Sau Khi Giả Chết Phát Hiện Cha Của Con Mình Là Thái Tử - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-02-15 18:03:40
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lạc Thành tuy so với Giang Nam giàu , nhưng thành trì cũng phồn hoa hơn xung quanh nhiều.
Chỉ là thôn Lan Hoa xác thật cách Lạc Thành chút xa, một một về xe bò ít nhất nửa ngày trời, cho nên một chuyến thành cũng chuyện dễ dàng, ít nhất đối với Lưu Tiểu Anh mà là như thế.
đối với Hạ Bảo Châu mà , thành chỉ là chuyện tốn chút thời gian và tiền bạc, cũng hiếm lạ như .
Bất quá trở , vị Mạnh công t.ử núi cái gì cái đó, ngày mai thể hỏi xem cái gì , ví dụ như trường bào màu nguyệt bạch? Mạnh công t.ử mặc nhất định sẽ hơn cái tên Cừu công t.ử gì đó.
"Bảo Châu tỷ, tỷ đang nghĩ gì thế?"
Tiểu Anh khoác cánh tay Hạ Bảo Châu, lắc hai cái mới tìm về sự chú ý của nàng.
"Không nghĩ gì cả, chờ mấy ngày nay nông mang qua , chúng liền thành mua y phục mới."
Hai thuận miệng chuyện, liền tới bên ruộng Hạ gia.
Hạ gia gia Hạ nãi nãi tuổi nhỏ, khoan hãy thể chịu nổi xuống ruộng việc, Hạ Bảo Châu cũng là cho phép bọn họ tự vận động. Bọn họ chủ yếu là tới công việc, dù trồng trọt cả đời, chung quy vẫn là yên lòng.
Vừa thấy Bảo Châu và Tiểu Anh xách theo vò gốm tới, Hạ nãi nãi nhịn càm ràm:
"Chúng mang theo nước mà, Bảo Châu con nếu rảnh rỗi thú vị, thì nhà Lưu tú tài mượn mấy quyển sách về xem, Tiểu Anh cũng mau nghỉ ngơi."
Suy nghĩ của già luôn mộc mạc như thế, cảm động cảm thấy bất đắc dĩ, đành lòng Bảo Châu xuống ruộng, chính cứ trông coi ruộng đất buông tay.
"Nãi nãi, hai vò giải nhiệt mà thôi."
Bảo Châu nũng đưa nước qua, Hạ nãi nãi tự nhiên sẽ để ý của cháu gái thất bại, xoay liền để Hạ gia gia đem giải nhiệt chia một chút cho những công.
Lưu Tiểu Anh cũng xin mấy bát cho cha nương và các ca ca , nàng rõ bản lĩnh của Bảo Châu tỷ nàng nhất, một bát giải nhiệt cũng thể nấu đến ngon giải nhiệt.
Sóng lúa mênh m.ô.n.g vô bờ, trong khí truyền đến hương vị lúa mạch chín, Bảo Châu chỉ cảm thấy tâm thần sảng khoái, nhưng còn đợi nàng cảm khái bao lâu, nàng liền tiếng kêu cứu mang theo nức nở của Lưu Tiểu Anh:
"Bảo Châu tỷ! Bảo Châu tỷ mau tới!"
Ruộng nhà Lưu Tiểu Anh vốn dĩ cách đó xa, Bảo Châu dễ dàng liền thấy bóng dáng Tiểu Anh, chạy chậm theo Lưu Tiểu Anh tới chỗ đám tụ tập.
"Mẹ nó?! Tỉnh tỉnh a!"
Hạ Bảo Châu đẩy đám mới thấy rõ, phụ Lưu Tiểu Anh là Lưu Dũng quỳ mặt đất, ôm nữ nhân miệng sùi bọt mép lâm hôn mê trong n.g.ự.c.
"Bảo Châu tỷ, tỷ mau xem cho nương với."
"Tiểu Anh a, cháu vẫn là mau gọi cha cháu đưa nương cháu về , tìm Hạ tiểu nương t.ử ích lợi gì."
" đúng , Đại Dũng, mau đưa về nhà tìm đại phu thôn bên cạnh ."
Người vây quanh đều là cùng thôn, chuyện cũng là hảo tâm, thậm chí còn trực tiếp kéo xe đẩy đây hỗ trợ.
Lưu Dũng cả đều hoảng loạn, bế thê t.ử lên, tay chân đều tê liệt sức lực.
Hạ Bảo Châu kịp giải thích cái gì, trực tiếp xổm xuống bắt lấy cổ tay mẫu Lưu Tiểu Anh là Vương Thụy Lan.
Người bên cạnh còn đang ríu rít chuyện, nhưng Hạ Bảo Châu , nàng chỉ thể cảm giác mạch tượng mỏng manh ngón tay, đó nhất nhất đối ứng với triệu chứng học trong đầu.
Lưu Dũng cũng là bản lĩnh của Hạ Bảo Châu, hoảng thần: "Thụy Lan rốt cuộc ?"
Trong lòng Hạ Bảo Châu kết luận, nàng về phía nam nhân đầu đầy mồ hôi: "Lưu thúc, thúc tin con ?"
"Tin! Thúc đương nhiên tin!" Mắt thấy thê t.ử của hô hấp càng ngày càng dồn dập, cũng càng ngày càng mỏng manh, Lưu Dũng chỉ thể bắt lấy cọng rơm cứu mạng Hạ Bảo Châu .
"Đại Dũng ngươi hồ đồ a, một nha đầu phiến t.ử ích lợi gì, còn mau về nhà gọi đại phu!"
Cùng với tiếng thảo luận lung tung rối loạn của các thôn dân, Hạ Bảo Châu rút mấy cây ngân châm giấu ở trong tay áo.
"Lưu thúc, ôm c.h.ặ.t thím, đừng lộn xộn."
Hạ Bảo Châu xong, mấy cây ngân châm liền nhanh ch.óng dừng ở đầu và cổ tay Vương Thụy Lan, ánh sáng bạc phản xạ quang mang rõ, liên tục hít khí.
Tới tiếng chỉ trích là lông mi rung động của Vương Thụy Lan, bà mở mắt liền hung hăng ho khan vài tiếng, một tiếng so với một tiếng trầm trọng, cuối cùng nhổ mấy ngụm đàm đặc, cả mới thanh tỉnh .
"Ta đây là ?" Giọng Vương Thụy Lan khàn khàn, tuy vẫn suy yếu, nhưng cũng đều , việc gì.
"Thím là Phế ủng chi chứng, về nhà uống thêm vài thang t.h.u.ố.c điều trị một chút là ."
Hạ Bảo Châu xong thu hồi ngân châm, rụt tay về tay áo, kỳ thật tay nàng cũng run đến , nhưng nàng , cũng thể để .
"Hô —— Hạ tiểu nương t.ử vài phần bản lĩnh a."
"Trước chỉ là Hạ tiểu nương t.ử khám bệnh, hóa là thật sự."
Mọi còn nghị luận sôi nổi, lúc chỉ còn khen ngợi, đương nhiên cũng vẫn tin, chỉ cho là mèo mù vớ cá rán.
chuyện liên quan gì đến Hạ Bảo Châu, mấy ca ca của Lưu Tiểu Anh khi đuổi tới, liền đỡ Vương Thụy Lan lên xe đẩy, một hàng rảnh lo việc nhà nông trong nhà, vội vàng chạy về nhà.
Hạ Bảo Châu tự nhiên là theo, nhà Lưu Tiểu Anh liên thanh lời cảm tạ, trong lòng Bảo Châu cao hứng c.h.ế.t, nhưng mặt nàng vẫn bộ bình tĩnh: "Thân thể thím quan trọng nhất."
——
Chờ Hạ gia gia Hạ nãi nãi chạng vạng xong trở về ăn cơm, Hạ Bảo Châu kê xong đơn t.h.u.ố.c cho Vương Thụy Lan, còn về nhà xong bữa tối.
Ngửi mùi cơm trong nhà, Hạ gia gia Hạ nãi nãi , may mắn đứa cháu gái , nếu hai ông bà bọn họ chịu đựng nổi những năm tháng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-gia-chet-phat-hien-cha-cua-con-minh-la-thai-tu/chuong-3.html.]
Trên bàn cơm, Hạ gia gia bưng rượu thanh nhấp một ngụm, chủ động nhắc tới chuyện Bảo Châu ban ngày chữa bệnh cứu :
"Bảo Châu nhà chúng càng ngày càng lợi hại, nhưng duy độc một điều."
"Lại những cái lung tung rối loạn đó, Bảo Châu nhà chúng chỉ lo chuyện là , cần quản gia gia con." Hạ nãi nãi xưa nay nịch ái, luôn cảm thấy trời đất, duy Bảo Châu của bà là nhất.
"Nãi nãi, con ." Bảo Châu tuy rằng tự tin, cũng tự phụ, nàng chung quy chỉ là một tiểu nha đầu mười mấy tuổi, lời gia gia vẫn là .
"Không để chính lâm hiểm cảnh."
"Câu gia gia con ngược sai."
Nghe Hạ gia gia Hạ nãi nãi như , Hạ Bảo Châu tức khắc chút chột , thể hổ là nuôi lớn nàng, hiểu nàng đến cực điểm.
Bọn họ lo lắng nàng chữa sai bệnh cho , chỉ lo lắng nàng lấy mạo hiểm.
"Yên tâm , gia gia nãi nãi, con cứ ở thôn Lan Hoa khám bệnh trị thương cho , sẽ gặp hiểm cảnh các ."
Một bữa cơm trôi qua trong tiếng chuyện phiếm của tổ tôn ba , Hạ gia gia Hạ nãi nãi bận rộn một ngày, lau rửa qua liền sớm ngủ.
Cái cỗ hưng phấn của Hạ Bảo Châu còn qua, đây cũng đầu tiên nàng châm cứu cứu , là đầu tiên nàng cứu mặt nhiều như .
Cho dù hiện tại còn thể tin tưởng y thuật của nàng, nhưng cái đau đầu nhức óc tổng sẽ nhớ tới nàng, đại phu mà, thể trị bệnh nhẹ đau ốm cho là đủ .
Sáng sớm hôm , Hạ Bảo Châu giống như ngày thường dậy sớm nấu cơm, sủy bánh nướng liền chạy lên núi.
Trên núi một ít nhân sâm nàng tồn , tuy rằng năm lớn, nhưng lúc thể cho thím hàng xóm bồi bổ .
Hiếm thấy lúc Hạ Bảo Châu tới Mạnh Ngọc còn tỉnh, Hạ Bảo Châu gõ hai tiếng cửa, liền Mạnh Ngọc mang theo vài phần khàn khàn lúc mới dậy :
"Bảo Châu cô nương, chờ một chút."
"Biết , ngươi từ từ mặc y phục, đừng rách vết thương."
Hạ Bảo Châu chơi đùa với hổ con, lảo đảo lắc lư tới ổ thỏ, đám thỏ quả thực mỗi ngày một dạng, lông tơ dường như nhiều hơn.
"Bảo Châu cô nương hôm nay tới thật sớm."
Mạnh Ngọc mặc y phục , Hạ Bảo Châu cũng lúc cho thỏ ăn xong.
"Không sớm sớm, cơm đặt ở bàn bên ."
Nói xong, Hạ Bảo Châu liền bắt đầu nhóm lửa sắc t.h.u.ố.c, mới hơn một chút, cũng thể ngắt t.h.u.ố.c.
"Cô nương là gặp chuyện gì vui vẻ ?"
Bất quá mấy ngày, Mạnh Ngọc quen xếp bằng, ngoan ngoãn ăn bánh nướng chờ Hạ Bảo Châu nhóm lửa sắc t.h.u.ố.c.
"Cũng tính là chuyện vui vẻ," Hạ Bảo Châu nỗ lực ức chế khóe miệng giương lên, nhưng lúm đồng tiền bên khóe miệng bại lộ tâm tình của nàng, "Chính là hôm qua cứu thím nhà bên cạnh."
"Hạ cô nương quả nhiên y giả nhân tâm."
"Hoàn hảo hảo, ngươi cũng bao nhiêu sốt ruột, Phế ủng chi chứng nếu nhanh ch.óng bài xuất đàm , là khả năng hít thở thông mà c.h.ế.t."
Hạ Bảo Châu thuần thục quạt quạt hương bồ, ngọn lửa dần vượng, mùi t.h.u.ố.c nồng đậm bắt đầu lan tràn .
Mạnh Ngọc ở ngạch cửa, cô nương mang theo nhạt mắt, trong hoảng hốt, Mạnh Ngọc cảm thấy bánh nướng trong miệng là ngọt, bỏ thêm đường sương.
Mỹ ngọc như thế, thế nhưng giấu ở sơn dã nơi .
"Hạ cô nương hảo báo, ngày tất trở thành thần y danh dương thiên hạ."
Hạ Bảo Châu lời chút vui, nàng Mạnh Ngọc giải thích :
"Mạnh công t.ử, tuy rằng cứu ngươi cứu , nhưng chữa bệnh cứu tịnh hướng về phía phúc báo hoặc là dương danh lập vạn mà , sư phụ , chỉ cứu mắt là ."
Hạ Bảo Châu là nghiêm túc đang giải thích chuyện , nếu nàng thật sự nổi danh xuất đầu, lúc sẽ nhờ thợ săn đại thúc giữ bí mật, cũng sẽ đến bây giờ, trong thôn còn tin tưởng y thuật của nàng.
Từ đầu đến cuối, nàng đều quán triệt sư phụ nàng dạy cho nàng, chỉ cứu mắt là .
Đến nỗi t.h.u.ố.c độc nàng trộm luyện, cùng với những độc thuật học tập , đều chỉ là vì phòng mà thôi.
Mạnh Ngọc xong lời Hạ Bảo Châu, cũng coi là chuyện to tát, cung cung kính kính lên hành lễ:
"Là tại hạ đường đột, mong cô nương chớ trách."
Hạ Bảo Châu một nữa : "Ngồi xuống , bổn cô nương mới sẽ so đo với ngươi."
Sau khi t.h.u.ố.c thang nấu xong Mạnh Ngọc uống xong, Hạ Bảo Châu đổ đầy nước lu nước, lấy nhân sâm trữ tàng, đến nỗi cơm trưa và bữa tối, Mạnh Ngọc khoác ngượng , nếu nơi gạo mì củi lửa, thể tự , để Hạ cô nương lao lực.
Hạ Bảo Châu đối với việc ý kiến gì, một đại nam nhân, tự thu thập ăn .
Trước khi , Mạnh Ngọc cư nhiên chủ động đưa thỉnh cầu:
"Có thể thỉnh cô nương ngày mai mang chút giấy b.út tới ?"
Hạ Bảo Châu lang quân tuấn mỹ ở cửa, lẻ loi trơ trọi, , nàng đột nhiên nhớ tới vở kịch xem, Công chúa trộm nuôi thư sinh mặt trắng nam sủng, kim ốc tàng kiều.
Hiện giờ nàng đây tính là cái gì, lậu thất tàng kim ngọc?
Hạ Bảo Châu dám đem những ý tưởng , chỉ trộm một chút trả lời: "Biết , ngày mai mang đến cho ngươi."