Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 120: Bố Ruột Mặt Dày Mày Dạn Đòi Danh Phận

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:16:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Nguyệt hì hì, ôm lấy cánh tay Quý Thanh Nhã lắc qua lắc : "Mẹ, con sai , hai tranh thủ lúc còn trẻ, sinh cho con một đứa em trai để chơi . Á... Mẹ, nhéo con..."

Giang Nguyệt đau đến mức suýt nhảy dựng lên ba thước, nhanh ch.óng kéo giãn cách với Quý Thanh Nhã.

"Con giống hệt bố con, da dày thịt béo."

Giang Nguyệt toét miệng , sán đến gần Quý Thanh Nhã: "Mẹ, bố ruột con là ai? Bố nuôi là bố ruột con ?"

Quý Thanh Nhã khựng , cúi đầu, buồn bã : "Tiểu Nguyệt, con coi thường ?"

Giang Nguyệt nâng mặt Quý Thanh Nhã lên: "Mẹ, ? Mẹ là ruột của con, con vui mừng còn kịp chứ. Lúc ở đây, con luôn là đứa trẻ cha thương yêu. sự thật chứng minh, bố đều yêu con mà. Mẹ, cảm ơn tìm cho con một bố ruột xuất sắc như ."

"Con trách ông ?"

"Mẹ đều trách ông , con trách ông gì? Hơn nữa ông cũng nỗi khổ tâm, ông cố ý. Mẹ, con mười tám tuổi , con sự theo đuổi của riêng , và bố cần kiêng dè con. Con chỉ cần hạnh phúc, hai đều sống ."

Giang Nguyệt vô cùng chân thành tha thiết.

Diệp Quân Hạo đối xử với cô, cô cảm nhận sâu sắc.

chịu quá nhiều khổ cực, phận trêu ngươi, cô kiếp tỉnh , với bố cô .

kiếp , cô hy vọng thể vui vẻ, thể hạnh phúc.

"Đứa trẻ ngoan." Quý Thanh Nhã ôm Giang Nguyệt lòng, cảm động đến rơi nước mắt, con gái bà đến thế .

Lúc , cửa phòng gõ vang, đến là Giang lão thái.

"Sao thế ? Nếu con hòa giải với thằng nhóc đó, chủ cho con, đuổi ngay bây giờ." Nhìn thấy Quý Thanh Nhã rơi lệ, Giang lão thái đau lòng thôi, lập tức xoay định tìm cái chổi.

"Mẹ, ." Quý Thanh Nhã vội vàng kéo Giang lão thái .

"Vậy con ?"

"Mẹ, con là cảm động, dạy dỗ Tiểu Nguyệt quá."

"Cái con bé ngốc ." Giang lão thái lau nước mắt cho bà, hỏi về dự định của Quý Thanh Nhã.

Quý Thanh Nhã cho Giang lão thái suy nghĩ của .

Giang lão thái gật đầu: "Mẹ ủng hộ con, đời dài dài, ngắn ngắn, cũng chỉ mấy chục năm. Trân trọng hiện tại mới là quan trọng nhất, đừng giống như và chú Trình của các con, lãng phí hơn nửa đời ."

Bản Giang lão thái thấu, bà hy vọng Quý Thanh Nhã cũng thể thấu.

"Bà nội, cho bà một bí mật động trời, bố nuôi con chính là bố ruột con, bất ngờ , ngạc nhiên ?"

Giang Nguyệt cố ý một cách khoa trương.

Giang lão thái ấn ấn trán cô, lườm yêu một cái: "Bà nội con già chứ mù, thể ?"

Đôi mắt của con bé giống Quý Thanh Nhã, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn nét của Diệp Quân Hạo, ngay từ đầu bà .

Còn nữa là, con bé chắc tự cũng phát hiện, lúc ăn cơm, động tác gần như giống hệt Diệp Quân Hạo, hơn nữa sở thích của hai cũng gần như y hệt.

Giang lão thái bất ngờ, cũng chẳng ngạc nhiên, nhưng Diệp Quân Hạo ở ngoài cửa như trúng giải độc đắc, ngây ngốc một lúc, đó cả mừng rỡ như điên, trực tiếp đẩy cửa sải bước đến mặt Quý Thanh Nhã, ôm c.h.ặ.t bà lòng: "A Nhã, xin , xin , để em chịu khổ , cảm ơn em, cảm ơn em cho một bất ngờ lớn như ..."

Ông kích động đến mức năng lộn xộn.

Giang lão thái và Giang Nguyệt , lẳng lặng ngoài, nhường gian cho hai .

Sau cơn kích động, Diệp Quân Hạo Quý Thanh Nhã, đáy mắt tràn đầy áy náy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-120-bo-ruot-mat-day-may-dan-doi-danh-phan.html.]

Ông nợ A Nhã và con gái quá nhiều, ông bù đắp thật cho họ.

"Đừng dùng ánh mắt đó em, con gái là của em, của ."

Diệp Quân Hạo dường như thấy cô gái rạng rỡ nhưng thích cãi lý với ông, thích nũng năm xưa.

Không nhịn hôn lên khóe miệng bà một cái, giống như nếm món ngon gì đó, vô cùng thỏa mãn.

Ông ôm c.h.ặ.t lấy bà: "Được, con gái là của em, cũng là của em."

Quý Thanh Nhã đỏ bừng mặt, hờn dỗi trừng mắt ông: "Anh hổ."

"Cần mặt mũi mà vợ con thì cần cũng ."

Diệp Quân Hạo ánh mắt quyến luyến Quý Thanh Nhã, trong mắt tràn đầy thâm tình: "A Nhã, nhà cổ Quý gia hiện tại trở về tay Quý gia các em, Quý gia các em hôm nay giải oan, bây giờ Quý gia thể quang minh chính đại Kinh Thị lập nghiệp, ai dám khó dễ các em nữa, em cùng về Kinh Thị nhé."

Biết mục đích chú Quý và dì Tống về Kinh Thị, ông liền âm thầm hỗ trợ phía , cộng thêm khoản đầu tư khổng lồ của Quý gia, nhanh bên nhả .

Ông vui, cuối cùng ông cũng giúp gì đó.

Ông đưa con bà về Kinh Thị, ông bù đắp cho A Nhã một hôn lễ long trọng, ông cho tất cả , ông cũng vợ con, A Nhã là vợ ông, Tiểu Nguyệt là con gái ruột của ông.

Ông bù đắp thật cho họ, ông dùng quãng đời còn để yêu thương họ, cho họ những gì nhất.

Quý Thanh Nhã ông, do dự một lát từ chối.

Bây giờ lúc về Kinh Thị, bà Ninh Thành, đợi Giang Nguyệt thi đỗ đại học cùng .

Con gái ở bà ở đó.

Diệp Quân Hạo đó hỏi ý kiến Giang Nguyệt, Giang Nguyệt chuẩn thi đại học ở Kinh Thị, nhưng ông còn việc, còn hơn nửa năm nữa, ông bỏ lỡ họ nhiều năm như , ông thực sự xa cách họ nữa.

"A Nhã, em cùng về Kinh Thị , em thuyết phục Tiểu Nguyệt, chúng cùng về Kinh Thị."

Quý Thanh Nhã kiên quyết lắc đầu: "Muốn về thì tự về, dù con gái ở em ở đó."

Diệp Quân Hạo vẻ mặt đau khổ, nghĩ đến năm mới sắp đến, mắt sáng lên: "Hay là năm nay đến Kinh Thị ăn Tết, đợi qua Tết hãy về?"

Quý Thanh Nhã giơ một ngón tay lên lắc lắc.

Diệp Quân Hạo khựng , bà vài giây, đó vẻ mặt tủi nắm lấy tay bà: "A Nhã, những năm qua em nhớ ? Anh nhớ nhớ em, nhớ đến mức tim đau nhói. Em theo về ?"

Ông đặt tay bà lên n.g.ự.c .

Quý Thanh Nhã cảm thấy mặt sắp bốc cháy , theo bản năng gật đầu, ngay lúc sắp gật đầu, bỗng nhiên hồn, rút tay về: "Không ."

Người đàn ông quá phạm quy, dùng chiêu , , bà thể giống như , dễ dàng ông mê hoặc như .

"Anh cần mặt mũi hả, lớn thế còn nũng."

"Không cần, chỉ cần vợ và con thôi." Diệp Quân Hạo ôm c.h.ặ.t Quý Thanh Nhã lòng nữa, cảm giác tìm thứ mất khiến ông lo lo mất, giờ phút ôm c.h.ặ.t trong lòng, ông mới cảm thấy ngày hôm nay đều là thật, mơ.

"A Nhã, sẽ để em và Tiểu Nguyệt chịu chút khổ cực nào nữa."

Quý Thanh Nhã dùng ngón tay chọc chọc l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của ông, giả vờ hung dữ : "Hy vọng thể ."

Bà dựa l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của ông, ngửi mùi đàn hương nhàn nhạt ông, vô cùng an tâm, cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Hôm , để ăn mừng đoàn tụ, cảm ơn nhà họ Giang chăm sóc Quý Thanh Nhã và Giang Nguyệt, Diệp Quân Hạo quyết định mời tất cả nhà họ Giang đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm.

 

 

Loading...