Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 160: Vòng Tay
Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:19:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Giang Nguyệt về phía ồn ào, cô dường như thấy một bóng dáng quen thuộc, nhưng khi nữa thì thấy .
Điều khiến cô bất ngờ là cô thấy Tề lão ở đây, chính là Quách lão gia t.ử mà cô từng gặp ở phố đồ cổ Ninh Thành.
Quách Khánh An và Quách Ngọc Thành đều chịu tội, mà Quách lão gia t.ử vô sự? Cũng đau đớn tột cùng? Còn tâm trạng đến đây tìm đồ cổ ?
Nhà họ Quách xảy chuyện lớn như mà danh tiếng của ông tổn hại ư?
Giang Nguyệt tò mò đ.á.n.h giá ông và mấy bên cạnh, đột nhiên, cô như phát hiện một thế giới mới.
Người đàn ông gần Quách lão gia t.ử nhất vài phần giống ông .
Không Quách Khánh An là con trai duy nhất của Quách lão gia t.ử ?
Xem , những gì đời thấy cũng chỉ là bề ngoài.
Giang Nguyệt chỉ họ thêm vài dời tầm mắt về phía đôi nam nữ đang tranh cãi với chủ sạp.
“Này đồng chí, đây là bảo vật gia truyền của nhà , tổ tiên nhà chúng từng quan lớn, chiếc vòng là vật ban thưởng, truyền qua mấy đời , tuyệt đối là hàng thật, cô mua thì đừng bừa.”
Chủ sạp là một đàn ông ăn mặc bình thường, ống quần còn dính bùn, nổi bật nhất là đôi giày chân một lỗ thủng rõ ràng.
Vương Ngọc Trân ông từ xuống , bĩu môi tin: “Ông đừng lừa , ông tên vị quan lớn trong gia tộc ông là gì ? Là hoàng đế nào ban thưởng?”
Chủ sạp lập tức hỏi khó.
Vương Ngọc Trân thấy , ánh mắt càng thêm đắc ý, giọng điệu mang theo vẻ khinh miệt: “Ông nội chính là chuyên gia trong lĩnh vực , từ nhỏ theo ông nội học hỏi, thứ là giả, chẳng qua thấy hợp mắt nên mới mua. Nói , bao nhiêu tiền?”
Vương Ngọc Trân chiếc vòng ngọc , càng càng thích, nỡ đặt xuống.
Chủ sạp thấy cô nhiều như , cũng lười nhảm thêm: “Hai nghìn tệ.”
“Cái gì? Hai nghìn? Ông cướp !” Vương Ngọc Trân trợn to mắt, kinh ngạc hét lên.
Quách Ngọc Trạch cũng giá của chủ sạp cho kinh ngạc.
“Ngọc Trân, đây là l.ừ.a đ.ả.o, mua .”
Tuy học hành t.ử tế về giám định đồ cổ với ông nội, nhưng cũng , ở nơi thế , mấy món đồ vặt vãnh nhiều nhất cũng chỉ đáng vài chục tệ, đắt hơn chút cũng chỉ trăm mấy, mở miệng đòi hai nghìn, đây là lừa họ ?
Phải rằng bây giờ một chiếc TV đen trắng còn đến một nghìn tệ, là thứ xa xỉ , món đồ nhỏ dựa mà đòi nhiều tiền như ?
Vương Ngọc Trân là nhà họ Vương, nhà họ tiền, bình thường ăn mặc dùng đều rẻ, nhưng nghĩa là khác thể tùy tiện lừa tiền của cô .
Cô tức giận chỉ mũi chủ sạp mắng: “Lão già, ông thấy chúng trẻ tuổi dễ bắt nạt, chúng kẻ ngốc ? đây là đồ giả, hai viên đá cũng là giả, mà ông còn dám mở miệng đòi hai nghìn? Năm mươi tệ bán ?”
Nói , cô cũng rút năm tờ đại đoàn kết, định ném xuống cầm vòng tay .
Mặt chủ sạp xanh mét.
Ông giật chiếc vòng tay.
“Không bán.” Chủ sạp trừng mắt Vương Ngọc Trân, mỉa mai : “Nhìn hai ăn mặc sang trọng, mà còn ép mua ép bán? Không tiền thì đừng giả đại gia, thật sự tưởng đồ của lão già dễ lấy ? Cút cút cút, nhặt của hời thì đừng đến chỗ . Tuổi còn nhỏ học điều , thật nhà dạy dỗ thế nào.”
Lời khiến Quách Ngọc Trạch và Vương Ngọc Trân đỏ bừng mặt.
Đặc biệt là Vương Ngọc Trân, mặt cô đầy tức giận: “Lão già thối, ông chuyện chú ý một chút, đừng chụp mũ. Ông bán rõ ràng là hàng giả, chịu mua là ông nên ơn, điều thì nhận .”
Nói , cô lấy một xấp tiền trong túi khoe: “Lão già thối, ông ai tiền? Bổn tiểu thư đây thừa tiền, chỉ là đồ giả của ông đáng tiền, bổn tiểu thư chịu cho ông năm mươi tệ là lắm .”
Giang Nguyệt chiếc vòng tay chủ sạp thu hút ánh .
Cô như khẩn trương xác nhận điều gì đó, kéo Giang Chí Đạt cùng qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-160-vong-tay.html.]
“Anh cả, chúng xem náo nhiệt, lát nữa nhớ đừng gọi tên thật của em, cứ gọi em là em gái hoặc Nhất Nhất, Lâm Nhất, còn là Lâm Phong.”
Giang Chí Đạt hiểu tại , nhưng vẫn đồng ý, trong lòng thầm nhẩm mấy tên giả của và Giang Nguyệt là ‘Lâm Phong’ và ‘Lâm Nhất’.
Nhiều chủ sạp mắt tinh thấy họ xách ít đồ, chỉ nghĩ họ là kẻ ngốc nhiều tiền, thi mời gọi họ đến sạp xem hàng.
Giang Nguyệt và Giang Chí Đạt coi như thấy.
Hai thẳng đến sạp hàng đang tranh chấp.
Ánh mắt Giang Nguyệt dừng chiếc vòng ngọc tay chủ sạp.
Đây là một chiếc vòng tay vàng nạm ngọc bích xanh, đó còn khảm đá ngọc lam và đá mã não, vô cùng .
Ngay từ cái đầu tiên, Giang Nguyệt cảm thấy chiếc vòng hợp với cô, cô đeo lên chắc chắn sẽ .
Thấp thoáng, cô dường như thấy chiếc vòng ở đó.
“Hai nghìn tệ ? Ông chủ, lấy.” Giang Nguyệt đưa hai nghìn tệ đến mặt chủ sạp.
Một xấp tiền giấy dày cộp, chủ sạp ngẩn , Vương Ngọc Trân và Quách Ngọc Trạch cũng ngẩn , theo là vẻ mặt thể tin nổi.
Hai nghìn tệ mà thật sự chịu mua chiếc vòng rách ?
Còn là một kẻ nhà quê?
“Ông chủ, ông đếm , chúng tiền trao cháo múc.”
“Khoan .” Vương Ngọc Trân cam tâm, chiếc vòng là cô trúng , dựa mà để cho con nhà quê mua .
“Đồ nhà quê, hiểu quy tắc , chiếc vòng là trúng .”
Giang Nguyệt “ồ” một tiếng, cô , “Vậy , cô trả tiền , cần nữa.”
Nói , cô thu tiền .
Vương Ngọc Trân thấy cô dứt khoát như , trong lòng dấy lên nghi ngờ.
Cô chắc chiếc vòng đồ cổ , cô chỉ thấy nó nên , nhưng bỏ hai nghìn tệ để mua thì cô cảm thấy đáng.
“Ngọc Trân, đừng để lừa, họ là một phe cả đấy, thấy cô tiền nên lừa cô thôi.”
Quách Ngọc Trạch sợ Vương Ngọc Trân bốc đồng trả tiền.
Hai nghìn tệ mua một chiếc vòng rách như , tuy tiền do trả, nhưng về nhà nếu ông nội trông chừng Vương Ngọc Trân cẩn thận, để cô tiêu tiền oan, chắc chắn sẽ mắng.
Ông nội coi trọng việc hợp tác với nhà họ Vương.
“Hai bệnh , mua thì cút, đừng ảnh hưởng lão già ăn.”
Chủ sạp nổi giận, tiền sắp tay lấy , ai mà khó chịu.
Hơn nữa đôi nam nữ còn vu khống ông tìm mồi chài, thật tức c.h.ế.t ông , lát nữa buôn bán , ông tìm ai mà .
Trong nhà còn đang chờ tiền dùng.
Chủ sạp Giang Nguyệt: “Đồng chí, cô đừng để ý đến họ, lão già bán hàng, quan trọng nhất là một chữ duyên, ép mua cũng ép bán. Hơn nữa, đồ cũ càng coi trọng một chữ ‘duyên’. Nếu cô thật lòng mua, chứng tỏ cô và món đồ duyên, lão già bằng lòng bán cho cô.”
Giang Nguyệt : “Ông lão thật chuyện, cũng cảm thấy và chiếc vòng duyên, ông thể cho xem vòng ? Những món đồ khác, nếu duyên, cũng sẽ mua.”
Vương Ngọc Trân mà suýt ói m.á.u, lời của lão già đang châm chọc họ ?