Sau Khi Hoán Đổi Thân Xác Với Bệ Hạ - Chương 38: Tâm Tích

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:50:09
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

=====================

 

Hách Liên Dực khẽ một tiếng, trong đêm mưa tĩnh mịch đặc biệt rõ ràng, mang theo chút vui sướng vì đạt mục đích.

 

Hắn luôn là bậc đế vương uy nghiêm, hiếm khi phơi bày chút tính trẻ con ấu trĩ lùi một bước để tiến hai bước của lên mặt bàn.

 

Trần Kiều thầm nghĩ trong lòng quả nhiên trúng khổ nhục kế của , cố tình hết cách với con .

 

Gọi cũng gọi , giữ một đêm thì thôi .

 

Hách Liên Dực xoay bước chân, trở về bên mép giường Trần Kiều, bóng dáng ánh nến lay động hắt xuống cái bóng dài ngoằng, gần như bao trùm lấy nàng.

 

Hắn cúi , ghé sát gần hơn một chút, ngữ điệu nửa mang ý :"Nếu sớm dầm mưa một chút là thể khiến Kiều Kiều đau lòng, ở trong cung dầm mưa . Cho dù dầm ba ngày ba đêm, cũng đáng giá."

 

Trần Kiều như hờn dỗi mãnh liệt lật một cái, vùi mặt sâu hơn gối chăn mềm mại:"Tùy ngài."

 

Nàng khựng , nhỏ giọng lầm bầm một câu:"Ta chỉ bồi thường vì tính kế ngài thôi…… bớt tự đa tình ."

 

Trong lòng nghĩ với mức độ cay nghiệt của Hách Liên Dực, e rằng sẽ đích biểu diễn cho nàng xem thế nào là tự đa tình.

 

Tuy nhiên sự phản bác trong dự liệu giáng xuống.

 

Mà phía đột nhiên xúc cảm mềm mại phủ lên —— Hách Liên Dực đang dùng khăn vải lau mái tóc dài mưa ướt của nàng.

 

Nhẹ nhàng, cẩn thận từng li từng tí.

 

Ngón tay thon dài cách lớp khăn vải, lực đạo ấn lên chân tóc nàng, mang nước ẩm lạnh, từng lọn từng lọn, cực kỳ kiên nhẫn vuốt ve, lau khô những sợi tóc rối bời.

 

Hắn cúi xuống, thần tình thành kính và chuyên chú.

 

Trên tường hắt xuống bóng đen đậm đặc, giống như một cái kén khổng lồ, nửa ôm nửa ấp lấy Trần Kiều, nàng nhận mệnh nhắm mắt .

 

Kháng cự vô ích.

 

Hách Liên Dực khẽ :"Kiều Kiều."

 

Trần Kiều nhắm mắt ừ một tiếng.

 

Thần kinh căng cứng đột nhiên buông lỏng, là chăn nệm mềm mại, là chiếc chăn mang theo nhiệt độ cơ thể và hương long diên hương nhàn nhạt.

 

Cơn buồn ngủ giống như thủy triều dịu dàng, từng đợt từng đợt dâng lên, kéo theo cơ thể và tâm trí sớm mệt mỏi rã rời của nàng, trượt về phía mộng .

 

Chỉ là khi ý thức của nàng chìm đắm, động tác lau chùi dường như đình trệ một khoảnh khắc, một bàn tay ấm áp, cực nhẹ, cực nhanh, lướt qua một lọn tóc vương vãi bên gối nàng, gần như lưu luyến.

 

*

 

Ánh ban mai le lói, xuyên qua song cửa sổ, hắt xuống trong phòng vài vệt sáng màu vàng nhạt, trong khí trôi nổi những hạt bụi nhỏ xíu.

 

Trần Kiều thong thả tỉnh , thức dậy từ cơn buồn ngủ say sưa.

 

Hách Liên Dực vẫn đang ngủ, nhịp thở đều đặn và kéo dài, cởi bỏ sự sắc bén ngày thường, góc nghiêng của thậm chí vẫn mang theo sự tròn trịa, lộ một loại thiếu niên khí tương xứng với tuổi tác.

 

Tuy nhiên ngay cả trong giấc mộng, hàng chân mày thanh tú của vẫn nhíu , đôi môi mỏng hình dáng cực cũng mím c.h.ặ.t, đường nét hàm căng c.h.ặ.t.

 

Đầu quả tim Trần Kiều giống như thứ gì đó nhẹ nhàng đ.â.m một cái, dâng lên một tia chua xót mềm mại.

 

Nàng lập tức dậy, chỉ nhẹ nhàng nghiêng , dùng khuỷu tay chống nửa lên, cằm gác lên mu bàn tay đan chéo, cứ như gần như tham lam mượn ánh ban mai trong trẻo, phác họa hàng mi đang say ngủ của .

 

Đây đầu tiên họ chung chăn chung gối. Trong thời gian hoang đường linh hồn sai lệch vận mệnh đan xen đó, họ từng vô lấy phận của đối phương nghỉ ngơi cùng một mái nhà.

 

đây dường như thực sự là đầu tiên khi hoán đổi trở , thuần túy như , lấy phận Trần Kiều và Hách Liên Dực, chia sẻ một chiếc giường, cùng trải qua một đêm an giấc.

 

Hơi ấm và hương thơm đầu ngón tay vẫn còn vương vấn ngọn tóc Trần Kiều.

 

Đầu ngón tay Trần Kiều bất giác xoa xoa.

 

lúc , một nghi vấn lạnh lẽo và ngoan cố, giống như bụi gai phá băng chui , quấn lấy Trần Kiều, khiến nàng trong sự ấm áp gần như say sưa đột nhiên tỉnh táo.

 

Rốt cuộc là tại ?

 

Tại ? Tại là nàng?

 

Thiếu niên quân vương, cửu ngũ chí tôn, quân công hiển hách, tay nắm quyền sinh sát, quan sát vạn dặm non sông. Hắn sở hữu phận tôn quý nhất thế gian, cương vực rộng lớn nhất, quyền thế rực rỡ nhất.

 

Đáng lý xứng đôi với viên minh châu ch.ói lọi nhất, khuê tú cao quý nhất, trở thành quyến lữ xứng đôi nhất thiên hạ.

 

Còn bản Trần Kiều thì ?

 

Nàng chỉ là một tiểu cung nữ nhỏ bé cha đều mất, giãy giụa cầu sinh trong thâm cung suốt mười năm.

 

Nàng gia thế hiển hách, tài mạo kinh , thậm chí ngay cả vận mệnh cũng từng mở một trò đùa tàn khốc với nàng, khiến nàng bất do kỷ cuốn vòng xoáy ngập trời.

 

Chẳng lẽ chỉ vì hoán đổi ly kỳ, bất đắc dĩ đó? Là vì trong thời gian cộng sinh, vặn vẹo đó, xuyên qua đôi mắt nàng thấy một góc thế giới thấp kém của nàng?

 

Hay là vì, quen với việc khống chế xác "Trần Kiều" , đến mức khi đổi , kéo theo đó là sinh một loại lưu luyến như ảo giác đối với linh hồn thấp kém trong xác ?

 

Nghi vấn , giống như một cái gai vô hình, lâu dài và ngoan cố vương vấn trong lòng Trần Kiều.

 

Bất luận giữa họ từng bao nhiêu khoảnh khắc mật khăng khít, bất luận từng trao cho bao nhiêu sự ôn tồn tưởng chừng như chân thật, thậm chí là sự che chở cẩn thận từng li từng tí đến mức gần như thành kính đêm qua.....

 

Đều thể nhổ bỏ triệt để cái gai .

 

Nó chôn sâu, mỗi khi Trần Kiều chìm đắm trong sự ấm áp mà Hách Liên Dực trao cho, liền lặng lẽ thò đỉnh nhọn hoắt, đ.â.m nhói trái tim nàng, nhắc nhở nàng về rãnh sâu thể vượt qua đó —— sự khác biệt một trời một vực về phận, cùng với sự hư ảo của nền tảng đoạn tình cảm .

 

Trần Kiều hàng chân mày vẫn nhíu c.h.ặ.t trong giấc ngủ của Hách Liên Dực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-hoan-doi-than-xac-voi-be-ha/chuong-38-tam-tich.html.]

 

Quân vương giàu bốn biển, ai thể xa cầu sự sủng ái của Bệ hạ?

 

Mà tình yêu của quân vương, thể bao nhiêu thuần túy? Lại thể kéo dài bao lâu? Sự tồn tại của nàng, đối với , rốt cuộc là tâm chi sở hướng, là thú tiêu khiển nhất thời nổi hứng, hoặc là dấu ấn để từ trải nghiệm sai lệch đó, cuối cùng sẽ thời gian phai nhạt?

 

Ánh mắt Trần Kiều dần trở nên mờ mịt.

 

lúc ——

 

"Đang nghĩ gì ?"

 

Giọng của nam nhân mang theo sự khàn khàn mới ngủ dậy và giọng mũi nặng nề, lười biếng giống như một con thú ăn no. Hắn hề mở mắt, một cánh tay rắn chắc tự nhiên vòng qua vòng eo thon thả của nàng, nhẹ nhàng ôm một cái, ôm trọn cả Trần Kiều lòng.

 

Lồng n.g.ự.c truyền đến nhịp tim trầm mạnh mẽ, trong nháy mắt kéo Trần Kiều từ trong dòng suy nghĩ lạnh lẽo trở về.

 

"Đang nghĩ sáng nay ăn gì." Trần Kiều gần như trốn tránh nhanh ch.óng mặt .

 

Tuy nhiên cằm nhanh truyền đến xúc cảm ấm áp và lực đạo thể kháng cự —— Hách Liên Dực chỉ dùng hai ngón tay thon dài, dễ dàng bóp lấy hàm của nàng, ép Trần Kiều đầu , đối mặt với ánh mắt gần trong gang tấc của .

 

Ánh ban mai phác họa đường nét góc cạnh rõ ràng của , đôi mắt còn mang theo cơn buồn ngủ lúc thanh minh sắc bén, tựa như lưỡi d.a.o sắc bén luyện từ hàn tinh, đ.â.m thẳng đáy mắt đang cố gắng né tránh của nàng.

 

Hách Liên Dực nhướng mày:"Nói dối."

 

Hắn luôn như , vĩnh viễn nhạy bén như . Bất kỳ chút tâm tư nhỏ nhặt nào của Trần Kiều, mặt vĩnh viễn hiển lộ sót gì.

 

Trần Kiều cứng miệng:"Không ."

 

Hách Liên Dực ngoài dự liệu phủ lên nàng, dịu dàng, nhưng lộ hàn ý thể kháng cự.

 

"Sao nàng…" Giọng của dán sát vành tai nàng vang lên, còn là sự trêu đùa lười biếng, mà là sự khàn khàn đè nén một loại cảm xúc cuộn trào nào đó:"…luôn tin ?"

 

Trần Kiều cứng đờ, đầu ngón tay vô thức bấu c.h.ặ.t lấy chăn nệm .

 

"Hách Liên Tĩnh yêu Lưu Đường, ai nấy đều cảm thấy điên , mạc danh kỳ diệu, cố bộ tự phong, tự cam đọa lạc."

 

Hách Liên Dực vuốt ve dái tai nàng, giọng phảng phất như lơ đãng.

 

"Ngay cả bản cũng cảm thấy như , dám thừa nhận, hổ khi nhắc tới."

 

" Kiều Kiều, luôn cảm thấy, tình chi nhất tự, nếu chỗ nào cũng tuân theo khuôn phép, chỗ nào cũng hợp với phận, môn , ánh mắt của thế nhân… thì còn tính là gì? Chẳng qua là cuộc giao dịch khi cân nhắc lợi hại."

 

Ánh mắt trầm trầm. Ngón tay kìm kẹp hàm của nàng nới lỏng, chuyển sang dùng đầu ngón tay cực kỳ chậm rãi, cực kỳ dịu dàng vuốt ve gò má căng cứng của Trần Kiều.

 

"Thân phận cao quý đại biểu cho linh hồn cao quý, chu môn tú hộ, kim chi ngọc diệp, chắc thấy nhân tâm trừng triệt; thị tỉnh bồng môn, thảo giới vi mạt, huệ chất lan tâm?"

 

Trần Kiều đột ngột ngước mắt lên, vặn chạm một đôi mắt trong veo như lưu ly.

 

Dịu dàng lưu luyến.

 

"Tình chi nhất tự, tối thị nan thám."

 

Hắn thấp giọng :"Kiều Kiều."

 

Hách Liên Dực cần lý do. Hoặc thể , lý do mà đưa , chính là đáp án bàng bạc nhất, cho phép nghi ngờ nhất thế gian —— tình chi sở chung, vốn dĩ nên kinh tâm động phách, hám thiên động địa như .

 

Gông cùm của thế giới tan thành tro bụi, nàng chỉ là "Trần Kiều", cũng chỉ là Trần Kiều.

 

Tiền Đường giang thượng triều tín lai, kim nhật phương tri ngã thị ngã.

 

Trần Kiều che mắt, thực che nước mắt, là che ký ức cuộn trào như nước lũ suốt mười năm qua.

 

Trên bậc đá lạnh lẽo ở Dịch Đình vò giặt đống y phục chất cao như núi, đôi bàn tay nứt nẻ vì lạnh ngâm trong nước buốt thấu xương, lời mắng c.h.ử.i cay nghiệt và bóng roi tiện tay vung tới của quản sự thái giám.

 

Thời khắc đằng đẵng quỳ trong tuyết vì cẩn thận đổ điểm tâm của quý nhân.

 

đêm mất ngủ ngước bầu trời trong căn phòng chật hẹp tồi tàn, suy đoán xem vận mệnh rốt cuộc sẽ ném về phương nào……

 

Trần Kiều giống như một ngọn cỏ dại giãy giụa cầu sinh trong khe đá, thấp kém, nhưng ngoan cường. Nàng vượt qua bao nhiêu vực sâu khổ nạn khó thể tưởng tượng, mới cuối cùng, lảo đảo nghiêng ngả, mặt vị đế vương chí cao vô thượng .

 

Tình bất tri sở khởi, nhất vãng nhi thâm. Thu phong kỷ độ nhân gian, hồi thủ tiêu sắt.

 

Tất cả những điêu lương họa đống, tất cả những kim bích huy hoàng, tất cả những thứ tượng trưng cho phận cao quý của Hách Liên thị, đều Hách Liên Dực tự tay đập nát, đó dâng đến mặt Trần Kiều :

 

Nàng xem, những thứ cũng chẳng gì ghê gớm.

 

Ta yêu nàng, là bởi vì nàng là nàng.

 

Một dòng nước xiết nóng rực khó tả bằng lời từ nơi sâu thẳm nhất trong đáy lòng cuộn trào tuôn , trong nháy mắt xông phá sự phòng . Sự chấn động to lớn, sự thấu hiểu muộn màng, niềm vui sướng cuồng loạn vì trân trọng, va chạm, cuộn trào mãnh liệt trong l.ồ.ng n.g.ự.c Trần Kiều.

 

Muôn vàn tâm tư, cuối cùng chỉ hóa thành một lời thì thầm gần như nghẹn ngào, mang theo sự thanh thản và xác nhận:

 

"Thần hiểu , Bệ hạ."

 

"Gọi là A Dực."

 

Không còn là quân thần, còn là mây bùn. Giờ khắc , chỉ và nàng, Hách Liên Dực và Trần Kiều.

 

Lời còn dứt, Hách Liên Dực vươn cánh tay, bằng một loại lực đạo gần như vò nát nàng cốt huyết, ôm Trần Kiều sâu hơn c.h.ặ.t hơn.

 

Hàm của Hách Liên Dực tì lên đỉnh đầu nàng, thở ấm áp lướt qua trán nàng. Cơ thể cứng đờ của Trần Kiều trong vòng tay dần dần mềm nhũn, phảng phất như con thuyền cô độc trôi dạt nhiều năm cuối cùng cũng tìm chốn về duy nhất.

 

Vài giọt nước tròn xoe rơi xuống chăn nệm, nhanh ch.óng tan biến.

 

"A Dực."

 

 

Loading...