Sau Khi Hoán Đổi Thân Xác Với Bệ Hạ - Chương 19: Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:49:49
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
=========================
Hai cách cực gần, thở nóng rực của Hách Liên Dực phả mặt Trần Kiều, nổi lên một trận da gà li ti, trong gian chật hẹp thoang thoảng mùi hương Long Diên Hương, Hách Liên Dực ngẩng đầu khuôn mặt nàng, trong mắt đen kịt, hỉ nộ ái ố.
Trần Kiều mạc danh kỳ diệu cảm thấy, hẳn là đang chút tức giận.
Trần Kiều nghĩ sai, trong lòng Hách Liên Dực quả thực đang một ngọn lửa bùng cháy, ở hành lang, dự tính sẵn, chất vấn Trần Kiều thế nào, tại tự đặt vòng nguy hiểm, tại ... đến cứu .
Hách Liên Dực chút mờ mịt luống cuống chớp chớp mắt.
Hắn là Hoàng đế, từ nhỏ Thái phó dạy , Hoàng đế nên lấy sức một gánh vác đạo nghĩa thiên hạ và lê dân bách tính, ung dung tiến về phía , cũng cảm thấy đó là điều hiển nhiên, thực lúc mười bảy tuổi kế thừa hoàng vị, lúc quân báo Lương Châu phản loạn truyền đến, lúc bá quan vây quanh trong Kim Loan điện lấy cái c.h.ế.t can gián, cũng từng hoảng hốt lo sợ, nơm nớp lo âu, như băng mỏng.
, dần dần cũng lên...
Trên ngai vàng chí cao vô thượng chỉ sự cô độc chí cao vô thượng.
Hách Liên Dực sớm quen với sự cô độc vô biên vô tận.
Cho đến khi Trần Kiều xuất hiện, đầu tiên thể thấu hiểu cảnh của , đầu tiên giải vây cho , đầu tiên... đồng hành cùng . Lớp vỏ bọc cứng rắn mà đóng băng suốt hai mươi năm đột nhiên nứt nẻ sụp đổ, lộ mầm thịt mềm mại bên trong.
Hắn thậm chí chút kinh nghi bất định: Đây là tình yêu mà thể nhận ? Đây là tình yêu mà xứng đáng nhận ?
Hách Liên Dực kiễng mũi chân, hàng mi của Trần Kiều run rẩy lách tách. Nàng chút căng thẳng: Nàng sẽ vì lòng mà hỏng việc, chọc Hách Liên Dực vui chứ.
Hách Liên Dực chỉ nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai nàng —— nơi đó còn vương một chút hoa tuyết, phần lớn tan chảy vai, để những vệt nước nông sâu.
Hách Liên Dực gì, cởi áo choàng khoác lên vai Trần Kiều, nhiệt độ của trong nháy mắt bao trùm lấy Trần Kiều, những ngón tay linh hoạt thắt một nút thắt tuyệt , Trần Kiều động tác uyển chuyển của , xui khiến thế nào nhớ tới nút thắt ngũ phúc tinh xảo con dấu Cung chính của nàng, nàng hỏi:"Hách Liên Dực, ngài thắt dây kết ?"
Hách Liên Dực khựng một cách kỳ dị:"... Không ."
Trong đầu Trần Kiều lóe lên một tia sáng, nàng lẽ đoán mò trúng phóc chứ.
"Ồ ——" Trần Kiều tiếc nuối kéo dài giọng:"Ta còn tưởng nút thắt ngũ phúc đó là do ngài thắt cơ đấy."
Hách Liên Dực hiếm khi giữ im lặng.
Trần Kiều thừa thắng xông lên:"Bệ hạ thể tìm thắt dây kết đó đến giới thiệu cho một phen , lỡ mất nút thắt đó , trong lòng buồn bực lắm, đành phiền nàng thắt cho một cái khác ."
Hách Liên Dực quả nhiên nhịn nữa, trừng lớn mắt, giọng điệu cứng ngắc, hỏi:"Ngươi mất nó ?!" Lại còn mang theo chút mùi vị tức hộc m.á.u.
Trần Kiều thầm trong lòng, ngoài mặt tràn đầy vẻ áy náy.
".... Là phụ lòng đồ Bệ hạ ban thưởng." Nàng trải qua sự rèn giũa , kỹ năng diễn xuất càng lúc càng xuất thần nhập hóa, hai mắt rưng rưng lệ, đột nhiên qua chút đáng thương.
Hách Liên Dực cảm thấy cả tự nhiên, :"Đừng.. đừng nữa, thắt cho ngươi một cái khác là chứ gì."
Mắt Trần Kiều sáng lên, bám lấy tay áo đang định gì đó, đúng lúc "kẽo kẹt" một tiếng, Cố Khải Nam đẩy cửa gỗ, bước .
Hách Liên Dực đột nhiên cảm thấy chút vị, chính xác mà là chút tiếc nuối, giận cá c.h.é.m thớt, lườm cánh cửa gỗ rách nát một cái, tiện thể cũng cho Cố Khải Nam sắc mặt .
Cố Khải Nam dường như thấy, khách sáo :"Trần , , đây là... hòa ?" —— Nhìn thấy vẻ mặt mật của hai trong phòng, sự nghi ngờ cuối cùng của y về thời điểm xuất hiện quá đỗi trùng hợp của Trần Kiều, về mối quan hệ của hai Trần Vọng cũng tan thành mây khói, suy cho cùng, sự mật tự nhiên như là thể diễn .
Chỉ là một đôi phu thê sở thích đặc biệt mà thôi, Cố Khải Nam nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m tự an ủi , tên Trần Vọng tuy vóc dáng nhỏ bé, mưu kế tồi, hiện tại y cũng coi như nhược điểm trong tay , thu nạp Sở đảng, cũng coi như là một lựa chọn tồi, cứ coi như bịt mũi chịu đựng ...
Trần Kiều cơn nghiện diễn xuất bùng phát, ép giọng nũng nịu :"Đương nhiên , luôn luôn tha thứ cho phu quân mà," nàng ôm cánh tay Hách Liên Dực lắc lắc:"Ta là đối xử nhất với phu quân đời ?", Hách Liên Dực bất đắc dĩ nhướng mày, ỷ việc Cố Khải Nam thấy , dùng khẩu hình :"Diễn, nghiện, , hả?"
Trần Kiều hì hì khoác tay , Cố Khải Nam cảm thấy đôi đoạn tụ quả thực là hổ, dương khí nồng đậm hai xông cho lảo đảo, cảm thấy cả chút nhũn , y liên tục xua tay:"Vậy đại ca chúc mừng hai vị , hai vị nhất định bách niên giai lão, vĩnh kết đồng tâm."
Hách Liên Dực thông minh nhường nào, trong nháy mắt ẩn ý của y là đôi kỳ ba các xin hãy trói c.h.ặ.t lấy cả đời cả kiếp, ngàn vạn đừng họa hại khác.
Hắn liếc Trần Kiều một cái, thấy nàng vẫn đang nhe răng ngốc nghếch, mới yên tâm nhẹ nhàng liếc Cố Khải Nam một cái.
"Ngươi thì hiểu cái gì?" Hắn nghĩ.
Cố Khải Nam gãi gãi đầu, càng lúc càng cảm thấy Hách Liên Dực mù , y miễn cưỡng cũng coi như là nhân tài xuất chúng, cứ cố tình.. cố tình một tên ăn mày nắm tinh túy của bọn lưu manh vô bám lấy cơ chứ.
"À, đúng , Trần ."
Cố Khải Nam vỗ đầu một cái, rút từ trong tay áo một tấm thiệp, đưa đến mặt Hách Liên Dực:"Ngày mốt ở Quan Thư viên buổi tụ tập, mỗ tĩnh hầu và đại giá, sách lược tuyệt diệu của Trần cũng thể mang cho cùng thảo luận."
Hách Liên Dực hài lòng rộ lên, mục tiêu đến đây đạt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-hoan-doi-than-xac-voi-be-ha/chuong-19-chuong-19.html.]
Nếu kế sách dâng lên tối nay là thư đầu danh, thì buổi tụ tập ở Thư viên, thể coi là thang lên mây xanh.
Hắn nhất định giành .
Giữa lông mày Hách Liên Dực nhuốm một tia sắc bén, chậm rãi nhận lấy thiệp mời, cất trong tay áo:"Vậy mỗ cung kính bằng tuân mệnh."
Cố Khải Nam và trao đổi một ánh mắt, đều thấy vẻ vui mừng trong mắt đối phương. Cố Khải Nam thực sự chịu nổi mùi hôi thối Trần Kiều nữa, y chắp tay, vội vã :"Vậy Cố đây."
Hách Liên Dực và Trần Kiều đồng thời chắp tay bái biệt y.
Cuối cùng chỉ còn hai ở chung một phòng, Trần Kiều hưng phấn :"Bệ hạ, lợi hại ! Ưm..."
Một ngón tay thẳng tắp lạnh ấn lên môi châu mềm mại căng mọng của nàng, lặng lẽ chặn những lời tiếp theo của nàng, Trần Kiều kinh ngạc cúi đầu chạm đôi mắt mang ý của Hách Liên Dực, :
"Gọi là Hách Liên Dực."
…
Màn đêm thâm trầm, như một tấm lưới lớn bao trùm bộ T.ử Cấm Thành.
Trần Kiều vô định nghịch ngợm ngọc như ý trong tay, từ tịnh thất bên cạnh truyền đến tiếng nước chảy lúc lúc , nàng cẩn thận vểnh tai lắng —— Hách Liên Dực đang tắm gội.
"Gọi là Hách Liên Dực... Hách Liên Dực... Hách Liên Dực...."
Từ lúc đường hồi cung đến giờ, trong đầu nàng vẫn lẩn quẩn câu mang ý của Hách Liên Dực, quân tâm khó dò a quân tâm khó dò, câu của Hách Liên Dực khiến nàng ngứa ngáy trong lòng như mèo cào, Hách Liên Dực rốt cuộc là ý gì?
Tiếng nước dần tắt, Hách Liên Dực mà nàng tâm tâm niệm niệm xõa mái tóc dài như thác nước bước , tóc vẫn còn đọng những giọt nước, ướt đẫm y phục, Trần Kiều cam chịu qua đó, dùng khăn tay từng chút từng chút lau khô tóc cho vị tiểu tổ tông , nhớ tới lúc hai mới hoán đổi Hách Liên Dực thậm chí còn tự tắm gội, hiện tại cũng coi như tiến bộ vượt bậc, mệt mỏi thở dài một .
Hách Liên Dực nhắm mắt , mặc cho Trần Kiều động thổ đầu , giống như một con mèo ăn no nê.
Giọng thấp thỏm của Trần Kiều đột nhiên vang lên:"Bệ... Hách Liên Dực, sáng lập Nội Học đường."
"Hửm?" Hách Liên Dực vẫn mở mắt, giọng điệu bình thản.
Trần Kiều vuốt ve mái tóc ướt sũng của , đột nhiên bình tâm , động tác tay nàng dừng, :"Dạy cho cung nữ thái giám một kiến thức cơ bản, nghĩ kỹ , mỗi buổi sáng đều công việc riêng , thì chuyển sang học đường buổi tối, đợi đến khi học những điều cơ bản hòm hòm , chúng thể mời nữ quan chuyên trách dạy bọn họ một kỹ năng, ví dụ như tính toán, thêu thùa, như cho dù bọn họ đuổi xuất cung, cũng thể một nghề để mưu sinh...."
Trần Kiều càng càng kích động, gần như là một thao thao bất tuyệt, tuôn trào kể hết ý tưởng của , đôi mắt ánh nến sáng lấp lánh như kim cương. Hách Liên Dực từ đầu đến cuối một lời, chỉ yên lặng, mỉm nàng.
"Thế nào, Hách Liên Dực?" Trần Kiều khó khăn lắm mới xong, khẩn thiết Hách Liên Dực, nàng tự tin, đây là một ý kiến xây dựng khá tuyệt vời.
Hách Liên Dực từ từ lên, chỉnh vạt áo, gật đầu vỗ tay, :"Rất , Trần Kiều, chuyện lợi cho cung nhân, lợi cho Dịch Đình..." Khóe miệng Trần Kiều kìm mà cong lên.
" mà,"
Hách Liên Dực gõ gõ mặt bàn, khí thế trác tuyệt, chuyển hướng câu chuyện, ân cần khuyên bảo:"Ngươi từng nghĩ, với tư cách là Hách Liên Dực, cách khác là với tư cách Hoàng đế, thành lập Nội Học đường, lợi ích gì?
Chi tiêu của hậu cung vốn vô cùng khổng lồ, tăng thêm một khoản chi tiêu lớn cần thiết, chỉ để dạy cung nhân sách? Bọn họ sách xong thể học cách gì?
Là bưng nước vững vàng hơn, là hầu hạ tận tâm hơn?..."
Trần Kiều như sét đ.á.n.h, đây nàng từng nghĩ đến vấn đề , Hách Liên Dực là sự thật, chi phí thành lập Nội Học đường nàng tính qua, là một con trời, nhưng nàng vẫn ôm tâm lý ăn may, cho rằng Hách Liên Dực nhất định sẽ giúp nàng giải quyết, nên hôm nay mới mạo đưa bộ kế hoạch.
Lời của Hách Liên Dực tuy nghiêm khắc, nhưng quá đáng, đúng, việc để cung nhân sách chữ thể khiến bọn họ việc hơn, ngược chi lớn hơn thu, là một phương án khá lợi.
Chuyện ý nghĩa gì chứ?
Cảm giác thất bại to lớn như dòng lũ cuốn trôi nội tâm Trần Kiều, nàng xổm xuống ngơ ngác dùng tay ôm lấy đầu —— cảm giác cô độc to lớn bủa vây lấy nàng, nàng biến thành cô bé con ôm đầu lóc lúc mới nhập cung.
Sau đó nàng thấy một tiếng thở dài bất đắc dĩ nhẹ nhàng, là Hách Liên Dực.
Hách Liên Dực nửa cưỡng ép kéo đầu Trần Kiều , dùng tay bóp lấy cằm nàng, nghiêm túc thẳng mắt nàng, dùng tay lau khô nước mắt mặt Trần Kiều.
Hắn :"Chuyện nhất định là ý nghĩa, Trần Kiều, cứ , trong quá trình , sẽ ý nghĩa."
Hắn mày ngài ung dung:"Không chuyện đều ý nghĩa, chuyện đều thu hoạch, những chuyện luôn ."
"Đây chính là điều với nàng,"
"Cứ , Trần Kiều, ở ngay phía nàng."