều đáng giá.
Màn pháo hoa hoành tráng kinh động thành phố , b.ắ.n trọn vẹn nửa tiếng đồng hồ mới kết thúc.
Pháo hoa dễ tàn, nhưng dư vị vô tận. Khi tia sáng rực rỡ cuối cùng tan biến trong màn đêm, để là sự hồi vị và quyến luyến vô tận.
Giang Nguyệt nỡ tại chỗ, hồi lâu di chuyển bước chân.
Lục Minh Xuyên buông cô , khoác chiếc áo khoác quân đội của lên cô.
"Trong núi gió lạnh, chúng về thôi."
Giang Nguyệt gật đầu, theo Lục Minh Xuyên cùng lên xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-173-man-phao-hoa-ruc-ro-chi-danh-rieng-cho-em.html.]
"Cảm ơn , Lục, đây là Tết Nguyên Tiêu đặc biệt nhất, vui vẻ nhất mà em từng trải qua."
Kiếp kiếp , hai đời , cô từng nghĩ tới, sẽ vì cô mà b.ắ.n một màn pháo hoa khổng lồ như , nhưng Lục Minh Xuyên lặng lẽ đưa cô trải nghiệm.
Mối tình , giống như một cuộc hành trình dài đằng đẵng và mệt mỏi, cô một gánh nặng tiến về phía , mỗi bước đều gian nan và chua xót. Cô dốc hết chân tâm, chút giữ mà trả giá, đổi là thất vọng và cô đơn vô tận.
Bị phớt lờ, qua loa lấy lệ, thậm chí cuối cùng vứt bỏ, khiến cô mệt mỏi rã rời, vết thương chồng chất.
Mà hiện tại Lục Minh Xuyên dùng từng cử chỉ nhỏ nhặt của , từng câu ấm áp, từng ánh mắt thâm tình, kể cho cô một câu chuyện khác biệt.
Anh đang dùng hành động cho cô , hóa cô cũng xứng đáng yêu, xứng đáng trân trọng...
Cô ưu tú dụng tâm như , đột nhiên, mong chờ, mong chờ tương lai của bọn họ...
Lục Minh Xuyên cưng chiều xoa xoa cái đầu nhỏ của cô: "Anh thích em gọi thẳng tên hơn. Nguyệt Nguyệt, chúng sẽ ngày càng hơn, cũng sẽ cố gắng hết sức , để em năm hạnh phúc hơn năm ."
Nếu thể, hy vọng mỗi một ngày lễ, đều thể cùng cô trải qua.
Ánh mắt Giang Nguyệt lấp lánh, về phía , môi khẽ mở: "Minh Xuyên?"
Lục Minh Xuyên tiếng bỗng nhiên đầu , bốn mắt , thấy ánh sáng lưu chuyển trong mắt cô, sửng sốt, ngay đó khóe miệng nhếch lên, lộ một nụ phát từ nội tâm: "Nguyệt Nguyệt, gọi nữa?"
"Minh Xuyên."
"Nguyệt Nguyệt."
"Minh Xuyên."...
Giang Nguyệt gọi một tiếng, Lục Minh Xuyên đáp một tiếng, cũng gọi bao nhiêu , cuối cùng hai ấu trĩ .
Lục Minh Xuyên chuẩn khởi động xe, thấy Giang Nguyệt thắt dây an , bèn nghiêng , cúi xuống vươn về phía cô...
Giang Nguyệt tưởng hôn cô, hô hấp ngưng trệ, thần kinh căng thẳng, khuôn mặt tuấn tú của ngày càng gần, theo bản năng nhắm mắt .
Tim cô đập nhanh thình thịch, trong l.ồ.ng n.g.ự.c như con nai con chạy loạn xạ, căng thẳng và mong đợi đan xen trong lòng.
Thời gian từng chút trôi qua, chỉ "tách" một tiếng, tiếng khóa dây an phá vỡ sự yên tĩnh vi diệu trong xe.
Cô chậm rãi mở mắt , thấy Lục Minh Xuyên ngay ngắn, đang chăm chú phía , chuẩn nổ máy xe.
Ánh mắt Giang Nguyệt cụp xuống, rõ là thất vọng hổ, một loại cảm xúc khó tả lan tràn đáy lòng.
Cô lặng lẽ mím môi, gò má ửng hồng, cảm thấy chút quẫn bách vì sự đa tình của .
Cô thầm nghĩ, hấp tấp như , chỉ giúp cô thắt dây an thôi mà, cô tưởng hôn cô chứ?
Haizz, thật là quá mất mặt.
Cô khỏi chút nghi ngờ, Lục Minh Xuyên cố ý .
Người đàn ông , từng đối tượng? Có từng yêu nhiều ?
Càng nghĩ, cô càng cảm thấy trong lòng thoải mái.
Cô , quá khứ của , cô tham gia, cũng cách nào đổi, nhưng trong lòng vẫn thấy là lạ.
Ngay lúc cô suy nghĩ lung tung, Lục Minh Xuyên nhận sự khác thường của cô, đầu , trong mắt mang theo một tia nghi hoặc: "Sao thế, thoải mái ?"
Giang Nguyệt vội vàng lắc đầu, giả vờ bình tĩnh : "Không , chỉ là... chỉ là... haizz, tóm , chỉ là thất thần thôi."
Cô nặn một nụ gượng gạo, hy vọng thể che giấu sóng gió trong lòng .
Lục Minh Xuyên ưu tú như , nếu đối tượng cũng là bình thường, nhưng tại trong lòng cô cứ thoải mái thế nhỉ?
Lục Minh Xuyên khuôn mặt nhỏ nhắn sắp nhăn thành bánh bao của cô, bàn tay to xoa lên đỉnh đầu cô, trong giọng mang theo sự cưng chiều: "Sao thế, đột nhiên vui ?"
Giang Nguyệt cứ thế chằm chằm , c.ắ.n môi, rối rắm hồi lâu, cuối cùng vẫn hỏi miệng.
"Trước từng đối tượng? Từng yêu mấy ? Sao đến giờ vẫn kết hôn?"