Sau Khi Huỷ Hôn, Gả Cho Sĩ Quan Lạnh Lùng Được Cưng Chiều Hết Mực - Chương 11: Gặp Nguy Hiểm, Ra Tay Cứu Người

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:14:26
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đưa nhân sâm núi cho !”

Giang Nguyệt bảo vệ củ nhân sâm, nghiêng nhảy xa ba bước.

“Tên điên ở .” Lời dứt, đến, Giang Nguyệt : “Ồ, là em gái tiện nhân , thể bò lên từ cái bẫy cũng coi như chút bản lĩnh.”

Giang Tuyết để trèo khỏi bẫy, ngã bao nhiêu , bây giờ vết trầy xước, một bùn đất, quần áo rách nát, tóc tai rối bù.

Thật sự khác gì kẻ điên.

Mắt Giang Tuyết chằm chằm củ nhân sâm trong tay Giang Nguyệt.

“Giang Nguyệt con tiện nhân, đưa nhân sâm núi cho !”

“Cho cô? Được thôi, tự qua đây mà lấy!” Giang Nguyệt thấy bộ dạng của Giang Tuyết, trong lòng lộn ruột, ngoắc ngoắc ngón tay với Giang Tuyết.

Giang Tuyết mặt lộ vẻ vui mừng, nghĩ nhiều, một nữa lao về phía Giang Nguyệt.

Giang Nguyệt Giang Tuyết ngày càng gần, khóe miệng nhếch lên, nhấc chân.

Chỉ một tiếng ‘bốp’, Giang Tuyết cô đá bay ngoài, đập mạnh cây rơi xuống.

“Khụ khụ khụ…” Giang Tuyết phun một ngụm m.á.u, đôi mắt như tẩm độc, chằm chằm Giang Nguyệt, nghiến răng nghiến lợi gầm lên: “Tiện nhân, mày đá tao.”

Giang Nguyệt nhún vai, : “Tao thấy mày vẻ thích mà, nếu tao tìm mày, mày cứ đến khác sáp gần tao?”

“Tiện nhân, đáng lẽ lúc đầu nên g.i.ế.c c.h.ế.t mày, để mày giống như con c.h.ế.t tiệt của mày…”

“Giang Tuyết, mày c.h.ế.t!” Giọng của Giang Nguyệt, âm u lạnh lẽo như quỷ mị, như thể là ác quỷ chui từ địa ngục, mang theo vô tận oán hận và phẫn nộ.

Giọng đó lạnh như gió buốt, thổi qua từng tấc da của Giang Tuyết, khiến cô rợn tóc gáy.

“Giang Nguyệt, mày, mày cũng…” Giây phút , Giang Tuyết chắc chắn, chắc chắn Giang Nguyệt cũng trọng sinh.

Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo chút ấm của cô, Giang Tuyết sợ hãi lùi liên tục.

“Đừng, đừng qua đây.”

Giang Nguyệt từng bước ép sát: “Vốn dĩ còn định giữ mày thêm vài ngày, từ từ hành hạ mày, nhưng nếu mày c.h.ế.t như , thì…”

“Pằng pằng pằng…”

Giang Nguyệt dừng bước, về phía xa.

Tiếng s.ú.n.g!

lên núi săn b.ắ.n?

Ý nghĩ thoáng qua, một loạt tiếng s.ú.n.g vang lên.

Tiếng s.ú.n.g ngày càng gần.

Giang Nguyệt nhíu c.h.ặ.t mày, trực giác mách bảo cô, nguy hiểm.

Nơi nên ở lâu.

Nhìn về phía Giang Tuyết, lúc Giang Tuyết lăn bò chạy về phía xa.

Nghe tiếng s.ú.n.g ngày càng gần, Giang Nguyệt vội vàng cất kỹ củ nhân sâm, chọn một cái cây lớn nhất và rậm rạp nhất trèo lên.

Động tác dứt khoát gọn gàng.

trốn xong, thấy bốn đàn ông hung tợn chạy tới.

Họ gốc cây cô đang trốn.

Trên mấy đều vết thương khác , trong đó một thương khá nặng, khác cõng.

“Mẹ kiếp, đám cũng cắt đuôi , cứ thế , sớm muộn gì chúng cũng toi đời.”

“Vậy ? Chúng thể bỏ Lão Tam ở đây.”

“Chạy, đại ca, tứ ca, hai đưa tam ca , em dụ bọn chúng, nhị ca c.h.ế.t ở đây , các thể xảy chuyện nữa.”

Một đàn ông đẩy những khác .

“Tiểu Ngũ mày…”

“Đừng nhảm nữa, mau !”

Tiểu Ngũ thúc giục họ, thấy họ cuối cùng cũng , một vác s.ú.n.g với vẻ mặt coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng, chạy về phía con đường đến, chạy xa, đối mặt với những đuổi theo.

Tiếng s.ú.n.g pằng pằng pằng, một nữa vang lên trong rừng núi.

Giang Nguyệt nín thở, dám phát bất kỳ âm thanh nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-huy-hon-ga-cho-si-quan-lanh-lung-duoc-cung-chieu-het-muc/chuong-11-gap-nguy-hiem-ra-tay-cuu-nguoi.html.]

Kiếp , cô lên núi gặp chuyện như , cô vì sự trọng sinh của đổi một chuyện .

những đuổi theo.

Rõ ràng một cũng thương hôn mê khác cõng.

Họ tổng cộng tám , mỗi đều mặc đồ rằn ri, tay cầm một khẩu s.ú.n.g.

Trên mặt đều bôi màu sặc sỡ, nhận diện mạo.

Trong cuộc đối đầu , nhanh tên Tiểu Ngũ trúng đạn ngã xuống.

Điều khiến Giang Nguyệt cạn lời nhất là, những cũng tập trung gốc cây cô đang ở.

Giang Nguyệt chằm chằm những bên , để ý, nguy hiểm đang từ từ đến gần cô.

Một con rắn to hơn cánh tay cô đang từ từ di chuyển về phía cô.

Đột nhiên, cô rợn tóc gáy, đầu , liền đối mặt với con rắn ở ngay gần.

Lưỡi rắn suýt nữa thì chạm mặt cô.

“A a a…”

Giang Nguyệt trượt chân, ngã xuống cây.

Ngay khi cô nghĩ rằng m.ô.n.g sẽ nở hoa, một cánh tay mạnh mẽ vững vàng đỡ lấy cô.

Vẫn còn kinh hồn bạt vía, cô đối diện với ánh mắt sắc bén của đàn ông, tim bất giác đập thịch một tiếng.

Không hổ là lính bước từ mưa b.o.m bão đạn, ánh mắt thể g.i.ế.c .

“Chào .” Giang Nguyệt ngượng ngùng vẫy tay với , nhận vẫn còn trong lòng , mặt nóng lên, vô cùng lúng túng giãy giụa nhảy xuống khỏi lòng đàn ông.

Khi thấy những họng s.ú.n.g đang chĩa , cô lập tức giơ hai tay lên: “Các lính, đừng b.ắ.n, là dân làng gần đây, chỉ tình cờ ngang qua.”

“Lão đại, thằng nhóc là cùng một phe với bọn ?”

Một chiến sĩ với đàn ông đỡ cô.

Người đàn ông ánh mắt như đuốc, Giang Nguyệt từ xuống , toát khí thế áp đảo.

Giang Nguyệt chỉ cảm thấy một luồng áp lực vô hình, bao trùm lấy .

“Không !”

Giang Nguyệt lập tức phủ nhận, cô chỉ cái gùi rơi xuống cùng giải thích: “Đó là gùi của , lên đây hái t.h.u.ố.c, thật sự là dân làng gần đây. Ba chạy về phía , trong đó một thương khác cõng, các mau đuổi theo .”

Giang Nguyệt chiến sĩ hôn mê, vết thương vẫn ngừng chảy m.á.u, với đàn ông đỡ cô: “Vết thương của thể chữa, các mau bắt những , qua ngọn núi , bên là Thôn Bạch Lĩnh của chúng .”

để những kẻ đó làng bậy.

Nói , cô định đến gần chiến sĩ thương.

Kết quả cô động, một khẩu s.ú.n.g chĩa thẳng trán cô.

“Không động đậy.”

Giang Nguyệt dừng động tác trong tay, ngước mắt chiến sĩ đang chĩa s.ú.n.g , đàn ông cứu cô.

“Anh cứ chảy m.á.u như , sẽ c.h.ế.t mất.” Giọng Giang Nguyệt đầy vẻ lo lắng.

Lục Minh Xuyên mím môi, giơ tay hiệu cho những khác hạ s.ú.n.g xuống.

Giang Nguyệt thấy , lập tức xuống, nhanh ch.óng kiểm tra cho chiến sĩ thương, đó lấy gùi qua, chọn những loại thảo d.ư.ợ.c thể cầm m.á.u đắp lên cho .

Tay cũng thành thạo ấn mấy huyệt vị .

Lục Minh Xuyên nhíu c.h.ặ.t mày, thấy Giang Nguyệt thật sự giúp Lý Văn cầm m.á.u, đôi mày nhíu c.h.ặ.t mới giãn một chút.

“Lão đại, bên đúng là mấy dấu chân mới.”

“Đuổi theo.”

Giọng đanh thép vang lên, mấy binh sĩ nhận lệnh lập tức đuổi theo.

Giang Nguyệt nhận đàn ông bên cạnh động đậy, cô bất giác ngẩng đầu một cái.

Kết quả bắt gặp ánh mắt đang dò xét của .

Ánh mắt đàn ông sắc bén, như thấu cô, khiến dám thẳng.

kiếp Giang Nguyệt trải qua vô sóng to gió lớn, hề sợ hãi.

 

 

Loading...