Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 171: Anh Năm Tỉnh Lại, Lục Minh Xuyên Khoe Vợ

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:19:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Về bệnh viện thôi, đến giờ về châm cứu cho năm em ." Không gì bất ngờ thì hôm nay năm cô thể tỉnh .

"Được."

Lục Minh Xuyên mở cửa xe giúp cô, cẩn thận che đầu cho cô, đợi cô trong xe mới đóng cửa , vòng sang bên lên xe.

Sau khi lên xe, vô cùng tự nhiên cầm lấy tay Giang Nguyệt xoa xoa giúp cô, đó bỏ túi áo .

Hai sát , khóe miệng luôn cong lên, từng hạ xuống, khiến cả ngũ quan của đều trở nên nhu hòa.

Lưu Dương ở ghế lái cuối cùng cũng , tại từ tối qua đến giờ, lão đại của còn vui hơn cả nhận thưởng.

Lão đại hiện tại, cứ như con công xòe đuôi , nụ rạng rỡ mặt còn ch.ói hơn cả hôm qua, suýt chút nữa lóa mắt .

Cậu nhịn huýt sáo một tiếng: "Lão đại, chúc mừng nhé. Chị dâu, lão đại của bọn em giao cho chị đấy. Sau nếu thấy tin đồn gì , chị ngàn vạn đừng tin, lão đại bọn em lợi hại lắm."

Lưu Dương dứt lời, ghế Lục Minh Xuyên đá một cái, cảnh cáo: "Lo lái xe của ."

Lưu Dương cảm nhận khí lạnh toát từ lão đại, rụt cổ , lão đại vẫn là lão đại.

báo với viện trưởng, Giang Nguyệt về đến bệnh viện thấy viện trưởng chuẩn xong đồ đạc.

Còn nhiều bác sĩ đang cung kính chờ đợi, trong tay còn cầm sổ tay.

Giang Nguyệt cũng giấu nghề, hào phóng thi châm ngay mặt bọn họ, chữa trị cho Diệp T.ử Kỳ.

Cô luôn ghi nhớ lời của ông già họ Kim, Trung y cần truyền thừa, cần thiết giấu giếm, học bao nhiêu thì tùy bản lĩnh mỗi , chỉ cần học để hại , ai học cũng cả.

Trên thực tế, trải qua nhiều năm chèn ép, Trung y hiện tại tổn thương nguyên khí, tinh hoa thực sự còn xuất hiện đời, thực sự còn thể kiên trì, ít càng ít.

Sau khi Giang Nguyệt châm cứu cho Diệp T.ử Kỳ xong, cũng rời ngay, trong lúc đợi Diệp T.ử Kỳ tỉnh , cô cũng giao lưu học hỏi với các bác sĩ trong bệnh viện.

Năng lực của cô là thể nghi ngờ, nhiều bác sĩ đều bằng cô, nhưng từ đó, cô cũng phát hiện điểm yếu của .

Có một vị bác sĩ Đông y già, chuyên nghiên cứu về hạng mục ông thích, hiểu nhiều hơn cô.

Không ai là hảo cả.

Cô nghĩ, cô lên đại học cô học cái gì .

Diệp T.ử Kỳ tỉnh đúng như dự kiến, khi cứu chính là Giang Nguyệt, kích động thôi.

"Em gái ? Lục Minh Xuyên, đang lừa ?"

Anh dứt lời, Giang Nguyệt xuất hiện ở cửa.

"Anh tìm em?"

"Giang Nguyệt? Em là con gái của bố? Là em gái ?"

Giang Nguyệt nhướng mày: "Nếu bố là Diệp Quân Hạo, thì đúng là là em gái ."

"Em gái, em gái, em thật sự là em gái . Em gái, năm Diệp T.ử Kỳ của em." Diệp T.ử Kỳ giãy giụa dậy.

Giang Nguyệt sải bước tới ấn xuống giường: "Ngoan ngoãn chút , yên đó, vết thương của lát nữa rách bây giờ."

"Được, , em gái." Diệp T.ử Kỳ chằm chằm Giang Nguyệt, đáy mắt tràn đầy vui mừng.

Anh cuối cùng cũng em gái , cũng em gái , "Anh Xuyên, Giang Nguyệt là em gái , em gái xinh ?"

Lục Minh Xuyên thấy dáng vẻ vui mừng của , về phía Giang Nguyệt, ánh mắt mang ừ một tiếng.

Tâm trạng Giang Nguyệt khi gặp Diệp T.ử Kỳ phức tạp.

Thực , đối với mấy trai hờ , lúc đầu cô bất kỳ mong đợi nào, dù kiếp , chính bọn họ một mực dung túng Giang Tuyết.

Nói oán là giả, cho đến khi Diệp T.ử Thần xuất hiện, sự bụng dành cho cô là xuất phát từ chân tâm.

Thời gian bọn họ ở chung nhiều, nhưng xác thực đối xử với cô , là một trai .

Diệp T.ử Kỳ sẽ đối xử với cô như thế nào, cứu là xuất phát từ bản năng của bác sĩ.

"Em gái, em ở đây? Không em nên ở Ninh Thành ?

Em gái, bố Ninh Thành đón tết với em ?

Bố Ninh Thành đón tết với em cũng báo với bọn một tiếng.

Em gái, năm chuẩn quà tết cho em, em nhận ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-171-anh-nam-tinh-lai-luc-minh-xuyen-khoe-vo.html.]

Em gái, năm buồn ngủ quá... Em gái, em gái , vui quá..."

Diệp T.ử Kỳ nhiều nhiều điều với Giang Nguyệt, đáng tiếc mãi, mãi, giọng càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng nhỏ...

Giang Nguyệt dáng vẻ cố gắng gượng nhưng gượng nổi của , thở dài một : "Đừng ngủ vội, uống chút nước hãy ngủ."

Giang Nguyệt pha một cốc nước Linh tuyền cho .

"Được." Diệp T.ử Kỳ mắt mở lên, nhưng vẫn ngoan ngoãn lời Giang Nguyệt, uống hết nước.

Giang Nguyệt giúp dém chăn.

"Mọi sắp xếp luân phiên trông chừng , thương khá nặng, thời gian tỉnh ngắn là bình thường, thể tranh thủ lúc tỉnh , đút cho chút nước hoặc thức ăn lỏng."

Giang Nguyệt lấy nước xong, trong nước thêm chút Linh tuyền.

"Giang Nguyệt, Minh Xuyên." Trần Triết đẩy Trần Cận đến gõ cửa.

"Sao hai tới đây?" Giang Nguyệt qua bắt mạch cho Trần Cận, thấy sức khỏe ngày càng , cảm thấy mừng cho .

"Vết thương của lành hẳn, ít thôi, đừng để động tới vết thương."

"Được, cảm ơn cô Giang Nguyệt." Trần Cận cảm ơn từ tận đáy lòng, Giang Nguyệt đối với em bọn họ đều ơn cứu mạng.

Thật Giang Nguyệt cũng khá bất ngờ, cô ngờ Lục Minh Xuyên và Trần Cận là bạn bè, còn là kiểu quan hệ .

Giang Nguyệt Trần Cận đến tìm Lục Minh Xuyên là việc, bèn nhường gian cho bọn họ.

Trần Triết và Giang Nguyệt cùng đợi ở cầu thang.

Trần Triết Giang Nguyệt thôi: "Giang Nguyệt..."

"Có việc gì?"

" thể đến xưởng của cả cô việc ?"

Giang Nguyệt nhướng mày: "Nhà nhiều công ty, nhà máy, cửa hàng như , vị trí nào thích hợp cho ?"

"Giang Nguyệt, cô giúp với Giang một tiếng ?" Trần Triết lắc cánh tay Giang Nguyệt nũng: " cùng với An Tâm, Giang Nguyệt, cô giúp mà."

Giang Nguyệt nghi ngờ về phía : "Anh thích An Tâm?"

Trần Triết đỏ mặt: "Không , chúng là bạn bè. chụp ảnh, ảnh chụp lắm. Giang Nguyệt, cô giúp..."

Giang Nguyệt giơ hai tay lên: "Dừng, đưa điện thoại của cả cho , tự mà hỏi . khuyên vẫn nên theo quy trình tuyển dụng, mấy ngày nữa xưởng của họ sẽ thông báo tuyển dụng, về thể để ý một chút."

"Được, cảm ơn cô Giang Nguyệt." Trần Triết vui vẻ nhảy cẫng lên.

Anh cả cô hiện tại tuy về Ninh Thành, nhưng công việc bên phía công ty, hiện tại là Triệu Hồng giúp trông coi.

Triệu Hồng là một khả năng thực thi mạnh, hơn nữa năng lực học tập cũng tệ.

"Cậu thế?" Lục Minh Xuyên đẩy Trần Cận tới.

Trần Cận tò mò em trai , là mấy ngày nay, thằng em của mặt ủ mày chau suốt .

Giang Nguyệt nhún vai, hiệu cho tự mà hỏi.

"Hai chuyện xong ? Vậy bọn em nhé?" Giang Nguyệt nắm tay Lục Minh Xuyên chào tạm biệt Trần Cận.

Trần Cận kinh ngạc tay hai nắm c.h.ặ.t lấy : "Hai đây là?"

Bàn tay to của Lục Minh Xuyên và bàn tay nhỏ của Giang Nguyệt mười ngón đan xen, đắc ý giới thiệu với Trần Cận: "Đối tượng của ."

Trần Cận: "..." Anh đây là suýt chút nữa đào góc tường của em?

"Hai ở bên từ bao giờ?"

"Nửa năm ."

Trần Cận chút ngại ngùng về phía Giang Nguyệt: "Giang Nguyệt, xin , ..."

"Không ." Giang Nguyệt đang đến chuyện gì, nhưng cô căn bản để trong lòng.

Hơn nữa biểu hiện của Trần Triết, là thích An Tâm mà tự .

 

 

Loading...