Sau Khi Hoán Đổi Thân Xác Với Bệ Hạ - Chương 29: Tranh Cãi

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:49:59
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

=====================

 

“Được thôi.”

 

Hách Liên Dực đáp bình thường, như thể Trần Kiều từ chối là lời cầu ái của , mà chỉ là một đề nghị về việc ăn gì cho bữa trưa.

 

Hắn gì cả, chỉ ánh mắt thôi, nhẹ nhàng dừng mắt nàng, như chuồn chuồn lướt nước, nếm thử thôi, nhanh vỗ cánh bay .

 

Trong lòng Trần Kiều dâng lên một tia áy náy — nàng vốn nghĩ rằng giữa và Hách Liên Dực chắc chắn sẽ một trận cãi vã long trời lở đất, ngờ giải quyết một cách bình lặng như .

 

Cảm xúc nhanh ch.óng Hách Liên Dực nắm bắt, thầm đắc ý.

 

Trần Kiều ăn mềm ăn cứng, thuận theo tính cách của nàng ngược sẽ nhiều lợi ích hơn, nếu ngược cứ đối đầu với nàng, nàng nhất định sẽ náo loạn đến trời long đất lở.

 

Trước đây hài lòng lắm với khuôn mặt của , luôn cảm thấy phần âm nhu tuấn tú mà thiếu vẻ dương cương khỏe khoắn, ngờ Trần Kiều khá mê mẩn dung mạo .

 

Trước đây khi hoán đổi xác, thường thấy nàng soi gương tự ngắm, cũng dần nhận một điều — thích gì quan trọng, dù ngoài soi gương cũng thấy, nếu Trần Kiều thích, cũng coi như đáng giá.

 

Hách Liên Dực ho nhẹ một tiếng, che ý nơi khóe miệng, lững thững bưng cho Trần Kiều một ly nước lọc khác, thăm dò hỏi: “Nàng mơ thấy ai ?”

 

“Hả?” Trần Kiều vì áy náy, đang trong giai đoạn gì Hách Liên Dực yêu cầu cũng đáp ứng, nàng thành thật trả lời: “Ta mơ thấy nương của .”

 

Hách Liên Dực vốn chuẩn sẵn tâm lý, cho dù Trần Kiều trong mơ băng hà cũng thể đối mặt.

 

Lời , ngược gì.

 

Chỉ nhẹ nhàng : “Bà ...”

 

“Bà qua đời , chôn gốc cây hòe ở đầu làng.” Trần Kiều nhàn nhạt .

 

“Nàng... ở ngoài cung còn ?”

 

“Không còn ai, cha nương mất sớm, chỉ để một căn nhà nát.”

 

“Không còn cách nào, tìm một buôn , bán , đúng lúc trong cung thiếu cung nữ, liền đến đây.”

 

Nàng nâng chén nhấp một ngụm, ánh nắng ban mai chiếu lên bàn tay thon dài, nhưng đầy vết chai của nàng — những ngày hoán đổi xác với Hách Liên Dực cuối cùng vẫn để dấu vết cạn nàng, dùng cách gì, những vết chai trở nên mềm mại và tinh tế, gần như sắp biến mất.

 

Mà quãng thời gian ở Dịch Đình, dường như là chuyện của kiếp .

 

Hách Liên Dực ở đối diện nàng, hai đối diện uống thanh.

 

Những hạt bụi nhỏ bay lượn trong khí, bàn sách chất đầy những tấu chương lớn nhỏ, b.út son vương vãi nghiên mực “chim khách mừng xuân”, cùng lúc đó, những cây rõ tên ngoài cửa sổ nhú mầm non, Trần Kiều tên của loại cây , nhưng — hãy để những chuyện qua một bên , nàng chỉ hy vọng thời gian thể dừng ở buổi sáng .

 

Ngón tay Hách Liên Dực gõ nhẹ lên bàn, ánh nắng chiếu xuống, phác họa nên đường nét đôi môi đẽ của .

 

Trần Kiều thu hồi ánh mắt, nở một nụ với .

 

Dịu dàng, quyến luyến, mang theo một nỗi buồn khó hiểu.

 

Tim đập như trống dồn, dám Trần Kiều nữa. Chỉ cúi đầu chằm chằm vân gỗ hoàng hoa lê: “Ngày mai là Nguyên Tiêu .”

 

Giọng chút căng thẳng: “Ta vẫn ăn kẹo hồ lô.”

 

“Nàng, nàng cùng .”

 

Trong lòng như một ngọn lửa cháy bừng, nhất thời nên lời.

 

Trong thoáng chốc chỉ thấy một tiếng thở dài khe khẽ.

 

Hách Liên Dực như cảm nhận điều gì, ngơ ngác ngẩng đầu lên.

 

Chiếc chén nhỏ bằng sứ thanh hoa tinh xảo che mày mắt của Trần Kiều, nàng một lúc lâu gì.

 

Trong phòng im lặng.

 

Giọng Hách Liên Dực gần như chút run rẩy: “Vậy.. nàng vẫn bằng lòng, ?”

 

Trần Kiều im lặng gật đầu.

 

Nàng vẫn cúi đầu, một giọt nước rơi chén, từ từ lan , nhạt chút nào chén đậm đặc.

 

“Tại ?” Hách Liên Dực đột ngột dậy, vạt áo đổ chén bàn, nước đổ xuống gạch lát sàn, từ từ chảy đến chân Trần Kiều.

 

Trần Kiều ngẩng đầu lên, ánh nắng ch.ói mắt từ lưng Hách Liên Dực chiếu mắt nàng, nàng kích thích đến nheo mắt, nhưng giọng vẫn bình tĩnh:

 

“Ta về Dịch Đình.”

 

“Ở bên cạnh ?!” Giọng điệu thể tin nổi của vang lên bên tai.

 

Trần Kiều lắc đầu.

 

“Ở đây nàng cũng thể quản lý chuyện của Dịch Đình mà?! Nàng bây giờ là Trần Cung chính trong cung ngưỡng mộ, là thực sự quyền lực trong hậu cung. Trần Kiều, cho trẫm , tại nàng bên cạnh trẫm?”

 

“Nàng hậu cung, trẫm đồng ý, nàng quản lý việc của Dịch Đình, trẫm đồng ý, trẫm dạy nàng sách, dạy nàng kinh sử, một tay bồi dưỡng nàng thành bộ dạng bây giờ, hiện tại trẫm chỉ một yêu cầu , ở bên cạnh trẫm.”

 

“Ngay cả điều , nàng cũng bằng lòng .”

 

Hách Liên Dực mấp máy môi, quát hỏi Trần Kiều, đôi môi run rẩy, nhưng một lời.

 

Nỗi đau thấu tim, lẽ là như .

 

Ngực đau nhói, giọng điệu mềm : “Trẫm bao giờ... bao giờ chạm những trong hậu cung, Trần Kiều, nàng là đầu tiên trẫm thích.”

 

“Nàng thích long ỷ cũng , thích Dịch Đình cũng , trẫm bằng lòng chia sẻ với nàng.”

 

“Coi như trẫm cầu xin nàng, ở bên cạnh trẫm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-hoan-doi-than-xac-voi-be-ha/chuong-29-tranh-cai.html.]

 

Hắn tức đến mức đuôi mắt ửng đỏ, bậc cửu ngũ chí tôn, giọng điệu khiêm tốn đến .

 

Hách Liên Dực ba tuổi học cưỡi ngựa, mười lăm tuổi trấn thủ biên quan, mười bảy tuổi lĩnh quân đại phá phản quân, trăm trận trăm thắng, phá , bây giờ đầu tiên nếm trải mùi vị thất bại Trần Kiều.

 

Thật khiến ... đau lòng khôn xiết.

 

Trần Kiều , khuôn mặt bình thường bỗng rạng rỡ sức sống như nước chảy, mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ đều sống động.

 

Ban đầu nụ của nàng khiến Hách Liên Dực rung động, lúc ngoài ngọn lửa giận đang bùng cháy trong l.ồ.ng n.g.ự.c, Hách Liên Dực tuyệt vọng phát hiện, vẫn cảm thấy Trần Kiều.. xinh .

 

Trần Kiều cũng dậy, vóc nhỏ nhắn, chỉ thể ngước Hách Liên Dực.

 

Tuy nhiên giọng ôn hòa trầm tĩnh, trong con ngươi cũng như mặt hồ phẳng lặng, chút gợn sóng, dường như đối mặt là một quân vương đang mất kiểm soát:

 

“Bệ hạ,” nàng hành một lễ lớn, như mây bay nước chảy, thành thạo vô cùng: ““Thần cảm niệm thánh ân của Bệ hạ, dám quên, Bệ hạ vạn dân kính ngưỡng, cửu ngũ chí tôn, thần xuất hèn mọn, phận bồ liễu, nếu vì thần mà khiến triều đình dị nghị hoàng đế chìm đắm triều chính, thần vạn c.h.ế.t cũng khó từ chối tội.”

 

“Trẫm sợ!”

 

“Hôm nay Bệ hạ cưỡng ép giữ , thần cũng dám kháng chỉ. tâm chí của thần quyết, cho dù ở ngự tiền, cũng sẽ suốt ngày hoang mang hổ thẹn, e rằng khó lòng tận tâm hầu hạ.

 

Chi bằng thả thần về Dịch Đình, thần nhất định sẽ ngày đêm cầu phúc cho Bệ hạ, chúc thánh thể khang thái, giang sơn vĩnh cố.”

 

“Nàng ở bên cạnh trẫm mới thể thánh thể khang thái!”

 

“Bệ hạ,” mặt Trần Kiều hiện lên một tia lúng túng, như thể đang một đứa trẻ đang ăn vạ: “Bây giờ là lúc ngài hồ đồ.”

 

“Trẫm hồ đồ chỗ nào?!”

 

“Thần mười tuổi cung, đến nay bảy năm, cung quy ghi, cung nữ phàm đến hai mươi tuổi thể thả khỏi cung, thần chỉ nguyện học một bản lĩnh, thanh tịnh về quê.”

 

Trần Kiều quỳ xuống, nàng tháo cây trâm bạch ngọc đầu , nhẹ nhàng đặt xuống đất, một tiếng “đinh đông”. Mái tóc đen như thác đổ xuống.

 

Nàng khẽ : “Thần lúc nhỏ từng thề với cha , đời chỉ nguyện sống bình đạm, màng vinh hoa. Nếu trái lời thề , ắt sẽ trời phạt.

 

Điều kiện Bệ hạ ban cho quá vinh hoa, thần đêm thể ngủ, vô cùng hoảng sợ. Bệ hạ nhân đức, chắc chắn nỡ thấy thần ngày đêm lương tâm dày vò.”

 

Trán Trần Kiều chạm nền gạch lạnh lẽo:

 

“Bệ hạ, thần bây giờ gì cả, xin hãy thả thần .”

 

Đầu óc Hách Liên Dực đột nhiên như dội một gáo nước lạnh.

 

Hắn xem xét bóng đang phủ phục đất — sai, Trần Kiều quả thực là t.ử đắc ý nhất của , mỗi đường nét đều do tự tay điêu khắc, vì , khi nàng phản công, cũng hiểu rõ nhất thế nào để đau lòng nhất.

 

Rất , , nàng xuất sư .

 

Trần Kiều động đậy, Hách Liên Dực cũng động đậy, hai đối đầu lâu, cho đến khi một giọng khàn khàn truyền đến: “Thích quỳ thì cứ quỳ .”

 

“Vâng, thần tuân chỉ.”

 

Từ giữa trưa đến hoàng hôn, nàng một yên lặng quỳ, đầu gối truyền đến cơn đau âm ỉ, những pho tượng Phật khổng lồ trong điện từ bi nàng, nhang cháy từng sợi nhỏ, thẳng tắp hướng lên trời cao.

 

Trong vòng vây của mùi đàn hương, Trần Kiều đột nhiên , Hách Liên Dực lúc nàng hôn mê, nghĩ gì, mang tâm trạng thế nào, những pho tượng Phật .

 

Tượng Phật , chỉ cúi mắt nàng.

 

Trần Kiều bèn chắp tay, lặng lẽ cầu nguyện trong lòng: Cầu Bồ Tát phù hộ cho cha, phù hộ cho nương, phù hộ cho Lục Liên, phù hộ cho em gái Lục Liên, phù hộ cho bà bà mắt mù, phù hộ cho Mặc Họa, và...

 

Nàng do dự một chút, cuối cùng vẫn thêm cái tên đó :

 

Phù hộ cho Hách Liên Dực, , cũng là một hoàng đế .

 

Phù hộ cho khuất an nghỉ, phù hộ cho còn sống vui vẻ.

 

Trời dần trở lạnh, Trần Kiều khí lạnh kích thích, nổi hết da gà, nàng xoa tay, cố gắng lấy chút ấm.

 

“Trần Kiều cô nương, Trần Kiều cô nương!”

 

vỗ vai nàng, Trần Kiều giật , nàng kinh ngạc kêu lên: “A—!”

 

“Là nô tài đây!”, một khuôn mặt to lớn vui vẻ của Phúc Lộc xuất hiện mắt Trần Kiều.

 

Nàng vui mừng kêu lên: “Phúc Lộc, ông đến đây!”

 

Trong mắt Phúc Lộc đầy kinh ngạc: “Cô nương, quỳ ở đây, ai dám phạt ?!”

 

Trần Kiều lập tức sa sút: “Là , chọc giận Bệ hạ.”

 

Phúc Lộc xong thầm nghĩ , lập tức sang một bên lấy một chiếc đệm tròn màu vàng tươi: “Người , quỳ chuyện gì nữa... nô tài sẽ,” ông một động tác c.h.é.m đầu, khiến Trần Kiều khúc khích.

 

vẫn kiên trì quỳ: “Đây là thánh chỉ của Bệ hạ.”

 

Phúc Lộc trong lòng kêu khổ thôi: Dưỡng Tâm điện là địa bàn của , mới là tổ tông thực sự, Bệ hạ nào nỡ để quỳ lâu như !

 

Ông hết lời, dùng hết mười tám môn võ nghệ cả đời, nước bọt cũng khô, Trần Kiều mới đồng ý quỳ đệm mềm một lúc.

 

Phúc Lộc nuốt nước bọt: Hai vị , còn bướng hơn .

 

Đầu gối của Trần Kiều sớm mất cảm giác, theo sự điều khiển của , đành vịn cánh tay của Phúc Lộc mới miễn cưỡng run rẩy dậy.

 

Không chạm chỗ nào của Phúc Lộc, ông rít lên một tiếng dài, mặt mày đau đớn.

 

Trần Kiều lập tức căng thẳng: “Chạm ? Ta ông thương ?”

 

Phúc Lộc khổ lắc đầu: “Không , đây là một roi Bệ hạ ban cho nô tài.”

 

 

Loading...