Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 14: Thật Ngoan
Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:14:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cô đừng sợ, là Lưu Đại Hải, là cứu cô." Lưu Đại Hải kể chuyện cứu cô một lượt.
Giang Tuyết há hốc mồm, kinh ngạc kêu lên: "Anh là Lưu Đại Hải? Vị hôn phu của chị gái? Anh rể? Cảm ơn rể cứu em, em..."
Giang Tuyết xong, hốc mắt đỏ hoe.
Dáng vẻ đó bao nhiêu đáng thương bấy nhiêu đáng thương, khiến thấy đều nhịn che chở.
" rể cô, hủy hôn với chị gái cô . Bây giờ cô sức dậy ? thả cô xuống."
Lưu Đại Hải nhẹ nhàng .
Lưu Mỹ Lệ mà tức điên, khó khăn lắm mới hủy hôn với Giang Nguyệt, giờ dính dáng đến Giang Tuyết ?
"Anh cả, mau thả cô xuống. Giang Tuyết, cô đừng giả vờ với , cô xuống ngay cho ."
"Mỹ Lệ, chị cũng ở đây , em cố ý , em thật sự đau." Nói , cô quệt nước mắt, nghẹn ngào : "Anh Đại Hải, chị Mỹ Lệ vui , cứ thả em xuống , em chịu mà."
"Em đừng quan tâm đến nó, chân của em..."
"Anh Đại Hải, , em chịu ."
"Thật sự chứ?" Lưu Đại Hải chắc chắn hỏi .
Giang Tuyết Lưu Đại Hải, ngấn lệ gật đầu.
Tuy nhiên, Lưu Đại Hải mới thả cô xuống, chân chạm đất, cô liền vô lực ngã lòng Lưu Đại Hải.
Lưu Đại Hải nhanh tay lẹ mắt một nữa bế ngang cô lên: "Đau thì đừng cố quá, nhà em ở , đưa em về."
Giang Tuyết yếu ớt dựa l.ồ.ng n.g.ự.c Lưu Đại Hải, cảm kích : "Cảm ơn Đại Hải, em nhất định sẽ báo đáp ."
Lưu Đại Hải cúi đầu chạm ánh mắt của cô , vành tai nhanh ch.óng đỏ lên, để ý, bây giờ ôm trong lòng nữa, phát hiện trong lòng mềm mại lạ thường.
"Đại Hải, đúng là cháu , cháu về , đây là ai thế? Là vợ mới cưới của cháu ? Sao báo cho tam thẩm ..."
"Không, cô ." Lưu Mỹ Lệ lập tức phản bác.
Lưu Đại Hải đối diện với ánh mắt tò mò bát quái của Lưu gia tam thẩm, đỏ mặt giải thích: "Đây là một cô gái cháu cứu đường, bây giờ cháu đưa cô về nhà."
Mặt Giang Tuyết vùi n.g.ự.c Lưu Đại Hải, thấy lời Lưu gia tam thẩm, liền ngẩng đầu lên chào hỏi, giải thích: "Thẩm, là cháu, cháu cẩn thận thương, là Đại Hải cứu cháu."
"Ái chà, Giang Tuyết, là cháu!" Lưu gia tam thẩm kinh hô thành tiếng.
"Không, ." Lưu Mỹ Lệ chắn mặt hai , "Anh cả, mau thả cô xuống."
Lưu Đại Hải vẻ mặt đồng tình em gái : "Mỹ Lệ, đừng quậy."
"Em mặc kệ ." Lưu Mỹ Lệ tức giậm chân, xoay chạy về nhà.
Lưu gia tam thẩm Lưu Đại Hải vẫn đang ôm c.h.ặ.t Giang Tuyết, đầy ẩn ý: "Đại Hải , Giang Tuyết đúng là mọng nước hơn con bé giả trai Giang Nguyệt nhiều, cháu phúc đấy."
"Xoạt" một cái, mặt và cổ Lưu Đại Hải đỏ bừng.
"Tam thẩm, thím đừng lung tung, chân cô thương, cháu đưa cô về đây."
Nói xong, sải bước nhanh về phía xa.
"Đại Hải lúc nào mời rượu nhớ gọi thẩm nhé." Lưu gia tam thẩm gọi với theo bóng lưng họ.
"Anh Đại Hải, chúng tam thẩm hiểu lầm ? Anh thả em xuống , em tự ." Tay Giang Tuyết chống lên n.g.ự.c Lưu Đại Hải, cảm nhận cơ bắp rắn chắc , khuôn mặt nhiễm một tầng e thẹn.
Điều cô chú ý là, chỉ một cái chạm đó, tim Lưu Đại Hải lỡ mất nửa nhịp, mặt càng đỏ hơn.
"Không , lát nữa giải thích rõ ràng là . Nhà em ở , đưa em về."
Lưu Đại Hải theo hướng Giang Tuyết chỉ, đường gặp ngày càng nhiều .
Càng lúc càng nhiều nhận họ.
"Anh Đại Hải, cho em xuống , lát nữa giải thích thế nào ."
"Cây ngay sợ c.h.ế.t , cần để ý đến họ."
Giang Tuyết , "Vâng" một tiếng, vùi cả khuôn mặt lòng Lưu Đại Hải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-14-that-ngoan.html.]
"Anh Đại Hải, như họ sẽ nhận em là ai nữa."
Lưu Đại Hải thấy giọng nũng nịu truyền đến từ trong lòng, trái tim khỏi mềm vài phần.
là một cô gái lương thiện.
Lưu Đại Hải là, lúc Giang Tuyết đang trộm trong lòng , và cái ôm của , trong thôn nhanh sẽ truyền tin đồn và Giang Tuyết sắp hỷ sự.
"Vết thương em xử lý xong , mấy ngày tới tạm thời đừng đụng nước. , em và chị gái Giang Nguyệt quan hệ ? Cô vẻ thích em."
Nghĩ đến thái độ lạnh lùng của Giang Nguyệt đối với họ, mày Lưu Đại Hải tự chủ nhíu .
Giang Tuyết , hốc mắt lập tức đỏ lên, cô khẽ nức nở : "Chị thích em, cảm thấy là em cướp mất bố, cướp mất tình yêu thuộc về chị , cướp mất đồ đạc thuộc về chị ."
"Cái gì?"
"Anh Đại Hải, em nên cùng đến Giang gia , như chị sẽ cảm thấy là em cướp mất bố, như chị sẽ đ.á.n.h em, tức giận bỏ nhà , đến nhà bà nội, về nhà nữa ."
" em thật sự thích chị , em tranh giành bất cứ thứ gì với chị cả, mỗi bố cho đồ, đều là chị chọn , chị cần em mới lấy. Em chị mới thích em..."
Càng , tiếng nức nở của Giang Tuyết càng lớn, nhanh, n.g.ự.c áo Lưu Đại Hải ướt một mảng.
Thân hình nhỏ bé của cô cuộn tròn trong lòng Lưu Đại Hải, khẽ run rẩy, trông cực kỳ bất lực và thê lương.
Lưu Đại Hải cô lóc kể lể, trong lòng cũng thấy khó chịu theo, ngờ tính cách Giang Nguyệt tồi tệ đến mức .
"Cô thích em, của em, là vấn đề của cô , là tính nết cô vốn dĩ xa, cũng thích cô , em cần để ý đến cô . Cứ chính là ."
Nghe thấy Lưu Đại Hải chính miệng thích Giang Nguyệt, Giang Tuyết mím môi trộm.
thể run rẩy của cô khiến Lưu Đại Hải cứ tưởng cô vẫn đang đau lòng.
"Em đừng nữa, em thật sự ." Lưu Đại Hải vụng về an ủi.
"Vâng, cảm ơn Đại Hải." Giọng Giang Tuyết mang theo âm mũi nồng đậm, nhưng ở nơi Lưu Đại Hải thấy, cô đang rạng rỡ.
Bước chân Lưu Đại Hải dừng , mở miệng khuyên: "Là chị gái em điều, em cần cứ một mực lấy lòng cô ."
"Không , Đại Hải, chị gái em thật sự , chị chỉ là thích em thôi, em quen . Chỉ cần chị thích, chỉ cần chị giận em, chị gì cũng ."
"Tiểu Tuyết, em chính là quá lương thiện . Cô mới đằng chân lân đằng đầu bắt nạt em. Sau cô mà dám bắt nạt em nữa, em đến tìm , giúp em."
"Thật ạ? Anh Đại Hải."
"Ừ, em đừng sợ, chỉ cần ở đây, sẽ để cô bắt nạt em."
"Anh Đại Hải là nhất."
Giang Tuyết kích động ôm lấy cổ Lưu Đại Hải, hôn lên mặt .
"Chụt" một tiếng giòn tan.
Lưu Đại Hải lập tức hình, đầu óc trống rỗng, cả sững giữa đường.
Mặt , cổ , tai nóng bừng như lửa đốt.
Giang Tuyết nhịp tim nhanh và rối loạn của , trong lòng thầm vui sướng, đáy mắt xẹt qua một tia đắc ý.
Lưu Đại Hải quả nhiên giống hệt kiếp , dễ mềm lòng, dễ quyến rũ.
Rung động, bắt đầu từ việc đau lòng cho một , tin rằng bao lâu nữa, Lưu Đại Hải sẽ yêu cô .
"Anh Đại Hải, xin , xin , em cố ý, em kích động quá, đây là đầu tiên với em như . Anh Đại Hải, , đừng để trong lòng nhé."
Lưu Đại Hải hít sâu một , giọng khàn khàn: "Sau như nữa."
"Vâng, đều Đại Hải."
Lưu Đại Hải mềm lòng đến rối tinh rối mù.
Thật ngoan.