Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 142: Thích Cái Chân Của Cậu Á! Hiểu Lầm Tai Hại Của Giang Chí Thắng

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:18:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi theo công an, cô bé con Giang Nguyệt với ánh mắt mong mỏi: "Chị ơi, chị về nhà với em ? Nhà em giàu lắm, bố em sẽ cho chị nhiều tiền."

Giang Nguyệt nựng gò má trắng trẻo mịn màng của cô bé: "Không cần , chị thiếu tiền."

"Vậy chị chị dâu em ?"

Giang Nguyệt: "..."

Cô dở dở , nhéo cái má trắng trẻo của nhóc tỳ: "Em mau theo chú cảnh sát tìm bố , chị còn việc, đây."

Công an dẫn cô bé rời . Chuyến tàu trì hoãn hai tiếng đồng hồ cuối cùng cũng lăn bánh trở , Giang Nguyệt chỗ của .

Trần Triết cũng vị trí cũ. Lần , bật chế độ nhiều, nhưng đối tượng lắng đổi thành cô gái trẻ ngay bên cạnh.

Cô gái trẻ mang vẻ mặt sùng bái, đôi mắt sáng lấp lánh Trần Triết kể chuyện xảy .

Hai ríu rít trò chuyện, Giang Nguyệt cũng nhờ thế mà tên của cô gái trẻ, cô tên là An Tâm.

Lần công tác ở Bằng Thành.

Lý Văn gãi gãi đầu, đến mặt Giang Nguyệt, đ.á.n.h giá cô từ xuống : "Đồng chí, chúng từng gặp ?"

Giang Nguyệt nhướng mày, xem bộ dạng ngụy trang hiện tại của cô khá thành công, ít nhất Lý Văn cũng nhận .

"Là ." Giang Nguyệt lên tiếng.

Lý Văn thấy giọng quen thuộc , há hốc mồm: "Chị, chị dâu?!"

Người phụ nữ mặc bộ quần áo cũ nát, làn da ngăm đen, bên khóe miệng còn một nốt ruồi đen to tướng , là Giang Nguyệt ?

Lý Văn kinh ngạc đến mức cằm sắp rớt xuống đất.

Khóe miệng Giang Nguyệt giật giật, Lục Minh Xuyên đây là đang thông báo quan hệ của bọn họ cho cả thiên hạ đấy ?

Lẽ nào ở trong quân đội nhiều nữ đồng chí quấy rối quá, nên chờ nổi mà lôi cô bia đỡ đạn đào hoa ?

"Gọi tên , ở đây? Anh Lục cũng ở đây ?"

Lý Văn lắc đầu, dám gọi thẳng tên cô chứ, lão đại mà thì chẳng sẽ mắng c.h.ế.t : " về quê thăm , chị dâu, chị đang định ?"

"Dương Thành." Giang Nguyệt thấy vẫn cố chấp gọi như , cũng lười sửa .

"Dương Thành ? Nhà ở ngay Dương Thành đấy, chị dâu, lát nữa ghé nhà chơi nhé?"

Giang Nguyệt uyển chuyển từ chối, cô còn việc , thời gian chơi, đành hẹn .

Trò chuyện thêm vài câu, Lý Văn mới chỗ của . Lúc Giang Nguyệt mới , hóa Lý Văn ở cùng toa với cô, chỉ là ở tít cuối toa.

Nhìn thấy Lý Văn, Giang Nguyệt liền nhớ tới Lục Minh Xuyên.

Thật kỳ lạ, lúc , cô chẳng cảm giác gì, nhưng bây giờ chút nhớ .

Giang Nguyệt đưa tay sờ lên n.g.ự.c trái, thần sắc chút hoảng hốt. Cô chợt nhận , tình cảm cô dành cho Lục Minh Xuyên và tình cảm từng dành cho Lưu Đại Hải khác .

Kiếp , cô dồn hết tâm trí Lưu Đại Hải. Thế nhưng, lúc đó khi xa Lưu Đại Hải, cô cũng chẳng thấy nhớ nhung gì nhiều. Cô chỉ tròn bổn phận của một vợ hiền dâu thảo, lo liệu chu việc trong nhà cho . Cô chỉ cảm thấy nên gì cho Lưu Đại Hải thì thôi. Nhớ Lưu Đại Hải ư? Lo lắng cho ? Chuyện đó tồn tại.

Đối diện với Lưu Đại Hải, cô cũng từng cảm giác tim đập thình thịch.

Cô nhớ nhiều hơn về việc cô từng với cô rằng, cô là vị hôn thê của Lưu Đại Hải, tương lai sẽ là vợ của Lưu Đại Hải.

Hà Thúy Liên thường xuyên với cô, nếu cô chăm chỉ một chút, giặt giũ nấu cơm, đồng việc, Lưu Đại Hải sẽ giống như cô, cần cô nữa.

Mẹ Lưu cũng với cô, cô là vị hôn thê của Lưu Đại Hải, cô thế thế thì Lưu Đại Hải mới để mắt tới cô...

Tất cả thứ, cô đều để hùa theo khác, để vứt bỏ thêm nào nữa...

Bây giờ nhớ , cô thực sự từng thích Lưu Đại Hải ?

Có lẽ tình cảm cô dành cho Lục Minh Xuyên mới là thật...

Nghĩ đến Lục Minh Xuyên, cô thỉnh thoảng nhớ đến cảnh tượng ngày hôm đó.

Cơ n.g.ự.c săn chắc của khẽ phập phồng theo từng nhịp thở, như thể ẩn chứa sức mạnh vô tận.

Từng múi cơ bụng đều hiện rõ đường nét, tám múi xếp ngay ngắn, đường cong săn chắc và mượt mà, tựa như điêu khắc bằng d.a.o, lấy một chút mỡ thừa.

Từ cơ n.g.ự.c đến cơ bụng, đến đường V-cut mờ ảo, kéo dài mãi xuống ...

"Chị dâu, mặt chị đỏ thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-142-thich-cai-chan-cua-cau-a-hieu-lam-tai-hai-cua-giang-chi-thang.html.]

Giọng của Lý Văn đột nhiên vang lên bên tai. Giang Nguyệt giật bừng tỉnh, sờ sờ mặt , ho khan một tiếng đầy bối rối, vội chuyển chủ đề: "Có chuyện gì ?"

Lý Văn đưa hộp cơm trong tay đến mặt Giang Nguyệt: "Đến giờ ăn , chị dâu, mời chị ăn cơm."

Cậu phụ trách lo cơm nước cho chị dâu, đợi lúc về quân đội, lão đại mà chắc chắn sẽ khen ngợi . Lý Văn đắc ý nghĩ thầm.

Giang Nguyệt liên tục xua tay: "Không cần , ..."

Lý Văn hai lời, nhét thẳng tay cô: "Chị dâu, nếu chăm sóc cho chị, lão đại mà chắc chắn sẽ mắng đấy. Chị cứ ăn , việc gì thì gọi bất cứ lúc nào nhé."

Nói xong, nhanh ch.óng về chỗ của . Giang Nguyệt đành bất đắc dĩ nhận lấy.

Trần Triết và An Tâm đối diện đang chằm chằm cô.

Giang Nguyệt sờ sờ mặt, nghi hoặc hỏi: "Trên mặt dính gì ? Sao hai như ?"

Hai vô cùng ăn ý, lắc đầu gật đầu, chỉ chỉ khóe miệng cô.

Giang Nguyệt sờ thử mới phát hiện, ban nãy vuốt mặt mấy cái để ý, 'nốt ruồi to' của cô lệch vị trí .

Giang Nguyệt hề né tránh, lấy một chiếc gương, ngay mặt bọn họ dán nốt ruồi cho ngay ngắn.

Trần Triết và An Tâm đều há hốc mồm.

Giang Nguyệt mỉm với họ, một tiếng cảm ơn cúi đầu ăn cơm.

Trần Triết và An Tâm đưa mắt .

Ở một diễn biến khác, Lục Minh Xuyên đang trong ký túc xá đột nhiên hắt một cái. Nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ ở đầu giường, lấy xuống, nhẹ nhàng vuốt ve.

Anh nhớ dáng vẻ Giang Nguyệt quàng chiếc khăn ngày hôm đó.

Cả khuôn mặt cô gần như vùi trong khăn quàng của , chỉ để lộ đôi mắt sáng ngời động lòng , như giấu cả bầu trời đầy , lấp lánh sự linh động và tinh nghịch.

Khóe miệng bất giác cong lên, nở một nụ dịu dàng, đáy mắt giấu sự nhớ nhung và sủng nịnh hết.

Giang Chí Thắng trở về ký túc xá, thấy bộ dạng như kẻ si tình của , sợ c.h.ế.t mà giật lấy chiếc khăn quàng cổ: "Anh Xuyên? Chiếc khăn gì mà đáng để lưu luyến thế? Lẽ nào bên trong gì đặc biệt ?"

Nói , cúi đầu định ngửi thử, vèo một cái, chiếc khăn Lục Minh Xuyên giật .

"Cậu đối tượng, thì hiểu cái gì?!" Lục Minh Xuyên bực tức lườm Giang Chí Thắng một cái.

Giang Chí Thắng kinh ngạc há hốc mồm, chỉ Lục Minh Xuyên, mãi một lúc lâu mới tìm giọng của : "Anh Xuyên, thực sự thích đàn ông ?"

Nói xong, ôm lấy cánh tay, lùi về vài mét.

Chiếc khăn quàng cổ là khăn của nam giới mà!

Ánh mắt đó của Xuyên, thể khẳng định, chắc chắn là thích đàn ông .

Hóa những lời đồn đại đó đều là sự thật!

Sét đ.á.n.h ngang tai!

Lục Minh Xuyên cạn lời trừng mắt : "Thích cái chân của á!"

Giang Chí Thắng sợ hãi đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy chân , đáy mắt tràn ngập sự chấn động và dám tin.

"Anh Xuyên, đừng, đừng thích em, em chỉ thích phụ nữ thôi. Nếu để bà nội em em cong, bà nội sẽ đ.á.n.h gãy chân em mất."

Lục Minh Xuyên: "..."

Thiếu đòn!

"Giang Chí Thắng!"

"Có!"

"Đằng , bước đều bước! Mục tiêu bãi tập, năm mươi vòng!"

"Anh Xuyên, lão đại, em sai , em đảm bảo sẽ cho bất kỳ ai chuyện thích đàn ông ..."

"Chạy bước đều, chạy!" Lục Minh Xuyên lệnh với giọng điệu thể chối cãi.

Giang Chí Thắng mặt mày đau khổ chạy về phía bãi tập.

Trong lòng oán thầm thôi, đồng thời cũng vô cùng may mắn, may mà thực sự giới thiệu Lục Minh Xuyên cho em họ Giang Nguyệt của .

 

 

Loading...