Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 130: Khối Đá Chứa Phóng Xạ, Cảnh Cáo Không Được Chạm Vào
Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:16:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ nghi ngờ đó là kim loại chứa chất phóng xạ. Lát nữa nhớ bảo dượng của đừng chạm , ai cũng chạm , nhất là tìm một cơ quan uy tín để kiểm tra.” Nói xong, cô mới nhận quá đường đột, quá thẳng thừng, đáng lẽ nên uyển chuyển một chút.
Dù cô cũng rõ mối quan hệ giữa Quách gia và Hoắc gia.
Cô ngước mắt Lục Minh Xuyên, chỉ thấy sắc mặt ngưng trọng gật đầu, đó liền đuổi theo hướng Hoắc Tiêu rời , hề gặng hỏi đến cùng, trong lòng cô bất giác chút xao động.
Cảm giác tin tưởng thực sự tuyệt.
Giang Nguyệt chợt nhớ tới bài báo từng ở kiếp , Thị trưởng Hoắc của Ninh Thành nhậm chức đầy một năm đột ngột qua đời vì bạo bệnh, vị Thị trưởng mới nhậm chức hình như mang họ Quách.
đây chẳng là chuyện của hai năm mới xảy ?
Lẽ nào vì cô trọng sinh nên tạo hiệu ứng cánh bướm, khiến chuyện diễn sớm hơn?
Người đến ngày càng đông, hội trường cũng ngày càng náo nhiệt, Giang Nguyệt thích quá ồn ào, liền tìm một chỗ, tự cầm bánh ngọt ăn.
Bố cô, bác cả bác gái, ông nội Trình và bà nội đều thấy bóng dáng , chắc là bên trong .
Còn Hoắc Tiêu thì cùng bố Hoắc chào hỏi khắp nơi.
Bữa tiệc của Hoắc gia tổ chức ở sân trong nhà.
Mời ít , Trương lão gia t.ử, Trương lão thái thái và Trương Thừa Bình đều đến.
thấy Trương Thừa An .
Chắc hẳn hiện tại vẫn đang ở ngoài nhiệm vụ.
“Giang Nguyệt, em ở đây , thôi, chúng qua bên .” Lục Minh Xuyên tìm thấy Giang Nguyệt, dẫn cô đến vị trí ở sảnh trong.
Đây là nơi Lục lão gia t.ử, Diệp lão gia t.ử, Trương lão gia t.ử và những khác mà Giang Nguyệt quen đều vị trí.
Bọn họ vốn định gọi Giang Nguyệt cùng, nhưng Giang Nguyệt quanh một vòng, quyết định ở bàn bên cạnh họ.
Điều khiến Giang Nguyệt kinh ngạc là, Trương Thừa An mà cũng mặt, uổng công cô còn tưởng vẫn đang ở ngoài nhiệm vụ, ngờ đến từ sớm.
Hơn nữa Giang Viên Viên ngay cạnh .
Giang Nguyệt nhướng mày: “Giang Viên Viên, em về lúc nào ?”
Giang Viên Viên rụt cổ , “Hôm nay ạ. Anh Thừa An hôm nay sẽ đến đây, nên dẫn em qua cùng.”
Mỗi nhớ chuyện xảy hôm nay, Giang Viên Viên vẫn còn sợ hãi, nếu nhờ Thừa An xuất hiện kịp thời, cô bé suýt chút nữa thể trở về.
Nghĩ đến đây, cô bé bất giác uống một ngụm nước để trấn tĩnh.
Nước uống xong, mặt liền xuất hiện một miếng bánh ngọt tinh xảo, mắt Giang Viên Viên sáng rực lên, cầm lấy miếng bánh mặt ăn ngon lành, đôi mắt híp , dáng vẻ vô cùng tận hưởng.
Tiếp đó là thịt chân giò, tôm bóc vỏ, cá gỡ xương…
Giang Viên Viên còn kịp ăn gì, Trương Thừa An gắp từng món cô bé thích bỏ đĩa của cô bé.
Giang Nguyệt mà sững sờ, thực chỉ Giang Nguyệt, những khác quen Trương Thừa An cũng vô cùng kinh ngạc.
Giang Nguyệt đ.á.n.h giá hai từ xuống , từ trái qua , ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều của Trương Thừa An, khỏi tặc lưỡi.
Trước đây Trương Thừa An, Giang Viên Viên và Hoắc Tiêu ba là kết nghĩa vườn đào xưng gọi em ?
Bây giờ Hoắc Tiêu đá văng rìa ?
Cô nghĩ như , liền thấy Hoắc Tiêu chạy nhanh về phía hai họ, hình như cũng mới thấy hai .
Hưng phấn cúi chen giữa hai , mỗi tay ôm lấy vai một .
Tuy nhiên, tay đặt lên vai Giang Viên Viên, Trương Thừa An hất cái "bốp".
“Anh An!” Hoắc Tiêu tủi Trương Thừa An.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-130-khoi-da-chua-phong-xa-canh-cao-khong-duoc-cham-vao.html.]
“Nam nữ thụ thụ bất , chú ý ảnh hưởng.” Trương Thừa An trừng mắt .
“Anh An, đổi .”
“Bớt bần tiện , mau xuống ăn cùng.”
Hoắc Tiêu "ồ" một tiếng, xuống phía bên của Trương Thừa An.
Giang Nguyệt sự tương tác giữa bọn họ, chợt cảm nhận một ánh mắt khó chịu, thì chẳng thấy gì.
Một lúc , ánh mắt đó rơi cô, cô nhanh ch.óng , , cô rõ, kẻ đang cô chính là Quách Ngọc Thành.
Ánh mắt cô mang theo ý , giơ tờ giấy nợ nãy lên với vẻ chọc tức đền mạng, trắng trợn nhắc nhở gã nhớ trả tiền.
Thấy sắc mặt Quách Ngọc Thành ngày càng khó coi, cô mới hài lòng thu tay về, lúc mới vui vẻ hỏi Hoắc Tiêu về tình hình của Quách Ngọc Thành.
Hoắc Tiêu nhớ chuyện ở cửa , hề giấu giếm, kể hết mối quan hệ giữa hai nhà cho Giang Nguyệt .
Giang Nguyệt gật đầu, định gì đó, khi chạm ánh mắt đang xem kịch vui của Hoắc Tiêu, mới phát hiện , Lục Minh Xuyên vẫn luôn giúp cô bóc vỏ tôm, gỡ xương cá, còn cô thì vẫn luôn ăn trong vô thức.
Ánh mắt rơi những con tôm bóc vỏ trong bát, nhịp tim Giang Nguyệt khống chế mà lỡ một nhịp, hai má bất giác ửng hồng.
Cô phát hiện , mỗi ở cạnh Lục Minh Xuyên, cô đều những cảm xúc khác lạ, đây là cảm giác mà đây khi ở bên Lưu Đại Hải từng .
Cô tại , nhưng cô , bản hề bài xích, thậm chí còn chút vui mừng.
Lục Minh Xuyên thấy cô đột nhiên dừng , ánh mắt rơi khuôn mặt cô, chú ý tới vệt hồng má cô, trong ánh mắt tràn ngập nụ sủng nịnh nhàn nhạt.
Giang Nguyệt vô tình chạm đôi mắt dịu dàng sâu thẳm của Lục Minh Xuyên, mặt càng đỏ hơn, hệt như đóa hoa đào kiều diễm ướt át.
Khóe miệng Lục Minh Xuyên nhếch lên, nụ mặt từng chút từng chút nở rộ, rực rỡ như ánh mặt trời.
Từng cử chỉ hành động của họ ở bên , lọt mắt bàn của những lớn tuổi bên cạnh, sắc mặt mỗi một vẻ.
Diệp Quân Hạo mang vẻ mặt "vốn dĩ nên như thế", Diệp lão gia t.ử thì hừ hừ tức giận, cháu gái ruột của ông vẫn còn đang nóng hổi, ông còn kịp thiết cho thỏa, cướp mất , nghĩ thế nào cũng thấy vui.
Lục lão gia t.ử thì trong lòng vui như nở hoa, gắp một miếng thịt khâu nhục bỏ bát Diệp lão gia t.ử, : “Lão Diệp , mau ăn thịt , thịt ngon lắm. Sau chúng là thông gia , ông đừng vui. Bọn trẻ khó khăn lắm mới gặp tâm đầu ý hợp, chúng chúc phúc, đừng chia uyên rẽ thúy đấy.”
Nói , ánh mắt ông rơi Diệp Quân Hạo và Quý Thanh Nhã ở đối diện.
Ý tứ rõ ràng, đừng để bi kịch lặp .
Diệp lão gia t.ử biến đau thương thành sự thèm ăn, c.ắ.n một miếng thịt khâu nhục thật to, “Thằng nhóc đó mà dám bắt nạt cháu gái ngoan nhà , sẽ đ.á.n.h gãy chân nó.”
“Được , nó mà dám bắt nạt Tiểu Nguyệt, sẽ đ.á.n.h gãy một chân nó , chân còn đưa sang cho ông đ.á.n.h gãy.”
Diệp lão gia t.ử: “…”
Lục Minh Xuyên: “…” Ông nội, giọng của hai thể to hơn chút nữa ?
Giang Nguyệt thấy cuộc đối thoại của hai vị trưởng bối, vành tai cũng đỏ bừng lên, cứ như thể chuyện của cô và Lục Minh Xuyên ván đóng thuyền .
Bữa tiệc kết thúc, Lục lão gia t.ử chỗ ở của Diệp lão gia t.ử vẫn còn nhiều phòng trống, liền nằng nặc đòi dọn qua ở cùng.
Thực ông tư tâm, ông vài ngày nữa Quý lão gia t.ử và những khác sẽ trở về, họ chắc chắn cũng sẽ ở bên đó, ông qua đó, họ thể thường xuyên gặp mặt, giống như hồi còn trẻ .
Đối với sự xuất hiện của Lục lão gia t.ử, Giang gia vô cùng hoan nghênh, thế là lúc , Lục Minh Xuyên cũng dọn qua theo, với lý do mỹ miều là để chăm sóc ông nội.
Hoắc Tiêu đợi khi tất cả về hết, liền gọi bố thư phòng, lấy hộp quà Quách Ngọc Thành tặng , trịnh trọng : “Bố, đây là quà Quách gia tặng, bố thể tìm một cơ quan uy tín kiểm tra .”
“Sao ? Con nghi ngờ điều gì?”
Hoắc Tu Viễn , đưa tay định lấy xem, thì Hoắc Tiêu cản : “Bố, bố chạm .”