Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 115: Lời Giải Thích Muộn Màng Của Diệp Quân Hạo

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:16:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Thanh Nhã khám bệnh bốc t.h.u.ố.c cho , cứ yên lặng bên cạnh bà.

Ánh mắt chằm chằm đó khiến những bệnh nhân đến khám cũng tò mò thêm vài .

Thậm chí còn hỏi Quý Thanh Nhã, là ai.

Quý Thanh Nhã chỉ lắc đầu, trả lời.

May mà hỏi cũng ý, thấy bà trả lời cũng gặng hỏi thêm.

Đợi bệnh nhân hết, Diệp Quân Hạo mới tự ý đóng cửa , bước đến mặt Quý Thanh Nhã, "bịch" một tiếng quỳ xuống.

"Thanh Nhã, em đ.á.n.h mắng cũng , đừng để ý đến .

Năm xưa khi nhà em xảy chuyện, tìm em, nhưng nửa đường của bố bắt về. Ông nhốt tròn bảy ngày, dù cố gắng thế nào cũng thoát khỏi phòng .

Đến khi ông thả , biến mất. Anh điều tra thế nào cũng tìm chút tin tức nào. Sau đó bố với , tìm . Nếu tìm , phát hiện, thì đó sẽ là tai họa ngập đầu đối với .

Ông , chỉ khi đủ mạnh, đủ năng lực bảo vệ em, mới thể tìm em.

Anh liều mạng nhận nhiệm vụ, chỉ mau ch.óng thăng chức. vốn dĩ tin tức của , khi thăng chức, tìm em thì càng bất kỳ manh mối nào. Anh phái hết tốp đến tốp khác , nhưng đều tìm thấy em.

Hu hu~ Tiểu Nhã, em đ.á.n.h , trách vô dụng, để em chịu nhiều khổ cực như ."

Hốc mắt Quý Thanh Nhã ươn ướt. Chạm ánh mắt chân thành, nghiêm túc đầy đau khổ của , tim bà run lên.

Bà hiểu , là một chính trực quang minh, khinh thường việc dối.

"Thanh Nhã, khi thật sự năng lực bảo vệ em, tìm thấy em, em tim đau đớn thế nào ? Khi nhận tin, em ..." Nói đến đây, nước mắt Diệp Quân Hạo vỡ đê, giống như vòi nước hỏng van, tuôn trào dữ dội.

Anh dùng sức hít mũi, cố gắng kiểm soát cảm xúc của : "Nếu những kẻ hại em đều trong đó, thật sự băm vằm bọn chúng thành trăm mảnh. em yên tâm, bọn chúng ở trong đó, bây giờ cũng sống bằng c.h.ế.t. Những kẻ từng tổn thương em, đều sẽ tha."

"Thanh Nhã, em ? Khi Tiểu Nguyệt đưa bờ sông, thấy bia mộ của em, tim thật sự giống như ai đó hung hăng khoét một nhát d.a.o, đều ..."

Nói đến đây, cơ thể Diệp Quân Hạo run lên bần bật. Anh chằm chằm Quý Thanh Nhã, "May mà em vẫn còn sống, còn sống là . Thanh Nhã, em cho thêm một cơ hội nữa ? Anh sẽ bù đắp thật cho em, Giang Nguyệt cũng sẽ coi như con gái ruột mà đối xử. Anh sẽ đối xử thật với hai con."

Quý Thanh Nhã ngửa đầu, chớp chớp đôi mắt đỏ hoe ươn ướt, lau gò má ướt đẫm từ lâu. Một lúc lâu , bà mới dời ánh mắt sang Diệp Quân Hạo.

"Vậy còn Triệu Ngọc Cầm thì ?"

Diệp Quân Hạo vẻ mặt mờ mịt, chuyện thì liên quan gì đến Triệu Ngọc Cầm?

thấy sắc mặt Quý Thanh Nhã sắp đổi, tim thắt , lập tức lên tiếng: "Anh và cô chút quan hệ nào."

"Không , tại ..." Nói đến đây, Quý Thanh Nhã nhớ đến cảnh tượng thấy năm xưa, nhớ đến cảnh bọn họ ôm , hôn , tim bà đau nhói.

Diệp Quân Hạo thấy dáng vẻ vô cùng đau khổ, sắc mặt trắng bệch của bà, hoảng sợ.

"Thanh Nhã, em ?" Diệp Quân Hạo bước lên một bước, ôm lấy Quý Thanh Nhã, nhưng bà đẩy mạnh .

"Anh rõ ràng cùng cô ..." Giọng Quý Thanh Nhã run rẩy, giống như cảm xúc mãnh liệt nghẹn nơi cổ họng, hốc mắt lập tức đỏ hoe, những giọt nước mắt to tròn lăn dài.

"Tại lừa ..." Giọng điệu của bà tràn đầy sự tủi cam lòng.

"Anh ," Diệp Quân Hạo lập tức hoảng loạn, sự sốt ruột khiến giọng cũng lạc .

"Anh thề, và cô chút quan hệ nào."

Ánh mắt tràn đầy sự lo lắng và chân thành. Trời lạnh như mà trán lấm tấm mồ hôi, "Nếu lừa em, cứ để trời đ.á.n.h thánh đ.â.m, c.h.ế.t t.ử tế!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-115-loi-giai-thich-muon-mang-cua-diep-quan-hao.html.]

Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, dường như dùng lời thề độc để chứng minh sự trong sạch của .

"Anh..." Quý Thanh Nhã nghẹn lời. Bà ngờ Diệp Quân Hạo phát lời thề độc như .

Bà vỡ lở, toạc cảnh tượng thấy năm xưa.

Diệp Quân Hạo chấn động, vội vàng giải thích: "Thanh Nhã, bố nhốt bảy ngày, tròn bảy ngày, bước khỏi phòng nửa bước, cơ hội gặp cô ..."

Anh đặt tay Quý Thanh Nhã lên n.g.ự.c , ánh mắt tràn ngập thâm tình, dường như thứ xung quanh đều còn tồn tại, trong mắt chỉ bóng dáng của bà: "Thanh Nhã, em xem, trái tim của chỉ đập vì em. Trước đây là , bây giờ là , cũng , từng ai khác, cũng sẽ ai khác."

Hai má Quý Thanh Nhã lập tức ửng hồng, ngượng ngùng dời tầm mắt, khóe miệng bất giác cong lên.

Diệp Quân Hạo dùng sức kéo một cái, ôm trọn Quý Thanh Nhã lòng: "Thanh Nhã, em cho thêm một cơ hội nữa ?"

"Anh buông , để suy nghĩ ." Quý Thanh Nhã đẩy đẩy Diệp Quân Hạo, nhưng phát hiện đẩy nổi , ngược còn ôm c.h.ặ.t hơn.

Diệp Quân Hạo vùi đầu cổ bà, hít sâu mùi hương chỉ thuộc về bà: "Không buông, cả đời thể buông em nữa."

Mặt Quý Thanh Nhã đỏ bừng, theo bản năng đ.ấ.m n.g.ự.c .

"Á ——" Diệp Quân Hạo kêu đau.

"Anh ?" Quý Thanh Nhã luống cuống vạch áo xem.

Trong đôi mắt vẫn còn ngấn lệ của Diệp Quân Hạo tràn ngập ý . Anh nắm lấy bàn tay đang loạn của bà, đưa lên miệng hôn một cái: "Anh trêu em đấy, , em đừng lo."

Anh ngay mà, Tiểu Nhã của vẫn còn quan tâm đến .

"Ai thèm lo cho ." Quý Thanh Nhã lườm một cái, nhưng vẫn yên tâm.

"Xoẹt" một tiếng, bà trực tiếp x.é to.ạc áo , cúc áo rơi lả tả xuống đất.

Đáy mắt Diệp Quân Hạo tràn ngập sự cưng chiều và ý . Sự dịu dàng trong ánh mắt đó giống như cơn gió ấm áp nhất của mùa xuân, nhẹ nhàng lướt qua, thể tan chảy băng tuyết thế gian: "Tiểu Nhã, đừng vội, em thế nào cũng chiều em."

Ánh mắt Quý Thanh Nhã dừng tám múi cơ bụng rõ ràng mặt, đường nét rắn rỏi mạnh mẽ, tựa như một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc tỉ mỉ.

Trong chốc lát, bà chỉ thấy đầu óc trống rỗng, trái tim đập điên cuồng kiểm soát .

Cộng thêm những lời trầm ấm, đầy từ tính của lọt tai, mặt bà thoắt cái nóng bừng, nóng rực lên, giống như ráng mây ánh tà dương nhuộm đỏ nơi chân trời, rực rỡ động lòng .

Bà khẽ c.ắ.n môi , hàng mi dài ngừng run rẩy, cố gắng che giấu tia sáng hoảng loạn và ngượng ngùng trong mắt. Cả như trúng bùa định , ngây đó, thể nhúc nhích.

Giang Nguyệt và bà nội Giang trở về, đúng lúc thấy cảnh , kinh ngạc há hốc mồm.

Giang Nguyệt lấy tay che mắt, nhưng kẽ tay còn to hơn cả mắt: "Mẹ, hai về phòng tiếp tục ? Ở đây tiện lắm ?"

Quý Thanh Nhã , mặt cứng đờ, từ từ đầu sang. Khi thấy Giang Nguyệt và bà nội Giang ở cửa, cả bà ngượng ngùng chỉ tìm một cái lỗ nẻo chui xuống.

Bà luống cuống mặc áo cho Diệp Quân Hạo, nhưng phát hiện áo rách, che thế nào cũng kín.

Bà chỉ cảm thấy một luồng nhiệt xông thẳng lên mặt, giống như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, mặt đỏ bừng, kéo theo cả chiếc cổ thon dài cũng ửng lên một tầng mây hồng say đắm.

Bà nhanh ch.óng chắn mặt Diệp Quân Hạo, ánh mắt né tránh dám thẳng Giang Nguyệt và bà nội Giang. Cả sự ngượng ngùng và hổ bất ngờ ập đến bao trùm.

"Không, như thấy ..." Bà luống cuống giải thích.

 

 

Loading...